Home Truyện ma Chuyện có thật, họ nhà em bị vong ám

Chuyện có thật, họ nhà em bị vong ám

277 min read
0
0
433

Chuyện có thật – Họ nhà em bị vong ám.

Phần 10: Em bị ám ảnh

Trên đường về bác Hoa cứ giục anh Quang đi nhanh nhanh lên còn về vì tự dưng bác thấy nóng ruột quá, mẹ với em thì cứ cười cười vì nghĩ bác sợ. Về đến nhà đã thấy hơn 8 rưỡi, chị Xuyến cũng đã tỉnh và đang ngồi cùng bà em trên nhà. Thấy tiếng xe của mọi người bà và chị chạy ùa ra hỏi han đủ thứ. Có lẽ về muộn quá nên 2 người lo, mẹ em cũng kể hết mọi chuyện, nào là thầy bảo như thế này, gặp họ hàng như thế này và cuối cùng là bị ma bịt mắt không cho về. Nghe đến đoạn cuối thì em thấy bà với chị Xuyến ngồi im rồi, chả thấy nói năng gì nữa nhưng cuối cùng cũng thở phào vì chuyến này đi về an toàn không ai bị sao hết mọi người ở nhà cứ đứng ngồi không yên suốt từ trưa đến giờ.

Mẹ vào trong nhà nhìn ngó 1 lúc rồi bảo anh Quang dán hết mấy lá bùa theo lời chỉ dẫn của thầy Kha, còn bức tượng quan âm thì mẹ đưa cho chị Xuyến cầm, vì chị là người yếu bóng vía nhất trong nhà, sợ lại bị ma nhập như mấy hôm trước thì khổ. Hôm nay tất cả mọi người lên hết nhà trên ngủ, mà cũng đúng thôi căn nhà của anh Quang với chị Xuyến chắc có cho tiền 2 anh chị cũng chẳng dám ngủ ở đấy đêm nay.

Cái Ngọc và cái Hằng – 2 đứa con gái của bác em thì bà đã mang sang nhà dì Nhật gửi ở đấy từ sáng rồi, tốt nhất là cứ để chúng nó đi xa xa nhà 1, 2 ngày cho chuyện này kết thúc đã nhỡ lại có việc gì đáng tiếc xảy ra thì ân hận cả đời. Dì và chú có biết chuyện định sang giúp nhưng bà em cản, vì có sang cũng chỉ làm vướng tay vướng chân thôi, giúp được gì mà giúp, chờ tìm được thầy đến rồi tính sau.

Mẹ em bảo với mọi người vấn đề bây giờ là còn thằng bé con đang ngủ ở nhà dưới, có đem nó lên trên này hay không? Em nhăn mặt lại, sợ đem nó lên tối nó cười khành khạch lên thì chỉ có nước đái ra quần. Chị Xuyến thì thương thằng bé nên cứ bắt phải đem nó lên trên này ở cùng với mọi người bằng được, thấy thương chị nên mọi người quyết định cho nó lên cùng, nhưng mà lạ lắm, cứ bế nó lên đang định đưa vào nhà thì nó lại khóc, dỗ như thế nào cũng không được, bế đi bế lại mấy lần cũng không xong, đoán là do nhà dán bùa nên nó sợ không dám vào, thôi đành để nó ở nhà dưới rồi khóa cửa lại chứ giờ mà gỡ bùa ra chỉ sợ đêm nay lại gặp chuyện. Em cũng thở phào nhẹ nhõm, đỡ ghê ghê trong người.

Đang ngồi hóng hớt nghe mẹ kể chuyện thì tự dưng em đau bụng quá, chả biết chiều nay ăn uống cái gì mà giờ bụng nó biểu tình dữ vậy. Nghĩ đến cảnh phải ra nhà tiêu lúc này 1 mình chắc em chết, nhưng mà nếu ngồi bô hay rủ ai đi cùng thì còn ngại nữa vì cũng lớn rồi có phải là trẻ con đâu, mà mình lại là đàn ông con trai nữa nên em quyết định chui vào đấy tự sướng 1 mình, giờ cũng chưa muộn lắm nên em cũng không ghê. Cái nhà vệ sinh nhà bác em nó nằm thụt lùi vào trong so với cái nhà tắm, mặt hướng thẳng ra bụi chuối ở vườn trên, ngày đó nhà tiêu cũng chỉ là mấy miếng ván ghép tạm vào đấy để ngồi cho lịch sự thôi, sản phẩm ra là rơi hết xuống ao để cá ăn, đấy gọi là quy trình chăn nuôi VAC các bác ạ

