Home Ngôn tình sắc 18+ Yêu Thương Tình Nhân Một Đêm

Yêu Thương Tình Nhân Một Đêm

842 min read
0
0
1,017

CHƯƠNG 6

Buổi sáng tỉnh lại, nàng vẫn nằm trong lòng hắn say sưa ngủ.

Trạm Diệc Kì trần trụi nằm nghiêng ở trên giường, nhìn chăm chú Lương Kỳ Gia đang ngủ ngon lành, cảm thấy một cảm giác vô cùng ấm áp và thỏa mãn.

Mọi người đều nói hắn là kẻ có bệnh ưa sạch sẽ, hắn cũng thừa nhận điều này, vì thế mới không mang theo phụ nữ về nhà, càng đừng nói đến việc cho người đó nằm lên giường của mình.

Hắn thậm chí còn từng nghĩ, về sau nếu kết hôn, tốt nhất nên cùng vợ phân phòng mà ngủ, ai có phòng của người nấy, nhưng mà hiện tại cho dù có đánh chết, hắn cũng sẽ không cùng vợ ở khác phòng.

Cảm giác ôm nàng vào lòng giống như đang đắm chìm trong thiên đường vậy, nhìn nàng tin tưởng ngủ say trong ngực mình, còn thi thoảng phát ra những tiếng ngáy đáng yêu nho nhỏ, khiến lòng hắn rối loạn xôn xao.

Trạm Diệc Kỳ chưa từng có được cảm giác thỏa mãn như thế, giống như thể nàng là một nửa còn khuyết thiếu của hắn vậy.

Bọn họ chính là của nhau, hắn vô cùng chắc chắn khẳng định như thế.

Mang theo ôn nhu cùng thâm tình, hắn đem mũi vùi vào mái tóc đen dài xõa trên bả vai nàng, hít hà hương thơm mê người tỏa ra từ đó.

Không biết có phải động tác của hắn đã quấy nhiễu đến nàng hay không, Lương Kỳ Gia đang nằm trong lòng hắn bỗng giật mình, chậm rãi tỉnh lại.

Nàng vừa mở mắt đã nhìn thấy hắn, cả người lập tức cứng đờ.

“Chào buổi sáng, em yêu.” Giả vờ như không phát hiện ra phản ứng thất thần của nàng, Trạm Diệc Kì nghiêng người cho nàng một nụ hôn sớm ôn nhu mà thân mật.

Lương Kỳ Gia hoàn toàn á khẩu nói không nên lời, vừa xấu hổ vừa sợ hãi, không thể tin nổi vào chuyện đã phát sinh tối qua cùng với việc đang xảy ra bây giờ. Nàng có thể cảm giác được rõ ràng thân thể trần trụi đang kề sát nhau thân mật bên dưới chăn của hai người, cùng với cả thứ cứng rắn của hắn nữa—nghĩ đến đây, mặt của nàng không tự chủ được đỏ ửng lên.

Nàng hơi hơi cựa mình, muốn kéo giãn khoảng cách giữa mình với Trạm Diệc Kỳ, không nghĩ tới người này lại vươn tay lên vuốt ve trên bụng nàng, nơi mà con gái bọn họ đang dần trưởng thành.

Giống như có thể cảm giác được tay của cha, cô con gái trong bụng liền ngọ nguậy đá bụng nàng một cái.

Trạm Diệc Kì chớp chớp mắt rồi trợn tròn lên, biểu tình vừa khó tin, vừa mừng vừa sợ lại có chút kích động hỏi: “Nó vừa động đậy đúng không?!”

Nàng gật đầu với hắn, đồng thời cảm giác con gái lại đá thêm cái nữa.

“Nó đá anh này!” Vẻ mặt hắn kinh hãi, không thể tin nổi, hô ầm lên.

“Chính xác mà nói là nó đá em mới đúng.” Lương Kỳ Gia cảm thấy phản ứng của hắn làm cho nàng muốn cười phá ra, đây có phải là triệu chứng si ngốc của người mới làm cha hay không?

“Nó thường hay đá em như thế sao?” Hắn thật cẩn thận hỏi.

“Gần đây thì mỗi ngày đá khoảng vài ba lần gì đó.”

