Home Truyện ma Không thể ngủ, hình như mới gặp ma trong nhà tắm

Không thể ngủ, hình như mới gặp ma trong nhà tắm

310 min read
0
0
256

Ngày 02/7/2011: 9h32:

2 anh em mới đưa mẹ đi chơi về, tối qua sau khi các sư cô làm lễ xong bà có vẻ suy sụp. Sáng nay cùng ông anh lên chùa lo chuyện thỉnh thổ công về thì sư cô có dặn dò là thấy mẹ bình tĩnh lại thì nên đưa mẹ đến những chỗ nắng ấm và đông người chơi. Đi nguyên cả ngày hôm nay, về đến nơi 2 thằng rạc cẳng còn mẹ thì thấy tươi tắn hơn hẳn, đúng là có những chuyện y học tiên tiến cũng phải chịu thua 1 sư cô.

Tối qua 3 mẹ con thức mãi không ngủ được, đến lúc mẹ đã bớt sợ và bình tĩnh lại thì bà bắt đầu kể những điều xảy ra trong quá trình làm lễ. May mà lúc đó có 3 mẹ con, vậy mà còn thấy sợ, chứ kỳ thực mà ở 2 người thì không biết cảm giác ra sao.!

Như hôm qua các bác đã biết: Ngày 01/7/2011

Hơn 21h00 sư cô và 4 ni cô nữa đến nhà em trên 1 chiếc taxi Mai Linh. Mẹ em thì đã được em đón về từ trưa rồi. Em thấy các cô mang theo 1 bức tượng bồ tát nhỏ, nhiều nến, 1 cái lư hương và nhang. Lúc này trong nhà em có 3 mẹ con em và bà chị dâu. Vừa bước xuống xe, chào mọi người trong nhà em, bước vào nhà sư cô đã nói với vẻ đăm chiêu “Nhà này à.??”, em đi theo sau sư cô, đưa cô vào thăm xung quanh nhà và đồng thời nói cho cô những chuyện kỳ bí trong căn nhà này. Sau 1 hồi xem xét căn nhà, cô nói “Nhà này âm khí nặng quá, cần có thêm dương khí vào thì mới không làm chỗ cho vong hồn trú ngụ được.”

Về căn nhà thì sư cô chỉ nói như vậy thôi, em vẫn mong đợi nhiều hơn thế nhưng mà nghĩ lại thì sư cô chẳng qua là người nhà Phật, có chăng tu hành lâu năm nên có chút pháp lực hiểu biết âm dương cộng với trí tuệ nhìn rõ sự đời, chứ cũng không phải là sherlock homes hay thần thánh gì mà có thể nhìn cảnh vật mà lật tung được những bí mật của căn nhà này. Với lại tất cả cũng chỉ là giả thiết, những điều đó làm bản thân cảm giác bất an, nghi ngờ, chứ chưa chắc gì căn nhà này đã có bí mật.

Các cô nói chuyện với mẹ em 1 lúc, thì bắt đầu tiến hành làm lễ, các cô nói việc tụng kinh sẽ lâu nên cần làm sớm, rồi mỗi cô cầm 1 nén nhang đốt lên rồi vừa đi vừa lần tràng hạt tụng kinh quanh nhà. Sau đó cô nói em chỉ cô lên gác, vì mẹ hay chơi với con bé ở trên đấy, tức là con bé thích ở trên gác nên làm lễ ở trên đó luôn. Rồi cô nói mẹ em lên, ngồi xếp bằng ở giữa căn gác, 2 tay giữ bức tượng bồ tát trong lòng, rồi các cô đốt nến cắm vào những cái chén nhỏ mang theo rồi đặt xung quanh mẹ em.

Chuẩn bị xong xuôi hết rồi cô mới nói em….cúp cầu dao điện. Em không hiểu lắm (chẳng lẽ vong có thể làm chập điện được.?) nhưng lúc đó cô nói làm sao thì em làm vậy thôi, rồi nhà tối om, trên gác thì còn có ánh nến, ở dưới nhà tối quá nên bà chị dâu sợ xanh mặt, ôm cứng tay ông anh, lúc đó em đoán lý do các cô mang theo nến là vì vậy (không biết có đúng không). Nghĩ đây là cảnh hiếm gặp, cần lưu lại sau này có lúc cần nên em bước lên, đứng ở cầu thang móc máy ra đang định đưa lên thì bị cô quát và đuổi xuống dưới, bảo là từ giờ không được cho ai lên đây.