Vào 1 lúc mà em nhẹ cả người nhưng hình như em nghe thấy tiếng gì đó sột soạt ở bên ngoài. Em hé hé mắt ra khỏi tấm bạt che thì thấy có 1 bóng đen chẳng biết là ai đang cắm đầu đi thẳng lên đồi sắn. Em thấy lạ quá chẳng biết ai giờ này còn leo lên trên đấy làm gì không sợ ma à, đang nghĩ thì bịch, có cái gì đó ném vào mé phải nhà vệ sinh, người em giật thót lại, không phải em sợ cái gì nó vừa ném trêu em mà là em không thấy cái vật bị ném nó rơi xuống ao. Đầu óc tưởng tượng ra đủ thứ, em nhanh nhanh chong chóng cho xong rồi chạy ù vào nhà, không dám ngó lại đằng sau nữa.

Mặt xanh lét đi vào chỗ mẹ ngồi rồi chui vào giữa, ngồi được 1 lúc thì em ngáp ngắn ngáp dài, mẹ bảo cứ lên giường ngủ trước đi tí mẹ ngủ sau, em cũng buồn ngủ lắm rồi nên nhảy tót lên giường nằm, nhưng em cứ nằm được 1 lúc là lại thấy gáy lạnh lạnh như kiểu có ai đó đang nhìn chằm chằm vào mình ở phía sau vậy, em quay phắt người lại thì chẳng thấy gì, nhìn cái cửa sổ chĩa thẳng ra bên ngoài vườn thấy u ám quá em định với tay đóng lại nhưng mà đóng vào thì không khí trong nhà ngột ngạt vì trời đang mùa hè nên lại thôi, thây kệ đến đâu thì đến ngủ đã.

Đang ngủ ngon thì bỗng dưng em thấy có người véo tay em rồi giật giật giục dậy, mở mắt ra thì ra là mẹ, chả hiểu có chuyện gì mà mẹ lại gọi em dậy vào giờ này nên càu nhàu rồi gắt lên. Ra dấu im lặng rồi mẹ bảo em ra ghế ngồi cùng mọi người. Đã hơn 10 giờ rồi mà mọi người vẫn chưa ngủ, nhìn mặt ai cũng căng thẳng rồi nhìn ra phía cửa, em có biết gì đâu mẹ bảo ngồi im nên em cũng ngồi theo.

Ngồi được 1 lúc thì hình như em cũng nghe thấy tiếng gì đó, nó giống như tiếng guốc mộc gõ xuống sân, như kiểu có 1 người cứ đi đi lại lại ở bên ngoài. Tiếng bước chân rất chậm rãi, cứ đến gần phía cửa ra vào thì im bặt rồi lại đi, nhà ở dưới quê thường có cái bậc thang tôn cao hơn so với sân thì cứ đến đấy là tiếng bước chân lại rẽ sang hướng khác. Em cứ tưởng tượng bên ngoài là 1 cái gì đó rất đáng sợ nó cứ đi lại mà không thể vào nhà mình được.

Bỗng dưng thằng bé con ở nhà dưới khóc ré lên, chị Xuyến thương con tưởng nó bị làm sao định vùng xuống xem nhưng may mà anh Quang giữ lại kịp. Bà em quát ngồi im thì chị mới không dám đứng dậy nữa. Thằng bé vẫn khóc, chả hiểu ai làm gì nó mà nó khóc tợn đến vậy, bà em thì cầm chuỗi hạt, miệng lẩm bẩm niệm kinh phật.

