Home Truyện ma Không thể ngủ, hình như mới gặp ma trong nhà tắm

Không thể ngủ, hình như mới gặp ma trong nhà tắm

310 min read
0
0
403

Ngày 6/7/2011

Sáng hôm nay em gọi điện liền cho anh khách kia, thì được xác nhận, trong cơ quan có đến 2 người tên Vân, 1 già 1 trẻ. Chị Loan nói là chị Vân đấy trẻ, đẹp nên em nhờ anh đấy cho số điện thoại để liên lạc với chị Vân trẻ kia. Có được số điện thoại, em liền gọi thử thì đúng chính xác là chị ấy, nhưng có vẻ chị ta không muốn gặp em nên cứ tránh né, không biết chị ta sợ cái gì mà sau khi em nói lý do gọi điện thì liền kêu bận, nói sẽ gọi lại sau. Em đợi đến tối vẫn không thấy gọi lại. Sang hôm sau em gọi thì lại tiếp tục bảo bận, sẽ gọi lại. Hơi nản.!

Ngày 8/7/2011

Đúng là em nản với bà Vân này. Nhưng càng tỏ thái độ như vậy càng khiêu khích sự tò mò và quyết tâm tìm hiểu của em. Chiêu cuối em nhắn cho chị ta 1 cái tin: “Hiện tại em không thể chuyển nhà, em chỉ muốn biết sự thật để đối phó với những chuyện kì lạ này. Em cần chị giúp, chị chỉ cần gặp em 1 chút thôi”. Cuối cùng cũng được 1 tin trả lời khả quan “Lúc nào rảnh chị sẽ hẹn em, lúc này chị bận thật.”

Ngày 10/7/2011

Qua 2 ngày không thấy tin tức gì, hôm nay tự nhiên nhận được tin nhắn “tối nay 7h em rảnh không.?? Qua quán cafe *** gần nhà em nói chuyện nhé.!”. Khó khăn lắm mới gặp được bà này nên đương nhiên em đồng ý liền. Tối đó em đến chỗ hẹn trước 15′ đợi, nhắn tin cho chị ta là em đã đến và vị trí ngồi. Đúng giờ hẹn, 1 chị đi vào, hướng đến chỗ em, còn mặc nguyên bộ đồng phục của an ninh, đúng là đây rồi, chắc mới làm ra chị ta tranh thủ ghé đây luôn, có lẽ là chị ta bận thật. Câu chuyện được bắt đầu khá nhanh.

Và nhiều chuyện được bật mí hôm đó, chị Vân này chính là người đã đặt cái bệ trong nhà tắm, và cũng là người bịt cửa sổ đầu tiên. Nguyên văn chị ta kể như sau:

“Chị ở đó chung với chị bạn cùng cơ quan, ở được gần 3 tháng thì không thể tiếp tục được nữa. Sợ lắm. Em thấy tóc chị không.? Lúc trước dài lắm mà ở được mấy bữa chị phải cắt ngắn, là vì….ma đấy.”. “Quái.!” Em thắc mắc, “không lẽ cắt tóc là đuổi được ma.?”. Chị ta giải thích: “Không phải.! 1,2 tuần đầu thì chị cũng không để ý, nhưng mà sau thấy lạ là sao tự nhiên tóc mình hình như cứ mỏng dần từng ít sau khi ngủ dậy, soi kỹ thì thấy rất nhiều sợi tóc bị cụt ngang như bị cắt, lẫn trong đám tóc dài nên chị không biết, lạ nữa là nó không bị cắt từng mảng mà là từng sợi rời rạc, cho nên tóc ngắn tóc dài cứ lẫn vào nhau nhìn rất khó phát hiện, nhưng mà lại không thấy tóc trên giường, trên gối. Chị cho bạn chị biết thì chị ấy nói chắc bị thiếu chất nên gãy tóc, rồi chị ra sức mua thuốc bổ về uống, nhưng mà qua tháng đầu tiên chỉ thấy càng ngày tóc bị đứt càng nhiều, mỏng đi rõ rệt. Chị lo lắm nhưng không biết làm sao được.