Em xuống dưới lấy cái đèn pin, tháo chóa ra, bật lên để giữa phòng cho có ánh sáng để bà chị đỡ sợ. Rồi nghe thấy trên gác các sư cô đã bắt đầu tụng kinh, lúc đó là khoảng 21h40, chỉ tụng thôi chứ không gõ mõ, tiếng tụng từ từ chậm rãi và khe khẽ chứ không giống mấy ông sư tụng cho người chết lấy tiền chút nào.
Em quên 1 điều quan trọng là sư cô bảo em mở bung tất cả cổng và cửa trừ cửa sổ trong nhà.

22h30: Các sư cô đã tụng được gần 1h, vẫn chưa có gì xảy ra, tiếng tụng vẫn đều đều như vậy, nếu không có không khí căng thẳng lúc này thì tiếng kinh phật rất dễ ngủ, nghe rất êm ái, tụng rất đều, kiểu như hát đồng ca, không chệch 1 chữ nào, nghe cứ như là 1 người tụng mà giọng nhiều người vậy.

23h00: Bỗng nhiên thấy tiếng tụng lớn và tốc độ nhanh dần, bắt đầu nghe tiếng mẹ em khóc.

23h15: Có tiếng động “phịch ..phịch” trên gác.

23h30: Tiếng động không nhẹ nhàng và từ từ như lúc đầu nữa mà chuyển sang nhanh và ồn y như có 1 đứa nhỏ đang chạy nhảy ở trên đó. Mẹ em vẫn khóc. 2 anh em ở dưới nhà đổ cả mồ hôi hột, bà chị thì tái xanh mặt mày, ôm rịt lấy tay ông anh mà khóc.

23h50: Tiếng khóc của mẹ em bắt đầu nức nở và thảm thiết, các sư cô tụng càng lúc càng nhanh, tiếng chạy của nó cũng loạn hơn. May là căn gác nhà này bít bùng nên chắc hàng xóm không nghe, 2 anh em cứ sợ hàng xóm bu đến vì ở dưới nghe rõ lắm.

Bước sang ngày 02/7/2011:

00h10: Thời điểm hãi hùng nhất trong đêm nay, khi tiếng tụng kinh của các sư cô và tiếng khóc của mẹ em đang lên cao trào, lan tỏa mọi ngóc ngách trong nhà thì có tiếng “kịch…kịch” ở dưới gian nhà cuối, sau đó là tiếng cái cửa sắt thông đường luồn với gian cuối (đã mở theo lời sư cô) bị xô “ẦM..” 1 cái. Chắc chắn là có ai đó hoặc…cái gì đó vừa tông cửa chạy ra đường luồn. 3 đứa đang co ro ở gian giữa như muốn nhảy tim ra ngoài, nép sát vào nhau, mặt cắt không còn giọt máu. Ông anh nói mà như hét “Cái gì đấy..???”. Bà chị thì sau tiếng động lớn đó người co quắp lại khóc không thành tiếng, thấy thật tội nghiệp, đúng là cảnh lâm vào cảm giác sợ hãi của phụ nữ đáng thương hơn đàn ông nhiều.

Đó cũng là lúc bất ngờ nhất đối với em, vốn dĩ em tin lời sư cô về cô bé đi theo mẹ em nên em cũng tin luôn là vong mà em thấy trong nhà tắm lúc đầu, “cái” đã tạo nên câu chuyện này cũng là cô bé đó, nó trốn trong nhà tắm đợi tối lên chơi với mẹ em. Nhưng mà mới nãy có cái gì vừa tông cửa chạy ra kia.?? Trong khi tiếng bước chân “phịch… phịch” nhắng cả lên của con bé vẫn ở trên gác.?? Em bất giác thấy da gà gai ốc nổi toàn thân, tự hiểu ra trước đến nay vong nhà mình chưa hề đi đâu cả, nó vẫn ở đó, nằm trên nhà tắm nhà em, vừa tháo chạy ra khỏi nhà, chắc do tiếng tụng kinh của các sư cô.

Ở dưới này 2 thằng như lửa đốt dưới mông, chỉ muốn chạy lên xem tình hình thế nào.?

00h30: Đây là lúc tiếng tụng kinh nhanh và dồn dập nhất, tiếng “phịch….phịch” cũng biến mất, chỉ còn tiếng khóc của mẹ em là lạc lõng giữa tiếng tụng đều đặn. Sau đó mọi thứ cứ dịu dần dịu dần.

00h45: Bây giờ tiếng tụng đã trở lại như lúc đầu, nghe êm êm đều đều như tiếng hát đồng ca, mẹ em không còn nức nở như mới nãy nữa mà chỉ còn thút thít thôi, có lẽ bà cũng khóc nhiều cũng mệt lắm rồi.