“Cảm giác thế nào, em đau không?” Hắn lại tò mò hỏi.

“Lúc mới đầu có cảm giác như bị điện giật, khi quen rồi thì sẽ không đau nữa.” Khi nàng cùng hắn nói chuyện, con gái lại liên tiếp đá bụng nàng thêm hai cái nữa.

(Momo: Nó kêu đói đấy, anh chị còn nằm ì ra đó mà hàn huyên ^^. Có con gọi sớm rời giường lại còn…)

“Hoạt bát hiếu động như thế, tám phần là con trai rồi.” Hắn nghi ngờ nói.

“Trên thực tế, bác sĩ nói là con gái mới đúng.”

“Thật sự?” Trạm Diệc Kì nhất thời mặt mày hớn hở, cả khuôn mặt đều sáng hẳn lên.

So với con trai, hắn càng thích con gái hơn nhiều. Không chỉ hắn thích, tin tưởng ba mẹ sẽ còn mừng hơn cả hắn nữa, bởi vì hai người bọn họ ước chừng đã ngửa đầu kêu ông trời gần ba mươi mốt năm, tại sao khi xưa không sinh ra con gái chứ?!

Bất quá, chuyện này không nên vội vã nói cho ba mẹ, trước đó hắn cần lấy được tâm mỹ nhân đã, để nàng tin tưởng hắn thật sự cần nàng mà không phải chỉ cần đứa nhỏ trong bụng kia thôi.

Nếu để cho ba mẹ biết chuyện, chỉ sợ họ sẽ thành trở ngại mà chẳng giúp thêm được cái gì, để thành công, hắn nhất định phải thật cẩn thận, thận trọng mới được.

“Đúng rồi, tối hôm qua em muốn nói gì với anh?” Hắn đột nhiên nghĩ đến hỏi.

“Em nghĩ — nguy rồi!” Lương Kỳ Gia mới nói hai chữ liền đột nhiên giống như bị lửa cháy thiêu mông, vội vội vàng vàng xoay người xuống giường khiến Trạm Diệc Kỳ hoàn toàn trở tay không kịp, cản lại không nổi.

“Làm sao vậy?” Hắn ngồi dậy, nhìn theo nàng, nhìn nàng nhanh chóng mặc quần áo vào.

“Bây giờ mấy giờ rồi?” Nàng không đáp mà hỏi ngược lại hắn.

“Bây giờ?” Hắn vươn tay nhấn một cái nút bên giường, trần nhà lập tức xuất hiện một cái đồng hồ điện tử lớn. Hắn ngẩng đầu liếc mắt nhìn một cái. “Bảy giờ hai mươi.”

“May mà còn kịp.” Nàng không đầu không đuôi nói rồi nhanh chóng đi ra ngoài.

“Kịp cái gì?” Hắn hỏi.

“Đi làm.” Thanh âm của nàng chưa dứt, người đã biến mất sau cánh cửa mất tiêu.

Trạm Diệc Kì nhăn mặt nhíu mày, nàng còn muốn đi làm? Không phải đã nói chỉ cần cho nàng tiền, nàng sẽ nguyện ý ở nhà chịu khó nghỉ ngơi hay sao? Hắn đều đã đem thẻ tín dụng cùng chìa khóa giao cho nàng, nàng còn muốn đi làm cái gì? Vẫn cho rằng hai thứ kia không phải tiền ư?

Xuống giường mặc tạm chiếc quần đùi vào, hắn cầm chiếc kính mắt lên, ra khỏi phòng tìm nàng.

Cửa phòng nàng không đóng, hắn liền trực tiếp đi vào.

Động tác của nàng siêu cấp nhanh chóng, đã đánh răng rửa mặt xong, thay quần áo và đang cầm lược đứng trước gương chỉnh lại mái tóc dài đen mượt, buộc nó lên thành đuôi ngựa.

“Vừa rồi em nói muốn đi làm, thật sao?” Trạm Diệc Kì tựa vào cạnh cửa hỏi.

“Đương nhiên là thật.” Nàng nhìn hắn qua chiếc gương. “Còn có, hôm qua chuyện em muốn nói với anh chính là chuyện này.”

Nhắc đến tối hôm qua, mặt của nàng lại không tự chủ được hiện lện chút ửng hồng.