Phụt, cái bóng đèn vàng trong nhà tự dưng tắt ngóm, trời sao lại mất điện vào giờ này không biết, mọi người bắt đầu xôn xao, mò mò 1 hồi thì anh Quang tìm được bật lửa rồi châm tạm cái đèn dầu trên bàn thờ. Mọi người căng thẳng nhìn nhau, thằng bé không khóc thấy khóc nữa, mọi thứ lại yên ắng đến rợn người thì bỗng dưng ngoài cửa ra vào có tiếng gọi, nghe rất nhỏ:

– Mẹ ơi, mở cửa cho con

Đấy là tiếng cái Ngọc, đứa con đầu của bác Hoa, nó đang ở nhà dì cơ mà làm sao mà chạy về đây được. Lần này là đến lượt bác Hoa nôn nóng, bác không biết nó có phải con mình hay không nhưng tiếng của nó nghe cứ như kiểu nó đang cắm mặt xuống chậu nước rồi bì bõm nói, bà bảo bác Hoa kệ nó, nó có gọi gì cũng không được thưa. Lúc này em cũng nhớ ra là cổng đã khóa rồi thì người ngoài làm gì vào được, chắc chắn cái người đang gọi ngoài kia là ai đó chứ không phải cái Ngọc. Tiếng gọi cứ dồn dập giống như giục người trong nhà phải mở cửa ngay vậy, tiếng niệm phật của bà càng ngày càng to hơn như để trấn áp nỗi sợ hãi của mọi người. Một lúc sau tất cả lại im bặt, không còn tiếng gọi, không còn tiếng trẻ con khóc nữa.

Ánh đèn dầu nó cứ mờ mờ, ảo ảo đôi lúc còn chập chờn như muốn tắt càng làm cho em thấy không khí trong nhà nó kinh dị. Ngồi được 1 lúc tự dưng thấy lạnh lạnh nên em khùa khùa hỏi mẹ, mẹ cũng bảo là đột nhiên thấy nổi hết gai ốc lên, mà không phải chỉ 2 mẹ con em mà tất cả mọi người trong nhà đều thấy vậy. Trời mùa hè mà tự dưng thấy lạnh thì vô lý đùng đùng, nhìn ngó xung quanh nhà 1 lúc thì em thấy cái cửa sổ chỗ cái giường em vừa nằm kia đang mở toang hoác ra, thì ra gió lùa vào từ đấy. Em liền chạy ra để đóng cửa thì mẹ ơi , tim em như muốn rớt ra ngoài ngay lúc đó. Ở bên ngoài cửa sổ, cái bà đeo bị mà em gặp cách đây 2 năm đang đứng ở lù lù ở đấy, bà ấy đội cái nón che kín hết cả mặt.

Đang ú ớ trong miệng chưa kịp kêu thì đột nhiên cái đèn dầu để trên bàn lại tắt. Đầu óc em hoa hết lên rồi, em thề là chỉ cần bà kia thò tay vào vuốt mặt em là em có thể đứng tim mà chết ngay lúc đấy. Thật sự không có đèn nhưng em nhìn thấy bà ấy rất rõ, không hề giống ma 1 chút nào, trông rất thật chứ không hề ảo. Kịp hét lên 1 tiếng rồi em té ngửa ra giường, ngất luôn chả biết trời đất trăng sao gì nữa.

Lúc sau tỉnh dậy thấy nồng nặc mùi dầu gió, đoán là mẹ lại cạo gió cho mình, thấy em lục cục ở giường mọi người chạy đến hỏi xem em nhìn thấy cái gì mà hét ầm lên rồi ngất xỉu vậy. Em kể hết mọi chuyện, kể cả chuyện 2 năm trước em nhìn thấy bà ấy đứng cạnh quan tài bác em rồi cả chuyện hình như bà ấy lật ảnh thờ của bác đêm hôm đó nữa. Kể xong em khóc tu tu như 1 đứa bé, mặc dù năm ấy đã 14 tuổi rồi, em sợ thật sự, hình ảnh bà ấy làm em ám ảnh. 7 năm rồi mà em vẫn không quên được cái ngày hôm đấy vì những gì em nhìn thấy em cảm tưởng như đó là 1 người đàn bà còn sống chứ không phải ma các bác ạ.