1h00: Tiếng tụng đã dứt hẳn, 1 lúc sau thì em nghe tiếng sư cô gọi tụi em. 3 đứa đua nhau chạy lên, cảnh tượng đập vào mắt thật hãi hùng, mẹ em tóc tai rũ rượi nằm dưới sàn, tay còn cầm tượng Bồ Tát, nến cái còn cái tắt, cái đổ nằm lăn lóc. Ông anh và bà chị chạy lại đỡ mẹ, em nói với sư cô, lúc đó vẫn chưa hết sợ “mới nãy có cái gì đẩy cửa chạy ra ngoài hông nhà đó cô.!”. Cô bảo em là mấy đứa đỡ mẹ em xuống dưới rồi cô nói cho.

Sau khi mọi người xuống hết dưới nhà, trong lúc chờ taxi tới thì sư cô nói chuyện với tụi em, cô bảo lúc tới đây cô thấy nhà này có nhiều âm khí cũng thấy khả nghi nhưng không chắc chắn. Tuy nhiên sau khi tụng kinh gọi vong đến thì mới phát hiện là ở trong nhà lúc đó hiện có 2 vong: 1 đứa bé gái đi theo mẹ em, ngoài ra còn có 1 vong khác bấy lâu trốn trong nhà, nghe kinh nhưng không chịu trình diện, vong này không chịu nghe kinh mà được 1 lúc thì chạy thoát thân. Sư cô nói “Vong này không ám người nhà các con mà ở đây đợi 1 người cũ, có vẻ có nợ nần gì đó chưa đòi được nên còn chưa chịu siêu thoát.!” 3 đứa em nghe mà lạnh hết cả người.

Anh em hỏi nếu nó quay lại thì làm sao.? Sư cô bảo nó sẽ quay lại nhưng tạm thời không thể trong 1 khoảng thời gian, ngày mai lên chùa thỉnh thổ công về thờ để ngăn ngừa, việc thỉnh cô sẽ lo giúp cho. Em hỏi cô về cô bé thì cô chỉ nói vỏn vẹn 3 chữ “đã thăng rồi.!”

Cô dặn dò thêm 1 lúc nữa thì xe đến, các cô lên xe về lại chùa, ông anh cũng chở bà chị về nhà vì quá muộn rồi, hôm nay bả cũng đã được tận mắt chứng kiến những chuyện gia đình bả từng gặp mà bả nghe từ nhỏ (chuyện nhà ông K ngày trước cũng tương tự thế, nhưng lúc đó bả nhỏ quá chưa biết gì), thấy bả có vẻ shock nặng, nước mắt nước mũi tèm nhem. Còn lại em với mẹ, em định hỏi mẹ vài điều về cô bé nhưng nhìn vẻ thất thần của bà lúc này em không nỡ hỏi, chỉ ngồi cạnh cầm tay bà thôi, tự nhiên thấy bà nắm tay em rất chặt, em đưa tay còn lại ấp lấy 2 tay mẹ, tội nghiệp bà quá, vào SG chữa bệnh mà gặp bao nhiêu là chuyện kinh khủng…

Khoảng 1h45 thì ông anh về, hôm nay 2 anh em ngủ chung với mẹ ở dưới nhà. 2 đứa đỡ mẹ đi nằm xong ngồi nói chuyện. Đến 2h30 thì tắt đèn đi ngủ. Lúc đặt lưng xuống chưa được bao lâu thì mẹ em nói: “Con bé nó nói với mẹ nó mồ côi….” rồi bà khóc rưng rức. 2 thằng bất ngờ, mỗi thằng nằm 1 bên nghe bà nói. Từ đây mới biết hoàn cảnh cô bé lúc sống đáng thương đến thế nào.

Mẹ em kể: Lúc đầu còn tỉnh táo, sau khi các cô tụng được khoảng 10′ là mẹ bắt đầu ngủ và rơi vào trạng thái ngồi mê man, nhưng vẫn mơ hồ ý thức được mọi việc xung quanh. Lúc con bé được gọi lên gác, mẹ lại thấy nó lên và lại chạy nhảy như mọi ngày, rồi đến lúc các cô tụng kinh siêu độ cho nó, nó khóc và nói “sao cô T lại đuổi con đi.?” Mẹ nói nó là “con cứ ở đây hoài cô không chơi với con mãi được, con phải đi chơi với các bạn của con, con cứ đi theo lời các cô, rồi con sẽ lại đầu thai, kiếp sau con sẽ được chơi với các bạn”.