Bình thường chị rất ít ở nhà, vì công việc đã chiếm trọn thời gian ban ngày, chỉ về nhà ban đêm. Hàng ngày chị để rác hôm nay đến tối hôm sau mới đem đi vứt, rồi có lần sáng ra chị đi đổ rác, hôm đấy rác nhiều nên sáng dậy đi vứt luôn, mở cửa bước ra đường luồn là chị muốn té xỉu…Chị nhìn thấy dưới đất, ngay dưới cửa sổ thông đường luồn với phòng chị ngủ là…một mớ tóc, vương vãi lung tung. Lúc đó tuy chưa nghĩ ra được gì nhưng thấy cảnh đó chân tay chị rụng rời, làm rơi cả bịch rác, mồm miệng thì ú ớ. Không biết là sợ cái gì nữa nhưng mà thấy sợ lắm. Tự nhiên tóc trên đầu mình sao lại ra ngoài cửa sổ cả mớ như thế này. Chạy vào kêu chị bạn ra xem, nhìn thấy cảnh đó chị ấy cũng trợn mắt đứng như trời trồng rồi quay sang nhìn chị nói… “Có ma..”. Chị nghe mà muốn xỉu luôn… Rồi chị phải đi cắt ngắn tóc cho đều vì tóc đứt nham nhở quá…”

…”Sau ngày hôm đó chị hay nằm mơ thấy có người đứng trong phòng lúc chị ngủ lắm. Sợ chết đi được. Chị gọi điện nói cho bà chủ thì bà chủ cũng tỏ ra ngạc nhiên, nói là trước giờ đâu có. Rồi chị đi xem thầy, thầy nói nhà đó bị ma ám, cần lập ban thờ cho nó để nó không quấy phá nữa. Thầy đến xem quanh nhà và nói chị đóng 1 cái ban thờ …trong nhà tắm. Đến ngày rằm, lễ thì cúng đĩa trái cây, thắp vài nén nhang là được…”

…”Chị nghe lời thầy làm cái bệ thờ nhưng chỉ để được yên ổn nốt những ngày còn lại thôi, chứ cũng bắt đầu rục rịch tìm nhà mới rồi. Chứ đã biết nhà có ma, không cần biết có hại mình không cũng làm sao mà ở được. Nhưng mà vướng cái là chị làm hợp đồng 1 năm, đi thì coi như mất 2 tháng tiền cọc, nên mãi mới nghĩ ra cách nhượng hợp đồng, kể ra cũng tội chị kia (tức chị Loan), nhưng biết đâu được, ma không phải ai cũng phá, hợp vía mới phá đúng không em.? (nói xong nhìn em vẻ thông cảm, em chả nói gì, ậm ừ để nghe kể tiếp).”

…”Những ngày sau đó không khi nào 2 đứa chị dám ở nhà 1 mình, tối đến muốn về ngủ thì 2 đứa phải chờ về cùng lúc mới dám vào nhà. Từ khi đặt bệ thờ, thắp nhang trong nhà tắm thì không chị không bị cắt tóc nữa, nhưng mà thỉnh thoảng vẫn mơ thấy ông đấy đứng ngoài cửa sổ, 2 tay chắp lại như cầu xin cái gì ấy. Sợ quá chị nhờ người bạn đến đóng bịt cửa sổ lại cho khỏi thấy nữa..”