Phần 11: Con bé Ngọc

Trời vừa tang tảng sáng thì chị Xuyến vùng xuống nhà dưới để xem thằng bé con có làm sao không, nhưng mà mở cửa ra thì thấy nó vẫn nằm trong màn, đang ngủ rất say, chả có dấu hiệu nó quẫy đạp khóc lóc gì của đêm hôm qua cả. Bác Hoa thì lo lắng vì tiếng gọi đêm hôm qua của con Ngọc liền lấy xe máy phi sang ngay nhà dì em để xem hai đứa nhỏ còn ở đấy không. Em thì hóng hóng theo mẹ ở dưới bếp để chờ đồ ăn sáng

Hôm nay em thấy không khí trong lành, dễ chịu lắm, khác hẳn với tối hôm qua, nếu như không có những điều ma mị kia thì em rất muốn ở đây, vì nó xa thành phố, xa đường xá, không khí thôn quê thật yên tĩnh nó làm lòng người ta thấy thoải mái. Đang nhăn mặt ăn tô mì tôm thì em thấy bác em lững thững đi bộ từ ngoài cổng vào, em ngó nghiêng mãi cũng chả thấy cái xe máy của bác đâu, mặt bác như người mất hồn, em chào bác nhưng chả thấy bác có phản ứng gì nên lại cắm mặt ăn tiếp. Thấy bác đi xuống bếp được 1 lúc thì tự dưng bác gào ầm lên:

– Cái Ngọc đi đâu mất rồi dì D cô K ơi

Rồi bác khóc, em chạy xuống xem có chuyện gì thì thấy bác kể hồi sáng bác sang nhà dì Nhật để xem 2 con bé con thế nào thì dì bảo tối hôm qua bác đến đón nó về rồi mà sao còn sang đây hỏi. Em hoảng, làm rơi ngay đôi đũa xuống đất, hôm qua mãi tối đêm mấy mẹ con bác cháu mới về thì ai rảnh mà sang đấy đón, biết là có chuyện chẳng lành rồi bà em hô tất cả mọi người đi tìm. Em và anh Quang thì nghĩ ngay đến trường hợp xấu nhất là nó bị làm sao ở bãi cát, mùa này chỉ sợ nó ra đấy rồi trượt chân rơi xuống sông, nhưng hỏi mấy nhà ở quanh đấy thì họ bảo chả có đứa bé nào ra chơi cả.

Thở phào nhẹ nhõm 2 anh em lại về nhà để tìm quanh quanh khu vực nhà mình, lúc này cả chú và dì em cũng sang tìm giúp. Tìm được 1 lúc có vẻ nản nên mọi người ngồi hết lên hiên nhà để chờ xem như thế nào vì vẫn nghĩ nó đi chơi đâu đó thôi. Bỗng chị Xuyến đứng ở mép bờ ao cạnh cái nhà tắm hô lớn, mọi người chạy ra xem thì thấy chị đang cầm 1 cái dép nhựa màu hồng, hình như biết đấy là dép của con gái mình nên bác Hoa khóc rống lên.

Anh Quang và chú em 2 người nhìn nhau 1 lúc rồi nhảy xuống ao mò, nhưng mà kỳ lạ là anh và chú mò hết xung quanh ao rồi bơi cả ra giữa ao để tìm nhưng vẫn không thấy gì, mẹ em đang định bảo thuê máy bơm về bơm hết nước để tìm thì bà họ em kêu chị Xuyến vào nhà trong lấy 1 cái liềm cùn và 1 cái áo cũ của cái Ngọc ra. Chả ai biết bà định làm gì mọi người chỉ biết nhìn theo, em thấy bà buộc cái áo vào chuôi liềm rồi chèo thuyền ra giữa ao thả xuống, khuấy khuấy 1 lúc thì đột nhiên ở giữa ao có 1 cái bọc gì đó nổi lên, nhìn kỹ thì mọi người mới té ngửa ra vì đó là xác con Ngọc, nó nằm úp mặt xuống nước, bụng con bé thì trương phềnh lên chắc bên trong toàn nước. Lúc đưa nó lên bờ mắt nó trợn ngược lên như kiểu đã nhìn thấy 1 cái gì đấy rất kinh hãi, anh Quang vuốt đủ kiểu mà nó vẫn không chịu nhắm. Bác Hoa khóc rống lên, bác thương con, nhà đã neo người giờ 1 người nữa lại bỏ bác mà đi, nhìn bác khóc mà mọi người cũng rơm rớm nước mắt theo.

