Home Truyện ma Quỷ Mộ 2 – Truy Tìm Ký Ức

Quỷ Mộ 2 – Truy Tìm Ký Ức

81 min read
0
0
211

Quỷ Mộ 2 – Truy Tìm Ký Ức
Tác giả: William Windless
Số phần: 4
Tình trạng: chưa hoàn thành

Quỷ Mộ 2 - Truy Tìm Ký Ức Tác giả: William Windless
Quỷ Mộ 2 – Truy Tìm Ký Ức
Tác giả: William Windless

Quỷ Mộ – Hành Trình Đi Tìm Con, quyển 1 đã kết thúc ở phần 31, vẫn còn rất nhiều bí ẩn chưa giải thích và cái kết cũng quá ngỡ ngàng. Quỷ Mộ 2 – Truy Tìm Ký Ức sẽ là đáp án cho tất cả

Thứ đáng sợ nhất trong cõi âm là gì ? là quỷ hay ma ? là ác thần hay quái vật ?

Thật ra, thứ đáng sợ nhất chính là lòng người. Quỷ Ma, ác thần, quái vật, cùng lắm thì khiến chúng ta chết đi rồi thôi, dày vò chúng ta đau đớn một lúc rồi chết. Còn riêng lòng người, tốt thì ta muốn gì cũng có, xấu thì làm ta sống không bằng chết, muốn chết cũng không được.

Lòng người mới là thứ đáng sợ nhất.

Sự kiện sau đây, đã trãi qua hơn hai năm kể từ khi cha tôi, Nghĩa, đi cùng đám người Tư Huyền, Trung Tài, Bảy Bại trở về.

Tôi là con gái ông ấy.

Sau khi cha tôi trở về, ông mất ăn mất ngủ hơn tuần lễ, sau đó thì ông lại cùng chú Bảy, ông Tư Huyền, Trung Tài lên đường đi tiếp. Tôi hai năm trước chỉ là một bé gái mười bốn tuổi, thấy cha lại sắp đi tôi không biết cách thế nào để cản lại.

Nhiều ngày sau đó, cha trở về. Tôi hỏi ông:

“Ba còn có đi nữa không?”

Ông lúc đó ôm tôi vào lòng rồi hôn trán tôi một cái nói:

“Không, ba không đi nữa”

Từ lúc đó, tôi cùng ông sống trong sự yên bình. Chúng tôi được Tư Huyền che chở, đi tới một vùng khác ở Trà Vinh, sống cuộc sống như người bình thường, chú Bảy tất nhiên cũng đi cùng, riêng ông Trung Tài thì lại ra đi không manh mối.

Cũng thời gian đó, ngày nào tôi cũng thấy ông viết gì đó vào một quyển sổ. Có lần, đêm về tôi tò mò, lén lấy quyển sổ của cha. Tôi tìm đọc trong đó, mở đầu trang tôi thấy nét chữ của ông

“Quỷ Mộ”

Tôi đọc, ban đầu hoảng sợ, dần sau thì tôi mới hiểu ra rằng ông làm tất cả vì tôi.

Cuộc sống của chúng tôi trãi qua một cách yên bình, nhưng chẳng được bao lâu. Một năm sau, cha tôi, Bảy bại và ông Tư bị một đám người truy sát.

Vậy rồi, chúng tôi lại lên đường chạy trốn.

Một năm nữa trôi qua, trong rừng, trong lúc chạy trốn, cha tôi đã bị bắn chết.
ông Tư và chú Bảy, giúp tôi trốn thoát.
Thứ duy nhất tôi còn giữ lại được đến giờ, đó là cuốn sổ của ông và chiếc nanh hổ.

Hai lớn một nhỏ, Tư Huyền, Bảy bại và tôi, lẫn trốn đám người truy sát hơn tháng trời.
Cuối cùng chúng tôi được một người quen của ông Tư, đó là ông Trung Tài cứu giúp.

Ông đem chúng tôi xuống tận Cà Mau để trốn.

Tôi cố hỏi ông Tư và chú Bảy vì sao lại như vậy, nhưng họ không nói, chỉ lắc đầu thở dài.

Trong đêm, tôi không thể ngủ vì mơ lại hình ảnh cha tôi bị bắn chết ngay trước mặt mình. Cứ mỗi đêm mỗi đêm, tôi lại mơ lại hình ảnh đó, lâu lâu hình ảnh của mẹ tôi cũng xuất hiện rất nhiều.

Cha và Mẹ…

Bây giờ tôi chẳng còn ai, và chẳng rõ vì đâu trong tôi lại trào lên một ngọn lửa, tôi muốn tìm hiểu và hiểu rõ ngọn ngành câu chuyện. Nhưng bắt đầu từ đâu ? tôi không rõ, tôi phải có gì đó, nhưng thứ đó là gì…

Câu chuyện này rồi sẽ tiếp tục đi về đâu ?

Phần 1.

Chiều tà đỏ rực lữa, tôi đứng trước mé rừng U minh, tiếng gió thổi qua cũng đủ làm người ta kinh sợ.