“Không cho phép anh lại lấy cái lý do chiếu cố chăm sóc trong cái khế ước quái quỷ kia ra mà bắt em phải làm theo suy nghĩ của anh. Em muốn đi làm bình thường, công tác bình thường.”

“Nhưng em đã nói chỉ cần nghỉ ngơi mà vẫn có thể kiếm tiền thì em sẽ chịu nghỉ mà, anh đã cho em tiền, em cũng nên tuân thủ lời hứa chứ.” Hắn nhăn mặt.

“Anh nào có cho em tiền đâu?” Nàng cũng nhíu mày.

“Thẻ tín dụng cùng sổ tiết kiệm đều có thể lĩnh tiền bất cứ lúc nào. ”

Quả nhiên là hắn không muốn để nàng đi làm, đáng tiếc trên ra roi thì dưới đỡ đòn, nàng cũng có đối sách.

“Vấn đề là em không đi lĩnh, không phải sao? Cho nên em muốn đi làm.” Nàng xoay người đối mặt với hắn nhíu mày nói.

“Em cố ý sao?” Trạm Diệc Kì có chút căm tức nhìn nàng,” Vì sao rõ ràng có thể sống một cách thoải mái mà lại cứ cố tình lựa chọn công tác mệt nhọc?”

“Em không có lựa chọn, hơn nữa đây vốn chính là cách sống của em, dựa vào chính mình làm tròn công việc cùng kiếm tiền để trang trải cuộc sống.”

“Bây giờ em có thể dựa vào anh.”

Nghe vậy, Lương Kỳ Gia cảm động đến tận từng tế bào, ngay cả cha cũng chưa từng nói qua với nàng như thế. Em có thể dựa vào anh.

Hắn luôn nói với nàng những lời êm tai mật ngọt, làm cho suy nghĩ của nàng trái phải lắc lư, giãy dụa không biết có nên tin tưởng hắn hay cứ để những lời ngon tiếng ngọt đó lừa phỉnh, thật sự rất khó chịu.

“Em có nghe qua câu tục ngữ như thế này, dựa núi núi đổ, dựa người người chạy, dựa vào chính mình mới là tốt nhất.” Nàng vẫn không thể nắm chắc được.

“Chỉ cần em không bỏ chạy khiến anh phải đuổi theo, anh sẽ không chạy.” Trạm Diệc Kỳ nhìn nàng chăm chú, thề thốt nói.

“Thật buồn cười!” Nàng né tránh ánh mắt của hắn.

“Vì sao em không chịu tin tưởng lời anh nói? Chẳng lẽ chỉ có thể dùng những bản hợp đồng như thế kia em mới chịu tin tưởng anh sao?” Nhìn bộ dáng trốn tránh của nàng, hắn nhịn không được thở dài hỏi.

Nàng không phải không tin, mà là sợ hãi tin tưởng, sợ hãi sự kỳ vọng của mình sẽ biến thành thất vọng.

Nếu đặt vào những tình huống khác, nàng sẽ không hoài nghi mọi người, chỉ mỗi khi đụng tới tình cảm, nàng mới có thể bất an đến thế. Có lẽ, điều này đại khái gọi là một lần bị rắn cắn, mười năm sợ dây thừng đi.

“Không phải vì cái đó.” Nàng thì thào nói.

“Vậy thì là vì cái gì?” Hắn luôn luôn có tinh thần truy hỏi đến tận cùng sự việc.

Lương Kỳ Gia do dự trong chốc lát, đột nhiên hít sâu một hơi nói: “Em nếu không đi bây giờ sẽ đến muộn mất.”

“Không được nói lảng sang chuyện khác.”

“Em thật sự sẽ muộn.” Nàng cầm lấy ví tiền đi ra ngoài cửa phòng.

“Anh đưa em đi.” Hắn vươn người ngăn trở đường của nàng.

“Không được!” Lương Kỳ Gia ngạc nhiên kêu lên sợ hãi.

“Nếu em kiên trì muốn đi làm như vậy thì có thể, nhưng mà đừng nghĩ anh sẽ để cho em mỗi ngày đi lại bằng xe buýt công cộng.” Hắn dùng vẻ mặt không thể thương lượng cùng biểu tình kiên định nói.

