Home Truyện ma Những cái chết trùng tang

Những cái chết trùng tang

91 min read
0
0
414

ĐÔI BÀN TAY TRÊN CỬA KÍNH

Nửa đêm, tôi không tài nào ngủ được. Đột nhiên nhìn ra ngoài cửa kính thấy rõ ràng đôi bàn tay thon dài in trên đó. Kinh hoàng khiến không khí trong lồng ngực bị rút sạch, cuống họng đột nhiên đông cứng không thể gào lên, trơ mắt nhìn đôi bàn tay đó. Thời khắc nửa đêm yên tĩnh đến rùng rợn, tôi nghe rõ tiếng tim mình đập thình thịch, nghe được tiếng mồ hôi lạnh nhỏ giọt hai bên thái dương. Phía sau nó vẫn là một khoảng tối vô cùng. Đôi bàn tay dần dần biến mất, chỉ còn in vết mờ mờ. Tôi như được hồi sinh, hét toáng lên:

– A… A… A…

Ngay lập tức, bố và ông nội xô cửa lao vào. Nằm trong lòng bố, tôi khóc òa lên. Bao nhiêu hoảng sợ, kinh hoàng trong mấy ngày qua được bộc phát.

Tôi chẳng còn tâm trí đến trường nên theo bố đến phòng nghiên cứu. Chờ dài cổ cuối cùng cũng có kết quả, tôi dựa vào cửa phòng nghe lén thôi, bố sợ tôi bị dọa nên kiên quyết không để tôi dính dáng gì đến vụ án.

– Sao rồi? Có phát hiện được gì không? – giọng bố tôi.

– Rất kỳ lạ, vô cùng kỳ lạ! – Giọng chú ở phòng nghiên cứu.

– Sao?

– Không có dấu vân tay người.

– Có thể hung thủ đeo găng tay.

– Cũng không có dấu vết của găng tay. Tóm lại, trên đây không hề có dấu vết nào của con người, không vân tay, không có dịch tế bào… nhưng lại có một chất dịch rất kỳ lạ. Cậu đoán xem.

– Là nhựa cây gạo? – Bố tôi phỏng đoán.

Tôi cũng nín thở chờ đợi, tim đập liên hồi đến mức tôi suýt hét lên: “Im đi nào!”

– Chính xác!

Giờ thì tim tôi đã vọt ra khỏi lồng ngực thật rồi. Bố mở cửa đã thấy sắc mặt tôi tái nhợt, chân tay lạnh ngắt run rẩy, ngay lập tức hiểu liền, day day trán, thở dài thườn thượt.

Bố đưa tôi về nhà, đặt lên giường, kéo chăn đắp. Bố nắm chặt tay tôi nói rằng:

– Thẳng thắn nhé, trong lòng bố cũng rất hoang mang, nhưng bố chắc chắn một điều, bố rất yêu con. Bố sẽ bảo vệ công chúa của bố cho dù bất kỳ chuyện gì đang xảy ra. Con tin bố chứ?

– Dạ.

– Vì vậy, tất cả những gì con cần làm là nhắm mắt lại nghỉ ngơi. Bố luôn bên con. Con yêu ạ!

Bố hôn lên trán tôi.

– Cái này là của mẹ con. Nếu con tin quỷ dữ có thật thì hãy nhớ một điều: không có gì chiến thắng được tình yêu của mẹ dành cho con.

Tôi ngủ thiếp đi trong vòng tay ấm áp của bố. Tôi tin lời nói của bố. Bởi mẹ mất khi sinh tôi nhưng trong nhà khắp nơi đều có ảnh Người. Bố làm cả những công việc của mẹ và nói với tôi:

– Nếu là mẹ con, mẹ con sẽ làm tốt hơn thế này.

Mỗi buổi tối, bố luôn không quên kể chuyện về mẹ rồi hôn lên trán tôi nói rằng:

– Cái này là của mẹ.

Nhờ vậy, tôi tin rằng, mẹ luôn hiện diện bên cạnh tôi.

NGƯỜI MẸ VÀ LINH HỒN QUỶ DỮ

Tôi thấy đầu đau điếng, giật mình thấy hai tay đang siết cổ ông nội vội buông lỏng ra. Ông nội ho khù khụ. Bố tôi vẻ mặt vô cùng kinh hoàng hết hỏi tôi rồi quay sang hỏi ông có sao không?

Tôi vội gỡ găng tay chạm vào ông nội chợt hiểu ra mọi chuyện. Tôi như người mộng du, từ từ bước trên hành lang dài tối om đến phòng ông nội. Ông hỏi tôi dậy rồi có đói không. Tôi không trả lời, bước đến siết cổ ông. Ông giãy dụa, tôi nhìn được hình ảnh tôi qua đôi đồng tử của ông: Ánh mắt vô hồn, tóc rối buông xõa che gần hết khuôn mặt. Cả căn phòng vắng lặng, chỉ còn tiếng đồng hồ tích tắc, trên đó, kim dài và kim ngắn đã vạch mốc 12 giờ đêm. Rồi bố hét lên, giằng tay tôi ra không được, liền vơ quyển sách dày cộm của ông đập cốp vào đầu tôi. Rồi mọi chuyện tiếp theo ra sao thì đã biết.