Hixx…Nó nói là nó không có bạn các bác ạ, lúc nó chết bạn nó rớt mất ở bệnh viện và người ta mang bạn nó đi vứt rồi. Mẹ em mới hỏi về nhà nó, về ba mẹ nó, nó nói nó… bị mồ côi, ba mẹ nó sinh nó ra là đã bị tật 2 chân, không đi lại được, thấy vậy ba mẹ bỏ nó lại trước cửa cô nhi viện và đi đâu mất nó không biết. Nó nằm đó, bị lũ kiến đỏ bu đến cắn khắp người. Khi người ta đưa nó vào thì nó bị sốt vì kiến cắn, vì vậy mà sức khỏe dặt dẹo. Nó đã sống lê lết dưới đất từ đó, và không có đứa nhỏ nào chơi với nó hết, sau rồi được mấy cô chú gì đó (chắc từ thiện) về phát đồ chơi cho mấy đứa trong “nhà nó”, nó được 1 con búp bê, bạn duy nhất của nó sau này. năm 8 tuổi nó phát bệnh và phải nằm 1 chỗ, nhưng lúc nào nó cũng ôm lấy con búp bê. Từ nhỏ nó đã là gánh nặng của mọi người, đến lúc phát bệnh, nhiều khi mê man nó nghe loáng thoáng người ta nói chuyện rằng sao nó không chết nhanh đi.? Rồi đến khi bệnh trở nặng phải vào viện, trong lúc nó ngủ, làm rớt, người ta đã nhặt con búp bê của nó và vứt mất rồi. Nó cứ chịu cái đau đớn của bệnh tật hành hạ như vậy đến 2 năm sau thì nó chết. Từ đó nó cứ vất vưởng trong bệnh viện cho đến khi gặp được mẹ em…

Rồi mẹ khóc rất nhiều khi nghe nó kể và chứng kiến cảnh nó vùng vằng không chịu siêu thoát. Mẹ nói “Nếu ngày xưa biết đã nhận nuôi nó.!”. Rồi bà lại khóc, ông anh không thấy nói gì nhưng em thấy mắt mình cay cay, nước chỉ chực trào ra thôi. Con bé 10 tuổi đầu mà phải chịu nỗi đau như thế, người mạnh mẽ nhất thế gian này chắc gì đủ dũng khí khi đối mặt với những đau khổ mà nó phải chịu không.?? Dù sao thì bé con cũng đã siêu thoát, hy vọng nó sớm tìm được 1 nơi tốt, cha mẹ tốt để đầu thai, mong sao bù được những khổ đau mà kiếp này nó phải chịu.

————————————————————–

Thông tin về tấm ảnh trên gác:

Căn gác gỗ, không lát gạch mà dùng tấm trải sàn bóng (như tấm bạt mà hoa văn như gạch bông ấy) trải lên.

Mẹ em không ngủ giường mà có 1 cái mền to, dầy cùng 2 cái gối, cái mền đó có thể trải ra, nằm lên rồi có thể quấn 3 vòng được (tức dư sức vừa làm mền vừa làm nệm). Bình thường mẹ em quấn cả 2 cái gối đó trong cái mền.

Điều lạ em nói ở trên là lúc em chụp tấm ảnh đó là khoảng gần 2h sáng, mẹ em giờ đó thì đã ngủ từ lâu mà khi chụp lại ngồi và xếp gối mền ngay ngắn ở trên, khoảng 5s sau em chạy lên bật đèn nữa là 7-8s thì lại nằm ngủ, gối đầu và đắp mền cẩn thận.

dưới chân là cái quạt hộp tròn hiệu ASIA, cái TV là cái LCD vi tính, lắp thêm cục bắt sóng thành cái TV, Cái TV đấy để ở trên 1 thùng carton, có cái loa mini đằng sau (là cái phát sáng màu xanh sau TV)

————————————————————–

Ngày 18/7/2011: 1h12 AM

Đã khá lâu kể từ khi buổi lễ siêu độ kết thúc, đúng nửa tháng rồi, và cũng đúng nửa tháng kể từ lần rv cuối cùng của em cho VOZ, những ngày qua là những ngày khá yên ả kề từ khi câu chuyện này bắt đầu. Em cũng dần quên được nỗi sợ hãi mỗi khi vào nhà tắm, mẹ em đã vui vẻ trở lại và vừa về Nha Trang hôm qua, việc con bé đi theo bà được siêu thoát làm bà cảm thấy nhẹ nhõm và cũng dần quên được chuyện mới xảy ra. Cũng một phần nhờ có 2 mẹ con con em họ vào ở để thi đại học, nhà tự nhiên đông người, lúc nào cũng có tiếng nói, 3 mẹ con em cũng không muốn nhắc chuyện vừa xảy ra sợ ảnh hưởng đến nó nên dần quên mất vẻ âm u vốn có của căn nhà này.

Nhưng em thì khác, em lúc nào cũng bị thôi thúc bởi những thắc mắc cộng với tò mò, một phần do mỗi lần vào VOZ lại thấy sự trông ngóng tin tức của bác nên càng khiến em quyết tâm tìm hiểu sự thật về căn nhà và vong trốn trong nhà em.