“Anh không thể bá đạo như vậy.” Nàng kháng nghị.

“Em còn muốn đi làm không?” Không để ý đến sự phản đối của nàng, hắn lập tức nhíu mày hỏi.

Lương Kỳ Gia tức giận trừng mắt với hắn, rất muốn khí phách mười phần quát lên rằng: “Bà đây không đi.” Nhưng cũng biết mình không thể tùy hứng như thế, càng không thể vì chuyện nhỏ mà bỏ việc lớn được.

“Em đi.” Nàng đành thỏa hiệp.

“Được, anh đi thay quần áo.” Trạm Diệc Kì gật đầu nói : “Còn nữa, chúng ta vẫn chưa nói chuyện xong đâu, trên xe sẽ tiếp tục, đừng có tưởng anh quên mà ỉm đi đấy.”

Nói xong hắn xoay người đi chuẩn bị, mà Lương Kỳ Gia chỉ có thể đứng tại chỗ trừng mắt với hắn, tính dùng ánh nhìn của mình giết chết người này.

Ra vẻ đạo mạo, thực ra là một kẻ hỗn đản, ác bá đáng giận, tức chết nàng!

—Tử Vi Các—

“Tốt lắm –”

“Chờ một chút, trước tiên chúng ta nói tiếp chuyện lúc nãy đã.”

Vừa ngồi lên xe xong, Trạm Diệc Kỳ mới mở miệng nói hai chữ đã bị Lương Kỳ Gia chen ngang đánh gãy, khiến cho hắn chỉ có thể cười khổ.

“Mặc kệ em muốn nói đến chuyện gì, nhưng chúng ta ăn sáng trước đã được không?” Hắn đặt một túi đồ lên đùi nàng.

“Bữa sáng này ở đâu ra vậy?” Nàng trừng mắt nhìn, cầm lấy chiếc bánh kẹp nóng hầm hập bên trong, kinh ngạc không thôi liền quay đầu hỏi hắn.

“Anh vừa làm!”

“Nhưng em không thấy anh làm lúc nào cả mà?!”

“Khi đó em đang trốn trong nhà vệ sinh hờn dỗi, tất nhiên không thấy.” Hắn nửa cười nửa không nhìn nàng một chút.

“Em không có dỗi.” Nàng nhỏ giọng kêu lên, sau đó nhịn không được cầm lấy cái bánh kẹp nóng hôi hổi đưa lên miệng cắn một cái. (Momo: Hành động này của chị dễ thương quá, hjhj >_<)

A, ngon, ngon quá. Bánh kẹp này trừ bỏ trứng cùng với thịt hun khói bên trong, còn có cả những lát dưa chuột nhỏ giống như được bày bán ở bên ngoài, mà thậm chí còn ngon hơn cả bên ngoài nữa, thật sự là rất dễ ăn.

“Bình thường anh đều tự mình làm bữa sáng ăn sao?” Miệng nhấm nuốt mỹ vị, Lương Kỳ Gia nhịn không được tò mò hỏi.

“Ừ.” Hắn đem xe rời khỏi bãi đỗ, tiến vào hòa nhập với dòng người đi đường.

“Vì sao? Hứng thú ư?”

“Một nửa.”

“Vậy còn một nửa còn lại thì sao?”

“Không tiện dừng xe, vấn đề vệ sinh, vấn đề khẩu vị, còn có anh không thích ăn ở trong xe hoặc ăn trong văn phòng.”

Nàng nghe vậy, cái miệng vừa mở ra muốn cắn miếng bánh kẹp thứ hai liền cứng đờ lại, bởi vì nàng hiện tại đang ở trong xe của hắn ăn này ăn nọ nha.

“Là anh làm cho em ăn, lo lắng cái gì chứ?” Hắn bật cười nói.

Nếu hắn đã nói như vậy, nàng còn cùng hắn khách khí làm cái gì? Cho nên Lương Kỳ Gia thoải mái há mồm cắn tiếp miếng thứ hai, nhấm nháp đồ ăn ngon trong miệng.

Nhìn bộ dáng ăn ngon cùng vẻ mặt thỏa mãn của nàng, Trạm Diệc Kì giơ cao khóe miệng, trong mắt lộ vẻ bao dung cùng ôn nhu sủng ái.