Bác trai em lấy vợ muộn, mà chỉ sinh được đúng 2 đứa con gái, con Ngọc năm nay mới có 7 tuổi, còn cái Hằng em nó thì đẻ sau chị 2 năm, 2 chị em nó rất ngoan nhưng không ngờ hôm nay lại xảy ra cơ sự này. Mà hôm qua cổng đã đóng rồi thì không biết nó vào kiểu gì, hay là nó đã ở nhà từ tối mà mọi người không hề hay biết. Mọi người bắt đầu lục đục sắm áo quan rồi mọi thứ để làm đám, vì nó còn bé nên chiều nay sẽ đem ra đồng luôn, ở quê có quan niệm là nếu trẻ con chết thì phải chôn ngay trong ngày hôm đó, không được để ở nhà.

2h chiều mọi người bắt đầu đem quan tài con bé ra đồng, cũng may là quan tài không hề nặng như lần trước, em đang nghĩ con bé này nó không vương vấn gì nhà cửa hay sao mà chịu đi dễ vậy, vừa nghĩ xong thì xịch, 2 người bê quan tài ngồi rập xuống đất, họ kêu đang chuyển ra xe thì tự dưng cái quan tài này nặng quá không thể bê nổi, bác Hoa thấy vậy lại nghĩ con gái không nỡ đi nên lại lóc cóc ra bàn thờ châm hương khấn vái, nhưng khấn xong rồi mà cái quan tài vẫn nặng trịch. Hình như đợt này nó chết tức tưởi quá nên không muốn đi, lúc này bà em lại lẳng lặng đi lấy cái liềm vừa dùng để vớt xác nó, gõ gõ 3 cái vào thành quan tài rồi bà bảo 2 ông kia vào bê thử. Quan tài lại nhẹ tênh, chả hiểu nổi, em tròn mắt đứng xem, đúng là có nhiều cái kỳ lạ trong dân gian mà khoa học không thể nào giải thích nổi.

Em cũng theo mọi người đưa nó ra đồng, ra đến nơi em đã thấy có 1 cái huyệt bé bé đào ngay cạnh mộ của bác trai ngày trước, chắc mọi người muốn để 2 bố con gần nhau nên mới làm như vậy, trước khi lấp đất lại bà em còn quẳng cái liềm và cái áo cũ vừa nãy của nó xuống rồi nói thầm cái gì đó, bây giờ em vẫn tự hỏi sao bà em lại có thể biết được nhiều cái hay và kì dị đến như vậy. Đưa quan tài nhập đất xong thì mọi người lũ lượt kéo nhau về. Chiều hôm đó mẹ em bảo anh Quang lên Hòa Bình đón Thầy Kha về ngay, vì cứ để tình trạng này tiếp diễn thì không ổn.

Em xin lỗi vì sự chậm trễ trên vì máy em bỗng dưng bị trục trặc. Có nhiều bác góp ý là nên để vài cái emo cho bớt đi độ kinh của truyện, em đã thêm rồi nhưng bị giới hạn emo nên em lại phải xóa. Các bác chịu khó nha. Và em cũng muốn nói 1 điều rằng các bác có thể không tin đây là chuyện thật thì hãy xem nó như 1 câu chuyện giải trí và cugnx đừng nên báng bổ gì. Có những điều các bác thắc mắc em cũng không biết phải giải thích như thế nào, em mà biết em đi theo cô Phan thị bích hằng tìm mộ liệt sĩ cho được nhiều tiền, em ở đây chỉ đóng vai người kể chuyện thôi. Vì có những điều thuộc về thế giới tâm linh thì các bác đừng cố mang ánh sáng của khoa học ra soi làm gì, cố soi cũng không thấy được gì đâu.

Pages 1 2 3 4 5 6 7 8
Tải thêm
Tải thêm Truyện ma

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

Xem ngay!

Những chuyện về sông nước không phải ai cũng biết

Những chuyện về sông nước không phải ai cũng biết (truyện ma VOZ tổng hợp) Chương 1 Gần đâ…