Và sau khá nhiều cuộc gặp gỡ với bà chủ nhà và một vài người thuê nhà trước, bí mật đã được khám phá bởi sự thú nhận của bà chủ nhà. Em đã biết rõ vong kia chính xác là ai và vì sao lại trốn trong nhà em, lý do bà chủ nhà có những thái độ khả nghi và không bao giờ bén mảng đến đây dù là đến để thu tiền nhà.

Em dự định cho câu chuyện này kết thúc từ lần rv cuối cùng, một phần vì mọi chuyện đã ổn, phần nhiều vì việc viết rv chiếm khá nhiều thời gian và gây ra nhiều rắc rối cho em và thấy câu chuyện cũng dần đi vào quên lãng, thế nhưng một số anh em thường xuyên mong ngóng kết quả làm em không sao đừng được. Nên em quyết định vẫn giành thời gian để viết tiếp quá trình và kết quả mà em đã điều tra được.

Quá trình điều tra việc này kéo dài gần nửa tháng, em lại không ghi chép lại nên đã bị quên nhiều, ngày chính xác của những cuộc gặp thì đã gần như quên béng mất, nên những mốc thời gian em đưa ra dưới đây chỉ là ước lượng. Em xin tiếp tục rv cuộc tìm kiếm sự thật về căn nhà cho các bác.

Ngày 3/7/2011:

Sáng ra 2 anh em em theo lời sư cô lên chùa để sư cô làm lễ thỉnh thổ công về giúp. Nghi thức này diễn ra khá đơn giản, em xin phép không đề cập đến. Nói chung là nhà em giờ đã có thổ công canh giữ, sau này có điều kiện em sẽ thỉnh tượng đức thánh Trần Hưng Đạo về thờ, một phần là do lòng ngưỡng mộ.

Buổi trưa sau khi thỉnh tượng thổ công về, bố trí nơi thờ phụng xong em mới có thời gian rảnh rỗi ngồi nhớ lại những chuyện tối qua, về cái vong trước giờ trốn trong nhà em, và quyết định tìm hỏi bà chủ nhà cho ra nhẽ. Lần trước gặp thì bà ta chối bay biến rằng không biết gì, nhà này trước giờ ở bình thường, lúc đó em đã thấy ngờ ngợ những điều bà ta nói không phải sự thật nhưng bây giờ xem ra điều em nghi ngờ là đúng.

Chiều hôm đó 2 mẹ con đứa em họ ở Nha Trang vào thi đại học, việc chụp hình rv, xem xét trong nhà vì vậy mà dừng lại. Nhưng việc điều tra “ngoài nhà” thì em vẫn tiến hành.

Chiều đó em gọi điện cho bà chủ nhà, may sao hôm đó bả ở SG. Tối em và ông anh chạy sang Q12 gặp nhằm kể và hỏi rõ mọi chuyện, lần này khác lần gặp trước, em đã xác định phải chú ý đến từng động thái từng nét biểu cảm của bà chủ nhà để nhận ra bà ta đang nói dối hay nói thật. Sau vài câu chào hỏi xã giao em đi thẳng vào vấn đề. Em kể cho bả nghe về chuyện xảy ra tối hôm qua. Lúc kể đến đoạn có tiếng động như tiếng người tông cửa chạy ra đường luồn và những lời sư cô nói về cái vong thứ 2, em để ý mặt bà ta biến sắc rõ rệt, giọng nói từ lúc đó có vẻ run run và câu chữ hơi bị vấp, kiểu thường gặp của người đang mất bình tĩnh. Nhưng không như em nghĩ, lúc em kể xong thì bà ta lại tiếp tục tỏ ra là mình không biết gì hết. Chỉ nói “sao kỳ lạ, trước giờ có sao đâu.?”

Nghĩ bụng không thể khai thác được gì từ bà chủ nhà nữa, em mới hỏi bà chủ về thông tin của người thuê nhà trước em, lại gặp phải thất vọng khi bà ta nói không giữ được liên lạc với bất kỳ ai hết. Hỏi sao “mới có 2 tháng mà không còn chút thông tin gì được.?” thì bà ta giải thích “Cô chỉ nhớ người ký hợp đồng ngay trước các con tên V, chị V này làm trong sân bay, ở chung với 2 đứa em nữa, ở được có 3 tháng thì dọn đi và nhượng hợp đồng lại cho một người khác tên là Loan, thế nhưng lại không hề thông qua cô mà tự thỏa thuận với nhau thôi, cô Loan này ở được 6 tháng thì đòi thanh lý hợp đồng, lúc đó cô mới biết là chị Vân chuyển đi lâu rồi, cô Loan đấy cô hoàn toàn không biết thông tin gì, chỉ biết có chồng và 1 đứa con gái nhỏ, còn chị Vân kia cô chỉ biết người Hà Tĩnh, làm ở sân bay thôi, giấy tờ đã trả lại cho người ta, mấy bản hợp đồng cũ cũng vứt đi rồi chứ nếu không cũng tìm được số điện thoại.!”