Kì thật chính hắn cũng từng có chút bị dọa, không chỉ người khác nói mà hắn cũng hiểu được bản thân hình như mê sạch sẽ đến không có thuốc nào cứu được, đời này đại khái sẽ khó thay đổi, càng không thể vì ai đó mà chịu nhượng bộ, thỏa hiệp. Nhưng từ sau khi Lương Kỳ Gia xuất hiện, hắn mới biết được vấn đề không phải là thay đổi hay không thay đổi, mà là bị không tự chủ được cùng can tâm tình nguyện cứ thế kéo đi.

Hắn cứ thế không rõ nguyên nhân, chỉ muốn đối tốt với nàng, muốn yêu thương, cưng chiều nàng, chỉ là không biết muốn làm hay là không tự chủ làm chiếm đa số hay không mà thôi. Có lẽ, vẫn là can tâm tình nguyện chiếm nhiều hơn một chút.

Bất quá, cô gái này cũng không chịu ngoan ngoãn hưởng thụ tư vị được hắn sủng ái, yêu chiều, làm cho hắn luôn có cảm giác tràn ngập bất đắc dĩ cùng vô lực.

“Vừa rồi em muốn nói với anh cái gì?” Hắn hỏi.

Lấy từ trong túi giấy ra một bình nước trái cây, nhấp một ngụm xong, Lương Kỳ Gia mới nghiêm trang nói: “Em muốn cùng anh làm hiệp ước ba điều.”

“Hiệp ước ba điều?” Hắn nhíu mày, quay đầu liếc nhìn nàng một cái, nhịn không được hỏi lại: “Thế nào là ba điều?”

“Ba điều chỉ là một loại cách nói, có một số điều trước hết chưa cần nhắc đến.” Nàng kiều mị liếc hắn một cái, không hề phát hiện không khí giữa hai người đã có chút thay đổi, sự phòng bị cùng cảnh giác của nàng đối với hắn đã dần dần biến mất mà bản thân không hề hay biết, nhưng hắn vẫn nhận ra.

“Chuyện gì vậy, em yêu?” Hắn cười nịnh nọt hỏi.

“Thứ nhất, không cho phép gọi là em yêu.” Nàng nhịn không được trừng mắt liếc hắn một cái.

“Vì sao?”

“Em cũng không phải là em yêu của anh.” Nàng nhíu mày nói.

“Em đương nhiên phải.” Trạm Diệc Kỳ không chút do dự đúng lí hợp tình nói: “Bằng không em cho rằng anh vì sao lại gọi em như thế? Em nghĩ rằng anh thường hay gọi người khác như thế sao?”

Nàng có chút muốn nói là không tin, nhưng mà lập tức nhớ đến, vấn đề chính bây giờ là cùng hắn lập hiệp ước ba điều, chẳng qua khi ấy nghe hắn gọi mình thế, nhịn không được thốt ra mà thôi.

Thời gian không có nhiều, nói đến trọng điểm thì tốt hơn.

“Anh nói, em muốn đi làm cũng được, nhưng sẽ không cho em đi xe công cộng, chẳng lẽ anh định mỗi ngày đưa đón em đi làm hay sao?”

“Đúng vậy.”

“Vấn đề là thời điểm em tan làm anh có sao? Em biết làm lão bản luôn nhiều việc hơn công nhân, cũng tan tầm trễ hơn mọi người, bữa tối ăn cũng nhiều cũng muộn hơn, vậy anh định làm thế nào đúng giờ tới đón em chứ?”

“Nếu anh không rảnh sẽ kêu lái xe đến đón em.”

“Lái xe?” Nàng nhịn không được ngây người, ngẩn ngơ một chút. “Anh có tài xế?”

“Đương nhiên.” Hắn liếc nàng một cái.

“Vậy sao mấy ngày nay anh đều tự lái xe?!” Lương Kì Gia lên án chất vấn hắn.

“Bởi vì trước đây không lâu ba anh không cẩn thận bị thương ở chân, trong nhà cần có lái xe hỗ trợ.”