…”Rồi đến 1 đêm, đó là đêm cuối cùng tụi chị về lại nhà đó. Lúc đó 2 đứa chị làm xong thì đi chơi, đàn đúm với cơ quan, về đến nhà chắc cũng khoảng 11 giờ rưỡi đêm, mở cổng vào nhà thì chị bạn chị dẫm phải tờ giấy, sau khi vào nhà mở đèn lên, nhìn xuống thì thấy 1 tờ giấy rách 1 nửa cũ mèm, mực đỏ vẽ đường thẳng, vòng tròn tứ tung, rồi có cả chữ Tàu, nhìn giống như bùa. Đang không biết ở đâu ra bay vào nhà mình thì bạn chị ra ngoài thềm nhìn lên, rồi miệng cứ há ra, mắt trợn lên cứ như thấy ma. Chị đi ra nhìn thử thì mới thấy, trên tường phía trên cửa chính nhà có…1 nửa còn lại của lá bùa kia. Thì ra nhà này có dán bùa trước cửa, mình thuê đến ở đâu có để ý (đúng là em cũng không để ý, nghe xong về kiểm chứng mới thấy đúng thật, còn 1 nửa lá bùa vẫn dính trên đó), cái chính là không hiểu, bùa dán trên cửa, làm sao lại rách 1 nửa rơi xuống đất, trong khi keo dán chặt thế, phải chăng là…có ai xé.? Nghĩ đến đó 2 đứa chị run lắm mà khuya quá rồi nên cũng coi như là chuyện tình cờ, vào nhà đi ngủ. Tối hôm đó là tối đáng sợ nhất em ạ.! Lúc đó tầm tờ mờ 3-4h sáng, chị đang ngủ thì cứ nghe tiếng thì thầm to nhỏ, lơ mơ tỉnh dậy ngó qua không thấy bạn chị đâu, quay qua phía cửa sổ thì thấy bạn chị đang…đứng quay mặt ra ngoài cửa, miếng bạt che bị xé rách 1 mảng, nói lẩm bẩm 1 mình, chị sợ quá hét toáng lên, nghe chị hét, bạn chị ngã vật xuống, chị nhào dậy bật điện thì thấy chị ấy nằm dưới sàn, mắt nhắm ghiền mà nước mắt cứ trào ra. Chị hoảng hồn lay chị ấy dậy, mở mắt ra chị ấy vừa khóc vừa nói là “ông ấy bảo là chủ nhà này, bị người ta hại, giờ muốn đòi lại nhà, kêu mình dọn đi, trả nhà cho ông ấy..”.

Rồi 2 đứa chị ngồi ôm nhau thức tới sáng. Từ đó cho đến lúc chị tìm được nhà mới thì không dám bén mảng về buổi đêm nữa, qua nhà bạn bè ngủ nhờ, ai mà biết mình sẽ bị gì..?? Sau mấy bữa hỏi lại thì bạn chị kể là đêm đó đang ngủ thì thấy ông ấy gọi ra, bảo mở cửa ra ông ấy nói chuyện, lúc đó trong đầu sợ lắm nhưng mà không cưỡng lại được…”.

Mục đích chính của em là tìm hiểu về lai lịch vong kia, nhưng mà nghe kể đến đây, biết chắc bà chị này cũng chẳng biết nên cũng chẳng hỏi thêm nữa, nếu biết thì chị ta đã tự nói rồi. Trước khi ra về chị ấy có nói 1 chuyện mà em thấy rất có lý, bản thân cũng đã nghi nghi lâu rồi: “Chị nghĩ trong chuyện này mà bà chủ cứ nói không biết gì thì chắc chắn là nói dối rồi, nhà của bả mà làm sao bả không biết được.! Bả cũng đang có chồng đó mà sao “ông ma” đấy lại nói ổng là chủ nhà.?? Mà suốt quá trình chị ở đó bả cũng chẳng bén mảng tới lần nào, thu tiền nhà cũng nhờ 1 ông em nào đó của bả đến thu chứ bả không đến (bây giờ em mới biết chuyện này, thảo nào mà chỉ đến khi chị Loan kết thúc hợp đồng bả mới biết là hợp đồng bị nhượng lại). Chị thấy tốt nhất em nên chuyển đi, nếu em đã đuổi được ma ra khỏi nhà và muốn ở lại thì em nên đem chuyện này hỏi thẳng bà chủ nhà đi, đừng để bả chối nữa.”

Sang hôm sau, em lại gọi điện cho bà chủ, hạ quyết tâm lần này không ra chuyện không về. Nhưng xui xẻo, bả nói đang ở trên tàu (bà chủ làm bên đường sắt), ngày 17 mới vào SG, có gì đến lúc đó qua nhà bả nói chuyện.! Xong em đế thêm 1 cái tin nhắn “Cô thử nghĩ coi, nếu ở 1 căn nhà có ma mà không biết căn nguyên thì làm sao mà ở được, chắc cô cho cháu ngừng hợp đồng trước thời hạn, chứ anh em cháu chắc không ở được nữa rồi.”