2 thằng thất vọng đi về vì không khai thác được thông tin gì.

Ngày 4/7/2011:

Sau khi chở con em họ lên trường thi xong làm vài vòng đi công chuyện, khoảng 11h về nhà thấy cửa khóa. Ông anh đi làm, chắc 2 bà (mẹ em và bà cô mẹ con em họ) đi chợ. Mở khóa vào nhà thì bắt gặp 1 bao thư vứt trên thềm nhà, chắc nhân viên bưu điện đến không có ai ở nhà nên họ quăng vào. Nhìn sơ qua cái phong bì thì thấy rằng đó là thông báo của ngân hàng ANZ gửi cho 1 khách hàng tên LOAN. Đang nghĩ “Quái, chẳng lẽ phát nhầm nhà.??” thì nhớ ra câu chuyện tối hôm qua, người ở trước mình tên Loan, chắc chắn cô ấy lấy địa chỉ nhà này đăng ký với ngân hàng, chưa sửa lại nên họ gửi tới đây. Như chết đuối vớ được phao, em bóc ra xem liền (dù sao cũng đâu biết cô ta ở đâu mà gửi lại?), ơn trời trong cái thông báo có thông tin cá nhân và cả số đt của cô Loan.

Có thể có 1 số bác thắc mắc là thằng bạn thân của em đâu.?? Sao không thấy nó xuất hiện nữa.? Lúc trước tình hình căng thẳng quá em quên không thông báo về việc của nó. Vốn dĩ nó xông pha vào chuyện này lý do lớn nhất là vì tò mò mà tính thích cảm giác mạo hiểm, thực ra nó cũng chẳng tin mấy vào những chuyện tâm linh, nhưng sau khi chứng kiến mọi việc thì nó có vẻ shock và đã bỏ việc làm thêm về Nha Trang nghỉ ngay ngày hôm sau khi ông anh em vào SG. Em cũng không muốn phải 1 mình làm những việc này, nhưng thôi, dù sao cũng tội nó, không tin mà chứng kiến tận mắt thì shock cũng phải.

Tối hôm đó, khi cả nhà ai làm việc nấy thì em mở cổng ra ngoài, lấy số điện thoại trong lá thư gọi thử. Một giọng phụ nữ Bắc khá trẻ ở đầu dây bên kia (khu này không hiểu sao toàn người Bắc, từ chủ cho đến người thuê, cả tụi tiếp viên hàng không cũng toàn người Bắc):

– “Loan nghe ạ.!”.

– Chính xác rồi.! em nghĩ thầm trong bụng. Không lan man, em bập luôn “Chào chị Loan.! Em là D, hiện giờ em đang thuê căn nhà số **** ở hẻm 54 Bạch Đằng, hình như chị là người ở trước em đúng không ạ.!”.

– Hình như chị ta cũng linh cảm được điều gì đấy không tốt nên trả lời hơi ấp úng “À…ờ…Đúng rồi..! Có chuyện gì không em.?? Mà..sao em có số của chị.?”.

– Em nói, cố làm giọng vui vẻ bình thường: “À.! Có ngân hàng ANZ gửi thông báo gì đó cho chị, em thấy có thông tin của chị, chắc là gì đó quan trọng nên em gọi báo, nếu chị có cần thì qua lấy nhé.! Hoặc chị ở đâu, có gần đây thì em chạy ngang qua đưa cho chị.”.

Thấy em gọi có ý định tốt mà cũng vui vẻ, không đả động gì đến chuyện kia nên có lẽ chị ấy yên tâm. Nói chuyện lan man khoảng 2 phút thì thống nhất là khi nào đi ngang qua nhà thì em mang qua giùm chị ấy vì cũng ở Phú Nhuận thôi, không xa xôi gì cả.

Ngày 5/7/2011

Ngày con em thi môn thứ 3, môn cuối cùng của khối A. Dự định nó thi xong về rồi thì bắt đầu điều tra tổng thể luôn. Ngờ đâu nó nói còn thi khối D nữa nên ở lại qua ngày 10 luôn. Thôi quyết định cứ âm thầm và từ từ hỏi han, điều tra thêm, không việc gì phải vội.