Nàng không nói gì, trầm mặc chống đỡ, ban đầu còn tưởng lợi dụng điểm này để thuyết phục hắn bỏ đi ý tưởng lái xe đưa nàng đi làm trong đầu đi, sao biết người tính không bằng trời tính, hắn thế nhưng có lái xe riêng?! Nàng đành từ bỏ vậy.

“Được rồi, như vậy mặc kệ anh muốn đưa em đi làm bằng cách nào, em hy vọng xe có thể dừng ở chỗ cách cửa công ty xa một chút.” Nàng yêu cầu nói.
“Vì sao?”

“Đương nhiên là sợ bị người khác thấy nha.” Nàng không chút do dự nói.

“Thì ra anh lại ám muội như vậy à?” Trạm Diệc Kì nhịn không được cười khổ một chút.

“Anh biết rõ em không có ý tứ này, em chỉ không muốn rước lấy những phiền toái không cần thiết mà thôi.” Nàng nhíu mày nói, nhịn không được chậc một tiếng rồi lườm hắn: “Em không muốn bị đám fan của anh vây đánh hoặc đuổi giết đâu.”

“Ai dám động đến một sợi lông tơ của em chứ?” Hắn làm vẻ mặt rùng mình, lạnh lẽo nói.

“Làm ơn đi, đây chỉ là một loại cách nói thôi được không? Mấy cô ấy chỉ biết châm chọc khiêu khích, cô lập, xa lánh em thôi, để em đi đến đâu cũng bị người người chỉ trỏ, ai dám thật sự đụng đến một sợi lông tơ của em chứ? Đương nhiên, trừ bỏ anh ra.” Nàng mượn kiểu nói của hắn, ngoài cười nhưng trong không cười nhìn hắn nói.

Trạm Diệc Kỳ có cảm giác dở khóc dở cười, không nghĩ tới nàng có thể châm chọc hắn như vậy. Tình huống bây giờ có nên gọi là xa cách ba ngày đã nhìn nhau bằng cặp mắt khác xưa không đây? Bởi vì ba ngày trước nàng nào dám đối diện hắn nói chuyện như vậy nha!

Nhưng nói thật, hắn thích nàng của hiện tại hơn, nàng trước đây lúc nào cũng làm việc vô cùng cẩn thận, lại lo lắng tới lui thật không hay chút nào.

“Anh biết rồi, em muốn anh thả em xuống ở chỗ nào?” Hắn đành thỏa hiệp hỏi.

“Anh đồng ý rồi?” Nàng vui mừng, không ngờ hắn có thể dễ nói chuyện đến vậy.

“Có cần bất ngờ như thế không? Anh vì muốn cho em được thoải mái, vui vẻ và hạnh phúc nên mới đến bên cạnh em, không phải muốn em ngày nào cũng khó khăn, khổ sở.” Hắn bất đắc dĩ nói.

Lời này của hắn lại một lần nữa khiến Lương Kỳ Gia động tâm, khiến lòng nàng không tự chủ được tín nhiệm hắn thêm một chút.

“Trừ bỏ chuyện này, em còn hai điều nữa muốn cùng anh ước định là cái gì?” Hắn muốn hỏi cho rõ ràng trước.

Đúng rồi, nàng còn có một chuyện quan trọng nữa muốn cùng hắn nói cho rõ ràng. “Anh có thể đáp ứng em, không đem chuyện nói cho đồng nghiệp biết quan hệ giữa hai chúng ta làm thứ uy hiếp em được không?”

“Hình như anh đã từng nói với em, đó không gọi là uy hiếp, là thuyết phục mới đúng.”

“Được rồi, được rồi, bây giờ anh đang già mồm át lẽ phải thì có.” Nàng đảo cặp mắt trắng dã.

Trạm Diệc Kì nhịn không được bị nàng chọc cho phì cười.

“Anh chỉ có thể đáp ứng một điều, anh sẽ không dùng phương pháp vô lí thuyết phục em mà thôi.”

“Anh toàn già mồm át lẽ phải, làm gì có thứ nào là vô lí với anh đâu?” Nàng hừ thanh hỏi vặn lại hắn.

Hắn lại lần nữa bị sự thắng thắn cùng phản ứng nhanh nhạy của nàng chọc cho cười thành tiếng.