Ngày 18/7/2011

Hơn 1 tuần trôi qua trong bộn bề đủ thứ việc nên em quên béng mất cái hẹn với bà chủ nhà. Lúc này mẹ em đã về Nha Trang, nhà giờ chỉ còn có em và ông anh. 1 tuần qua khá yên ổn nên em tạm quên mất nỗi kinh hoàng đã từng có trong nhà mình. Rồi đến hôm ấy, đúng là “lúc cần không có, lúc chẳng thèm ngó thì ló ra”. Bà chủ nhà gọi điện nói sắp xếp qua nhà bà ấy để bà ấy nói chuyện. Em hẹn ngay trong buổi chiều. Linh cảm mọi việc sắp được giải đáp, thắc mắc lớn bấy lâu nay rồi cũng giải quyết được, nói chung cảm giác như chiến thắng, rất phấn khích.

Rồi em đến nhà, đúng như em nghĩ, hôm nay thái độ bà chủ rất nghiêm trọng, nhìn thấy nét mặt em đoán ngay được lần này nhất định khác những lần khác. Rồi câu chuyện bắt đầu:

“Sở dĩ cô không nói cho mày biết chuyện này vì dù sao đây cũng là việc riêng của nhà cô, lại không có gì đẹp đẽ nên cũng không muốn để người khác biết. Nhưng dù sao mày cũng đang ở trong nhà, cũng xem như người nhà rồi, vả lại cũng gặp bao nhiêu chuyện. Mấy người thuê nhà ở đây cô thấy mày là đứa tò mò nhất đấy, cứ gặng hỏi mãi thôi. Thôi cô cũng chịu thua mày vậy. Dù sao mày cũng đã đuổi được “ông ấy” đi rồi, cô cũng không muốn giấu mày nữa…..”

…”Đúng là nhà đó có 1 hồn ma, hồn ma đó không hại ai đâu, chỉ ám căn nhà đó và người gia đình bên cô nên cô không thể ở đó được mới phải cho thuê, đồng thời tìm 1 nơi xa nhà đó và gần chùa để ông ấy không theo về. Hồn ma đó có từ thời bố cô, ông ấy có thù oán với bố cô, nhưng sau khi bố cô chết vẫn ám căn nhà và người trong gia đình cô.

Gia đình cô vào Sg năm 54, cô được sinh ra trong này. Bố cô là người làm ăn buôn bán, đối tác làm ăn của ông ấy rất nhiều, thời đấy làm ăn khó khăn, người thì trở nên giàu có, có người thành đại gia nhất nhì SG, người thì khuynh gia bại sản. Ngày đó gia đình cô ở bên khu Đất Thánh, bên đấy chủ yếu toàn người theo đạo nên sống không hợp, sau rồi mới chuyển qua bên nhà mà mày đang thuê đấy. Chuyện bắt đầu từ khoảng năm 65, lúc đó cô mới được có 6-7 tuổi. Bố cô có 1 đối tác làm ăn, lúc đầu 2 nhà thân thiết lắm, vừa là bạn làm ăn vừa là bạn tâm giao mà. Gia đình ông ấy 4 người, có vợ và 2 đứa con gái, ông ấy người Bắc, còn vợ thì người miền Tây.

Trong lúc làm ăn ông ấy có mượn nợ bố cô 1 số tiền lớn, lấy căn nhà để cầm cố, là căn nhà mày đang thuê đấy, lúc trước đất đai rộng, không chật chội như bây giờ, đằng sau căn nhà đó là 1 khu đất trống, cây côi rậm rạp. Rồi việc làm ăn thất bại, không có tiền trả nợ. Hồi đấy ông ấy van xin bố cô cho ông ấy thư thư nhưng bố cô không chịu, đòi lấy căn nhà. Kể ra thì đúng là bố cô nhẫn tâm thật, nhưng lúc đấy bố cô cũng đang khó khăn chồng chất, không làm vậy, không bán căn nhà ở Đất Thánh đi thì gia đình cô cũng hết đường. Vì đổ nợ nên vợ ông ấy dắt con về miền Tây, để ông ấy 1 mình ở lại. Rồi ông ấy cũng bỏ đi đâu mất không ai biết nữa, với giấy tờ mượn nợ, đương nhiên bố cô là chủ căn nhà đó. Hồi đó là nhà cấp 4, không có gác và không có gian dưới như bây giờ, chỉ có 1 gian ngoài là gian tiếp khách, tiếp đến là buồng ngủ và dưới cùng là gian bếp không có mái và nhà vệ sinh lụp xụp. Sau bức tường gian bếp là khu đất trống với các mương nước và cây cối rập rạp.”