Tối đó theo đúng kế hoạch, khoảng 7h30 em sẽ “có việc” và tiện qua nhà chị Loan đưa giúp lá thư, qua đúng địa chỉ được cho, đó là 1 căn nhà 2 tầng nhỏ trong con hẻm đường Trần Huy Liệu, ra mở cửa là 1 chị chừng 35 tuổi, chính là chị Loan, người ở trước em và có thể biết vài bí mật mà em đang muốn biết. Đúng như dự liệu, em được mời vào nhà (bình thường thì sẽ “thôi em có việc đi luôn”, nhưng hôm nay chỉ chờ có thế thôi). Lúc đó có chồng chị ấy đang coi TV, sau rồi lên ngồi nói chuyện với em luôn, còn con bé con thì em không thấy, cũng chẳng hỏi.

Điều bất ngờ mà tối đó em gặp phải là sự vào đề nhanh chóng của chị ấy, mới chào hỏi được vài câu, không cần em phải mở lời, chị ta hỏi trước.

– “Ở đó có thấy gì lạ không em.??”.
– Em giả bộ ỡm ờ: “Sao chị hỏi vậy.? Lúc trước có gì lạ hả chị.?”
– “Chị hỏi vậy thôi.! Nếu không có gì thì tốt rồi.!”
– Em vào thẳng luôn: “Nhà đấy có ma phải không chị.?”
– Lạ là chị ta không tỏ thái độ bất ngờ mà hỏi lại rất bình thản “Em thấy gì rồi hả.?”

Được dịp em tỏ thật luôn mục đích hôm nay em đến, và kể hết cho chị ta nghe về những điều quái lạ xảy ra trong những ngày em đến ở đó. 2 vợ chồng tỏ ra rất chăm chú lắng nghe. Xong rồi chị mới tâm sự:

– “Những chuyện em gặp là còn nhẹ so với chị đấy. Thời gian chị ở đó chị gặp liên tục, và mục đích của cái vong đó chị biết là muốn đuổi gia đình chị đi em ạ.! Ngày đấy, được khoảng 1 tuần sau khi chuyển đến là chị đã gặp rồi. Nhưng mà lúc ngủ thôi nên chỉ nghĩ việc chuyển nhà mệt mỏi nên chị gặp ác mộng, anh (tức chồng chị ấy) thì công việc cứ đi suốt, khi nào chỉ có chị với con bé ở nhà là bị “nó” quấy đủ trò. Mấy cái cửa sổ đó bị bịt từ trước rồi, khi chị đến thấy thiếu sáng nên bóc hết ra, nhưng được vài hôm thì hãi quá nên lại kêu anh đóng bịt lại.”

Em hỏi ngay những chuyện chị gặp là chuyện gì.? Chi có biết gì về lai lịch của vong đó không.? thì chị ta kể:

– “Sau khi chị chuyển đến được khoảng 1 tuần, chị kê giường ngủ ở dưới trệt giống như em vậy. Lúc anh đi vắng, lúc nào chị ngủ 1 mình với con bé con chị thì đều mơ thấy có người đứng… cạnh giường thở phì phò. Lần nào chị cũng hãi hùng tỉnh dậy. Mấy lần đầu chị cứ nghĩ là do mệt mỏi sinh ác mộng, nhưng mà nó cứ lặp đi lặp lại nên chị đâm sợ. Sau mấy bữa hỏi con bé nó nói cũng mơ thấy, lúc đó chị sợ lắm, gọi điện cho anh về liền. Sau rồi anh mới lắp cái cửa giữa gian giữa và gian cuối (lúc đầu không có), mỗi khi ngủ thì đóng hết cửa lại cho yên tâm. Nhưng mà sau khi đóng kín hết cửa rồi thì lại mơ thấy người đó đứng ngoài đường luồn, nhìn vào cửa sổ. Lạ cái là lúc ngủ chị đã khép cửa sổ lại rồi (cái cửa sổ ngay gian giữa không có chốt), nhưng lúc giật mình tỉnh dậy thì lại thấy cửa mở, chị sợ quá không dám ra đóng lại luôn, cứ ngồi vậy cho đến sáng. Mệt mỏi quá chị nói anh đóng bịt lại như cũ. Sau đó thì yên ổn được chừng 2 tháng.