“Được rồi, trừ những chuyện có liên quan đến thân thể em, còn không anh sẽ không dùng phương pháp này thuyết phục em, như vậy chắc là được rồi đi?!”

Điều này cũng hợp lí, huống hồ vì nàng đang mang thai nên có rất nhiều nguy cơ sẽ làm cục cưng bị thương hoặc ảnh hưởng đến quá trình trưởng thành của nó, nếu nàng không thể lưu tâm hết được thì nên có người giúp nàng chú ý một chút cũng không sao.

“Một lời đã định.” Nàng đồng ý gật đầu.

“Còn có một điều nữa đâu?” Hắn lại hỏi.

“Em đã bảo vừa rồi đấy chỉ là một cách nói, không phải thật sự có ba điều.” Nàng nhíu mày, lại quay đầu liếc mắt trừng hắn một cái.

“Cho nên không có?!”

“Tạm thời dừng ở đây, chờ em nghĩ ra cái khác rồi tính tiếp.” Nàng tỏ vẻ suy tư nghiêm túc nói.

“Em thật đúng là biết cách tìm đường lui cho mình đấy, em yêu.”

“Anh lại gọi em là em yêu rồi!” Nàng bất mãn kháng nghị.

“Bằng không thì bảo bối, em yêu, bà xã, em chọn một trong ba cách xưng hô này đi, nếu em muốn ghép tất cả lại thành một từ anh cũng không phản đối đâu.” Nét cười khổ trên mặt hắn nháy mắt biến thành nụ cười khoái trá.

Lương Kỳ Gia tức giận trừng mắt nhìn hắn, một lúc sau bỏ lại câu phê phán: “Anh quá ghê tởm!”

Trạm Diệc Kỳ cười ha ha, nhịn không được thừa dịp xe dừng lại chờ đèn xanh đèn đỏ, quay người giữ lấy gáy, đem người nàng kéo qua cho một nụ hôn nóng bỏng nồng nhiệt.

Hành động bất ngờ của hắn làm cho Lương Kỳ Gia hoàn toàn không kịp phản ứng, chỉ có thể chờ lúc hắn buông mình ra, vừa xấu hổ vừa quẫn bách trừng mắt nhìn kẻ vô liêm sỉ này.

“Anh làm cái trò gì thế?”

“Em thật đáng yêu khiến anh kìm lòng không được.”

Không nghĩ tới Trạm Diệc Kỳ sẽ nói như vậy, gương mặt đang đỏ bừng của Lương Kỳ Gia càng hồng hơn, không nói gì nổi nữa.

Không muốn cùng hắn nói chuyện, nàng bực bội đem tầm mắt chuyển hướng ngoài cửa sổ xe, phát hiện bọn họ không ngờ đã gần đến công ty của nàng rồi.

Sao lại nhanh vậy? Nàng còn tưởng ít nhất cần nửa giờ mới đến…

Nâng tay xem đồng hồ, nàng ngạc nhiên phát hiện từ lúc rời nhà đến nay xác thực đã qua nửa giờ, nhưng mà làm sao lại nhanh như thế được?

“Đến rồi, em muốn anh dừng ở đâu?” Trạm Diệc Kì hỏi nàng.

Nàng suy tư một chút. “Qua chỗ đèn xanh đèn đỏ quẹo phải đi đến có một ngân hàng tư nhân của Đài Bắc, anh để em xuống chỗ đó là được.”

“Nơi đó liệu có quá xa không?” Hắn hơi nhíu mày, có chút không đồng ý nói.

“Không xa như anh nghĩ đâu, em đi cửa sau trong công ty thì chỉ cần 5, 6 phút là đến.”

“5, 6 phút cũng đã xa rồi, hơn nữa giờ này xe cộ đi làm nhiều lắm!” Hắn không phục, đang định phản bác liền bị nàng đánh gãy.

“Em sẽ cẩn thận, hơn nữa bác sĩ cũng nói phụ nữ có thai nên đi bộ nhiều, vận động sẽ tốt hơn cho thai nhi, sinh sản cũng thuận lợi hơn, quan trọng nữa là, anh vừa rồi đã đồng ý rồi mà!!!” Nàng dùng vẻ mặt cảnh cáo hắn tốt nhất nên nói thì phải giữ lời.