…”Rồi đến ngày gia đình cô dọn về ở đó, bắt đầu có những điều tai quái. Quạ ở đâu cứ bay đến đậu trên mái nhà rất nhiều, rồi thỉnh thoảng gió mang theo mùi hôi thối vào nhà, không sao chịu được, mẹ cô và cô thể trạng yếu cứ bị nôn ọe, ngất xỉu suốt. Bố cô và anh trai cô lục soát hết mọi ngóc ngách trong nhà xem xét nhưng không thấy gì. Bố cô mới bắc thang trèo tường bếp ra khu đất đằng sau xem sao, trèo lên đến nơi, nhìn ra đó bố cô hét “Á” 1 tiếng rồi ngã xuống mương nước sau nhà, anh trai cô lật đật trèo qua cứu bố, vừa trèo lên thì anh ấy nằm rạp xuống, 2 tay 2 chân bám quắp lấy bức tường, mắt trợn trắng nhìn về phía cái cây sau nhà tắm, miệng lắp bắp không ra tiếng nào. Mẹ cô hoảng quá chạy vòng ra con đường mòn dẫn ra sau nhà, chạy đến nơi bà hoảng hồn kêu gào thất kinh.

Một lúc sau mấy người hàng xóm mới chạy qua xem, cô còn nhỏ nhưng sốt ruột quá cũng chạy ra. Lúc đó bố cô thì bị té ngất xỉu nằm trong mương nước, mẹ cô thì ngồi trong góc tường ôm mặt gào thét, anh trai cô vẫn nằm trên bức tường, mắt nhìn cái cây sau nhà tắm, ở trên cây ổi cạnh tường nhà tắm là… 1 xác người treo cổ lủng lẳng, đang phân hủy, bị quạ ăn nham nhở, bốc mùi hôi thối nồng nặc, mấy con quạ vẫn còn tiếc mồi đậu gần đó. Sau đó hàng xóm đưa bố cô vào bệnh viện nhưng ông chết sau mấy ngày, tuy là không có vết thương nào nghiêm trọng. Mẹ cô thì tinh thần khủng hoảng, lúc tỉnh lúc mê, anh trai cô từ đó là trụ cột trong nhà. Nhưng mà từ đó về sau cuộc sống không yên ổn nữa, hồn ma ông ấy cứ quậy phá gia đình cô, mời thầy về trừ mà vẫn không được. Sau khi mẹ cô mất vì bệnh lạ, anh cô chặt cái cây đó đi, xây lại gian bếp và nhà tắm như bây giờ, nhưng hồn ma ông ấy vẫn cứ lởn vởn trong nhà, cô và anh trai phải thuê nhà ở nơi khác, nhà đấy cho thuê từ đó đến nay, hồn ma đó tuy không hại ai ngoài người nhà cô nhưng hay hiện về đuổi người đòi nhà, khiến người ta sợ chẳng dám ở lâu….”

// Chuyện này đến đây là đã sáng tỏ rồi. Em nghĩ là không còn gì để điều tra thêm nữa, từ sau khi vong đó bị các sư cô đuổi ra khỏi nhà và anh em em thỉnh thổ công về thì đã không còn thấy dấu hiệu gì nữa.

Pages 1 2 3 4
Tải thêm
Tải thêm Truyện ma

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Xem ngay!

Những chuyện về sông nước không phải ai cũng biết

Những chuyện về sông nước không phải ai cũng biết (truyện ma VOZ tổng hợp) Chương 1 Gần đâ…