Tôi run rẩy, phải chăng tôi đã mộng du rồi giết người hàng loạt? Tôi thật không muốn sống nữa. Đôi bàn tay này đã giết bao nhiêu người vô tội rồi? Môi ông nội và bố tôi đang mấp máy mãi không nên lời. Thật vất vả cho họ, biết dùng từ gì để nói với kẻ giết người là con cháu mình đây? Rồi bố tôi cũng lên tiếng, một cách khó nhọc:

– Sau lưng con có in một bàn tay.

Tôi sững người rồi lột phăng áo ngoài. Bàn tay chạm vào dấu vết đang dần biến mất. Lòng ngập tràn phẫn hận.

– Nào, đừng hòng trốn thoát. Ra đây ngay!

Những hình ảnh trong bóng tối hiện ra rất nhanh. Tôi giật mình, chết rồi! Hôm nay đã là ngày thứ 49. Tôi lao như bay ra khỏi nhà. Bố gọi:

– Con đi đâu?

– Con phải đến cây gạo ngay, không kịp nữa rồi.

– Đừng chạy bộ nữa, lên xe bố chở nhanh hơn.

Tôi đến nơi đã thấy Kyomi, cười man rợ:

– Tôi đã thề sẽ dùng chính đôi tay này trả thù ông. Tôi đã để cho đứa con trai của ông giết hết người thân của ông. Hôm nay, tôi sẽ cho ông biết cảm giác của tôi 50 năm trước. Tôi sẽ treo cổ nó trước mắt ông.

Nhìn qua vai cô, tôi thấy ông Vức hoảng loạn tột độ, còn thầy Minh lại từ từ tiến về phía Kyomi như một con rối.

Tôi hét lên:

– Không!

Bố đã lao đến giữ thầy lại. Hai người vật lộn khá quyết liệt. Bình thường, bố tôi sẽ dễ dàng khống chế được nhưng hôm nay, thầy Minh đột nhiên mạnh khác thường.

– Con bé này, ta đã không đụng vào mi. Mi lại hết lần này đến lần khác làm hỏng chuyện của ta. Đi chết đi!

Tôi cảm nhận được luồng khí tà ác len lỏi xâm nhập vào từng chân tơ, kẽ tóc, da đầu tê rân rân. Khí thế cuồn cuộn bức người, tôi thấy vô cùng áp lực, khó thở. Dần dần ngã xuống, khi mắt sắp khép lại, tôi thấy bố tôi dùng hết sức vật ngã thầy Minh lao đến. Tôi nằm trong vòng tay bố, nước mắt bố rơi trên mặt tôi rất ấm.

Tôi nhìn thấy mình được bao bọc bởi một luồng ánh sáng trong lành.

Một giọng nói nhẹ nhàng mà tôi vẫn mơ tưởng hàng đêm:

– Tôi biết, cô rất yêu thương đứa bé vì tôi cũng là một người mẹ. Nhưng người mẹ thật sự sẽ không vấy bẩn tình yêu thiêng liêng đó dù là oán hận bởi họ luôn muốn dành cho con mình những gì thánh thiện nhất, bao dung nhất, tốt đẹp nhất. Cô hãy buông bỏ hận thù, hãy giữ nguyên vẹn hình ảnh người mẹ trong mắt con mình.

Hai dòng lệ lấp lánh chảy xuôi trên gò má Kyomi. Chiêc sừng trên đầu cô hóa thành luồng sáng phóng thẳng lên trời.

– Mẹ?

– Phải, mẹ luôn muốn nói với con điều này từ rất lâu rồi: “Mẹ yêu con!”

– Con cũng yêu mẹ! – Hình ảnh mẹ nhạt dần. Tôi hốt hoảng – Mẹ, mẹ đừng đi!

Mẹ cúi xuống hôn lên trán tôi rồi nói:

– Mẹ không đi đâu cả, mẹ luôn bên con. Nhưng con cần phải tỉnh dậy, bố đang rất lo lắng.

Ánh sáng tan ra thành đốm nhỏ như đom đóm mùa hạ rồi biến mất trong bóng tối. Bên tai tôi còn vang câu nói: “Hãy nhớ, mẹ rất yêu hai bố con!”.

Hình ảnh đầu tiên tôi nhìn thấy khi mở mắt là khuôn mặt bố thương tâm cực độ rồi nhanh chóng chuyển thành vui mừng tột cùng, trông rất tội nghiệp.

– Con yêu bố! – Tôi ôm bố thật chặt – cái này là của mẹ, mẹ bảo, mẹ rất yêu bố.

Bố siết tôi thật chặt, nghẹn ngào không nói nên lời.

Pages 1 2 3 4 5
Tải thêm
Tải thêm Truyện ma

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Xem ngay!

Những chuyện về sông nước không phải ai cũng biết

Những chuyện về sông nước không phải ai cũng biết (truyện ma VOZ tổng hợp) Chương 1 Gần đâ…