Sau 2 tháng thì những chuyện khác lại xẩy ra, con bé con chị lâu lâu lại bị ngã trong nhà, lúc thì trầy tay chân, lúc thì u đầu. Nó cứ nói với chị là có người xô nó nhưng mà lại không thấy ai. Lúc đó chị lo lắm, nhưng anh thì cứ không tin, bảo 2 mẹ con mơ mộng mấy chuyện nhảm nhí rồi thần hồn nát thần tính. Rồi có bữa, khi chị ở được khoảng 3 tháng, chị với con bé mới đặt lưng chuẩn bị đi ngủ được 5 phút thì có tiếng bước chân đi xuống cầu thang rất nhẹ từ gian nhà dưới, rồi sau đó là tiếng gõ cửa cộp cộp khe khẽ, mà ở dưới đó đương nhiên làm gì có ai. Chị với con bé con sợ xanh mặt, hỏi thì không có tiếng trả lời, 2 mẹ con ôm nhau trên giường không dám bước xuống, anh thì đi công tác ở tỉnh, chị mới điện cho cậu em họ, đến lúc nó qua gọi mới dám xuống mở cửa trước, lúc đó tiếng cửa gian nhà dưới “cộp..cộp” vẫn còn, chỉ đến lúc cậu em vào phòng thì mới hết, tối đó phải kêu cậu ấy ngủ lại thì 2 mẹ con mới được ngủ ngon.”

Chị ta nói thêm: “Sau hôm đấy thì chị biết nhà này chắc chắn có ma, nó muốn đuổi mình đi, không ở được và bắt đầu đi kiếm nhà khác rồi, mấy tháng cuối chị chỉ ở đó ban ngày, ban đêm chỉ ở lại khi nào có anh ở nhà, còn không 2 mẹ con đi lánh sang nhà bạn chị ngủ. Ấy vậy mà có lúc sáng ra 2 mẹ con về nhà thỉnh thoảng thấy cửa sổ mở toang, mùng mền bừa bộn cứ như…có người mới ngủ trên giường mình vậy. Hãi lắm em ạ.!”

Hix…Em nghe mà cứ tưởng như bà chị này muốn dọa mình thêm vậy, vì 2 tháng em ở, ngoài lần vô tình thấy vong đó trong nhà tắm thì đâu có hiện tượng bị phá quấy gì đâu.? Đem thắc mắc này nói ra thì chị ta kết luận cứ như đúng rồi: “Tại vì tụi em ở 2 đứa con trai, vía nặng thì làm sao ma nó hù được, như bữa nào có chồng chị ở nhà thì đâu có chuyện gì xảy ra. Nó chỉ hù dọa được đàn bà con nít yếu bóng vía thôi”.

Em hỏi chị ta về những điểm kỳ quái của căn nhà thì chị ấy nói rằng đó cũng là thắc mắc của chị ấy, những điều đó có trước khi chị ấy đến, duy chỉ có mấy cái cửa sổ là do chồng chị đóng vít chặt lại luôn. Còn người ở trước chị ấy là 1 chị tên Vân, chị ấy biết nhờ tìm trên mạng, chị Vân ấy đăng tin cần nhượng lại hợp đồng nhà nguyên căn, thấy giới thiệu hấp dẫn nên chị liên lạc thôi, chứ trước đó không quen biết gì cả. Chỉ biết chị Vân đó làm bên an ninh sân bay. Sau chuyện này chị cũng giận chị Vân kia lắm, chắc chắn biết nhà có ma nên mới vội vội vàng vàng nhường hợp đồng như vậy. Số điện thoại của chị Vân đó chị ấy cũng không lưu nữa nên việc tìm được chị Vân này gần như bó tay.

Chuyện cũng hết, không hỏi han gì thêm được nữa nên em xin phép về luôn, trên đường về nghĩ lại những lời chị Loan kể tự nhiên thấy sống lại mấy cảm giác sợ sợ đã tạm quên được vài hôm. Vừa đi vừa nghĩ cách làm sao tìm được người tên Vân đó với 1 tí thông tin như vậy, trong đầu cứ văng vẳng: “làm bên an ninh sân bay….an ninh sân bay…an..ninh…”. Bất chợt lóe lên hy vọng. Chả là em nhớ ra có 1 người khách hàng quen, mua hàng nhiều nên cũng khá thân, thỉnh thoảng qua lấy hàng ngồi nói chuyện. Bây giờ mới nhớ là anh ấy nói làm nhân viên an ninh trong sân bay, thuộc đội đặc nhiệm phản ứng nhanh gì gì đấy (không ngờ hàng không có hẳn 1 lực lượng riêng như vậy), vì là khách quen nên em lưu số, biết đâu được, làm cùng cơ quan, cùng đơn vị rất có khả năng quen biết nhau. Lòng khấp khởi mừng, ngày mai sẽ gọi điện hỏi thử coi, biết đâu…..

Pages 1 2 3 4
Tải thêm
Tải thêm Truyện ma

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Xem ngay!

Những chuyện về sông nước không phải ai cũng biết

Những chuyện về sông nước không phải ai cũng biết (truyện ma VOZ tổng hợp) Chương 1 Gần đâ…