“Em ngay cả bác sĩ cũng lôi ra, anh còn có thể nói cái gì chứ?” Nhìn nàng một cái, Trạm Diệc Kì đầy bất đắc dĩ và giận dữ nói.

Lương Kỳ Gia nhất thời nhếch miệng mỉm cười, nhìn hắn đem xe tiến vào tuyến đường bên phải.

“Tan tầm cũng chờ em tại chỗ này sao?”

“Ừm…gọi điện cho anh là được rồi, nếu anh bận thì em có thể tự mình trở về.”

Lương Kỳ Gia phát hiện nhà hắn và nơi mình thuê ở trước đây nằm cùng một tuyến đường, mặc kệ là đi xe buýt công cộng hay xe điện ngầm đều có thể đi cùng một tuyến xe mà đến, quả thực là may mắn vô cùng bởi vì như thế này mọi người sẽ không phát hiện chuyện nàng đã chuyển nhà. Bất quá điều kiện trước hết là nàng cần phải có cơ hội tự gọi xe về nhà mới được.

“Nếu anh có việc sẽ kêu lái xe đến đón em.”

Đấy, nhìn xem.

“Em bây giờ mới chỉ mang thai sáu, bảy tháng mà thôi, đi xe công cộng cũng không phải việc khó gì, rất nhiều phụ nữ có thai cũng đi làm như vậy mà.” Nàng thử tìm
cách thuyết phục hắn thay đổi tâm ý, sao biết phản ứng của hắn lại là –

“Em muốn anh đứng chờ em trước cửa công ty phải không?”

“Này!” Nàng nhắc nhở hắn, “Anh vừa mới đáp ứng sẽ không đem chuyện đó uy hiếp em
mà!”

“Nhưng ngoại trừ tình huống liên quan đến thân thể cùng sức khỏe của em, anh không muốn em quá mức mệt nhọc, đã làm việc vất vả một ngày còn phải đi xe công cộng về nhà.”

“Nhưng em không thấy mệt!”

“Chờ em cảm thấy mệt thì đã quá muộn rồi. Chẳng lẽ em thật muốn để cho sức khỏe có vấn đề mới hối hận sao?” Trạm Diệc Kỳ đem xe đến sát ven đường thì dừng lại.

“Biết rồi, em sẽ gọi điện thoại cho anh.” Nàng vươn tay đẩy cửa để xuống xe.

“Cẩn thận một chút.” Hắn không quên nhắc nhở nàng.

“Đã biết, bye bye.” Lương Kỳ Gia vẫy vẫy tay, đóng cửa xe xoay người đi, khóe miệng không tự giác nhẹ nhàng cong lên thật lâu.

Hết chương 6

Pages 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10
Tải thêm
  • Âm Mưu Của Cô Ấy

    Hôm nay là sinh nhật tròn mười tuổi của con gái của mẹ kế cô, con bé kém cô ba tuổi. Cha c…
  • Em gái dễ bắt nạt

    Thật sự là nôn người chết! Con trai chất lượng tốt trên thế giới nhiều như vậy, Còn cô lại…
  • Dụ dỗ tiểu kiều thê

    Dụ dỗ tiểu kiều thê. Tiêu sái, phong lưu, đa tình, cao ngạo… Aiya, 100% là đại diện cho đà…
  • Cảnh Cáo Cô Vợ Bỏ Trốn

    Ngày xem mắt hôm đó, lựa chọn tiệm ăn gần nhà cô gái, cả nhà cô có 5 người đi, cứ nghĩ đã …
  • Anh chàng bỉ ổi đáng yêu

    Hoa hồng điêu tàn Emma tự sát. Siêu sao đoạt giải Oscar này được cho rằng đã gặp phải vấn …
  • Mười Giờ Tối Ngày Thứ Sáu

    Mười Giờ Tối Ngày Thứ Sáu. ‘Vì sao mỗi lần anh đều nhiều thế?’ Cô từng hỏi như vậy, khó có…
Tải thêm Ngôn tình sắc 18+

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Xem ngay!

Âm Mưu Của Cô Ấy

Hôm nay là sinh nhật tròn mười tuổi của con gái của mẹ kế cô, con bé kém cô ba tuổi. Cha c…