Bảy bại chẳng rõ từ đâu đã đứng sau lưng tôi, chú nói:

“Con không vô nhà ăn cơm đi”

Tôi bần thần nhìn mãi khung cảnh U Minh dưới chiều tà, mây trôi lửng lờ đỏ như máu, tôi đáp:

“Con chưa muốn ăn”

Chú Bảy xoa đầu tôi rồi nói tiếp:

“hôm nay giỗ đầu của cha con, vào thắp ổng nén nhang đi”

Nói đến ngày này, tất nhiên tôi nhớ, vừa nghe xong câu này của chú Bảy, tôi lưng tròng nước mắt quay lại nhìn. Tôi mếu máo nói:

“Vì sao cha con chết”

Lúc này một giọng nói khác, âm trầm và già nua, là ông Tư Huyền từ cái nhà lợp lá đi tới.

“Bị bắn chết”

Bảy bại thở dài, chú ấy ngồi xuống trước mặt tôi nói:

“Sống chết có số”

Tôi đồng thời cũng thấy Trung tài đứng xa xa không nói gì, ông khoanh tay im lặng. Tư Huyền lúc này nói:

“Thiên, cha mày là bị người ta bắn chết”

Tôi càng không kìm được xúc động nói:

“Là ai bắn?”

Tư Huyền không nói, Bảy bại nắm lấy vai tôi rồi nói:

“Nghe này, con có một thứ mà những thằng giết cha con muốn có”

Tôi bất thần mới hỏi:

“Là gì ?”

Tôi vừa nói dứt câu, Tư Huyền bước lên, tay cầm quyển sổ. Ông nói:

“Là thứ này”

Tôi gào lên, chồm tới ông ấy, cố giựt lại cuốn sổ. Đó là thứ quý giá nhất của tôi, tôi tuyệt đối không muốn cho ai đụng vào nó, kể cả những người này.

“Trả cho con”

Nhưng suy cho cùng, tôi vẫn chỉ là đứa con gái 17 tuổi, Bảy bại cản tôi lại rồi nói:

“Trong cuốn sổ của cha con, có ghi về một nơi cực kỳ kinh khủng, bản thân chú và ông Tư, ông Trung cũng đã trãi qua nơi đó, nhưng không thể làm gì”

Bảy Bại thở dài một hơi, Tư Huyền tiếp lời:

“Hầm Quỷ”

Tôi ngẩn người ra một lúc, nhớ lại đó là nơi mà người em của chú Bảy, tức là cô Út Khờ trong quyển sổ của cha tôi chép lại, đã biến thành quỷ.

Tôi hỏi:

“Hầm Quỷ có gì lạ?”

Tư Huyền nói:

“Cha con sống với con là nhờ nó đó, còn nhớ lúc bọn ông về được một tuần lễ, cha con mất ăn mất ngủ không?”

Tôi nói:

“Con nhớ”

Tư Huyền tiếp tục:

“Ừ, sau khi cha con về, liên tiếp gặp những giấc mơ kỳ lạ, đại khái rằng hầm quỷ đó sẽ là nơi giúp ổng sống sót, và nơi đó có một vật mà bọn ông đã phải bán mạng đi tìm, Đồng Đen”

Tư Huyền im lặng một lúc rồi nói:

“Bọn ông cùng cha con quyết định trở lại Hầm Quỷ đó để tìm kím, Sau cùng tìm được Đồng Đen, đen về cứu cha con, và vấn đề là trong Hầm Quỷ đó, có một mật đạo dẫn đến một thành cổ bị chôn vùi dưới nền đất cát, Phù Nam Thành”

Bảy bại lại nói:

“Thành cổ đó là mục tiêu của rất nhiều người, từ những nhà khảo cổ, đến trộm mộ, bí ẩn rất lớn, chứa nhiều báu vật tiền tài”

Tư Huyền lại thở dài:

“Tao cũng chẳng hiểu sao, chuyện đó lại có người ở ngoài biết được”

Tư Huyền nói xong, âm thầm liếc sang Trung Tài. Tất nhiên ông Trung cũng thấy được, ông nói:

“Chuyện này, thật chất còn một người nữa biết”

Tư Huyền gật đầu nói:

“Trong quyển sổ của cha con, có ghi lại về một người, con Mai”

Tôi chợt nhớ ra, đó là người hãm hại cả đoàn để cướp lấy đồng đen. Tôi nói:

“Vậy người thuê người giết cha con là bà Mai đó sao?”

Trung Tài nói:

“Chỉ là bọn chú tự phỏng đoán thôi, chưa biết được rõ”

Tư Huyền nói:

“Có thể sau khi cướp được đồng đen, con nhỏ đó vẫn âm thầm theo dõi bọn ông, về cơ bản nhất là sợ bị trả thù”

Trung Tài thêm lời:

“Hoặc muốn phủ tay trên một vụ khác”

Bảy bại nói:

“Hôm nay vậy là đủ rồi, sau này bọn chú sẽ cho con biết nhiều hơn, rồi chính con trước sau gì cũng sẽ đi tự mình đi trả thù cho cha con”

Tôi nghe xong, vẫn chưa hiểu đầu đuôi ra sao, chỉ biết rằng người giết cha mình là một phụ nữ, tên Mai. Chỉ có vậy

Thế rồi, chú Bảy dẫn tôi vào nhà, tôi thắp cho cha một nén nhang rồi dùng bữa cùng 3 người chú

Pages 1 2 3 4
Tải thêm
Tải thêm Truyện ma

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Xem ngay!

Những chuyện về sông nước không phải ai cũng biết

Những chuyện về sông nước không phải ai cũng biết (truyện ma VOZ tổng hợp) Chương 1 Gần đâ…