Home Ngôn tình sắc 18+ Yêu Thương Tình Nhân Một Đêm

Yêu Thương Tình Nhân Một Đêm

842 min read
0
0
442

Yêu Thương Tình Nhân Một Đêm
Tên gốc: Yêu thương một đêm tình nhân
Tác giả: Kim Huyên
Convert: Meoconlunar
Edit: Hamano Michiyo(Momo)
Nhân vật: Trạm Diệc Kỳ & Lương Kỳ Gia
Số chương: 10
Tình trạng: đã hoàn thành

Yêu Thương Tình Nhân Một Đêm - Kim Huyên
Yêu Thương Tình Nhân Một Đêm – Kim Huyên

LỜI TỰA

Tan buổi họp lớp xong, Lương Kỳ Gia gỡ xuống bộ mặt tươi cười giả dối suốt cả một đêm, cả người nháy mắt suy sụp vô cùng.

Nàng rốt cuộc vì sao lại muốn tới tham dự buổi họp lớp này chứ? Là vì muốn chứng minh mình đã không còn để ý đến chuyện quá khứ nữa, hay là muốn tranh thủ cho những người đó xem bộ dáng hiện tại xinh đẹp, thành thục của mình bây giờ. Nếu thật sự là như thế, vậy có đúng là nàng đã không còn để ý nữa rồi không?

Lúc ở trong nhà vệ sinh nữ gặp Dương Cao, cô ta có hỏi nàng hôm nay ăn mặc đẹp như vậy, có phải là vì muốn đến để khiến cho Đường Gian đẹp mặt sao?

Nàng mỉm cười, không thừa nhận cũng chẳng phủ nhận. Thế là Dương Cao lại được dịp đắc ý nói cho nàng biết Đường Gian đã theo đuổi cô ta nửa năm nay, bọn họ hiện tại đang kết giao. Nàng tuy rằng vẫn có thể mỉm cười mà chống đỡ, nhưng trong lòng nhất thời lại tràn ngập kinh ngạc, tự giễu cùng xấu hổ.

Nàng tự hỏi chính mình, nàng rốt cuộc đang làm cái gì? Vì sao lại bởi một người đàn ông đã sớm lãng quên mình mà tỉ mỉ như thế? Nàng thật sự là điên rồi!

Đường Gian là cái tên hỗn đản luôn ra vẻ đạo mạo, là bạn cùng lớp thời đại học của nàng, cũng là mối tình đầu kiêm luôn bạn trai cũ mà nàng đã kết giao hơn nửa năm.

Khi đó nàng ở trong lớp học là một con mọt sách đọc nhiều không chớp mắt, lại được vương tử tuấn tú mà toàn ban, thậm chí toàn hệ ưu ái khiến cho các nữ đồng học khác hâm mộ vô cùng, mà nàng cũng hoàn toàn sa vào trong đoạn tình cảm lưu luyến sung sướng này, một chút cũng không phát hiện ra cái gì không đúng hết.

Nàng thật sự thích hắn, cho nên mới đem lần đầu tiên quý giá của mình ra cho hắn, trả giá toàn bộ chính mình, ấy vậy mà chân tướng sự thật lại quá ư khắc nghiệt.

Thì ra hắn cùng người khác đánh đố xem bao nhiêu lâu hắn mới có thể chạm được vào thân thể của nàng, xem nàng có phải hay không là lần đầu tiên.

Chỉ cần nghĩ đến việc mình từng yêu thương một tên đàn ông như vậy, thân thể cũng từng bị kẻ này ôm qua, nàng lại có cảm giác buồn nôn muốn phun ra đến nơi.
Kí ức chết tiệt!

Nàng tuyệt không nghĩ đến sẽ nhớ rõ những âm mưu xấu xa không chịu nổi kia, nhưng là sự tình đều đã qua năm năm, vì cái gì nàng còn quên không được?

Là bởi vì hắn là người đàn ông duy nhất nàng từng có hay sao? Nếu thật sự là nguyên nhân này, vậy thì bắt nàng đi kiếm đại một kẻ làm một đêm tình để xoá bỏ đi kí ức thống khổ khi xưa, nàng cũng không hề tiếc nuối.

Ngẩng đầu lên, nàng ánh mắt dị thường khẽ nhìn về chiếc xe taxi đỗ ở bên kia đường, đột nhiên kiên định bước về hướng nó.

Đêm nay, nàng muốn dùng những kí ức mới để vĩnh viễn xoá bỏ, thay thế, thoát khỏi đoạn hồi ức đau thương kia.

CHƯƠNG 1

Nàng có một mái tóc dài mượt mà, dáng người thon thả, trang phục trên người thời thường xinh xắn giống hệt như bản thân. Gương mặt của nàng không tính là xinh đẹp, nhưng tuyết trắng thanh lệ, bàn tay thon dài, da thịt trơn bóng không tỳ vết, ánh mắt rất đẹp, đôi môi đỏ mọng thuỷ nhuận mê người, làm cho người ta dễ sinh hảo cảm.

Nhưng đó cũng không phải là nguyên nhân làm cho Trạm Diệc Kỳ nhắm trúng cô gái này, còn cùng nàng tiến vào khách sạn nữa.

Hắn sở dĩ đối với nàng cảm thấy hứng thú, là vì khi hắn quan sát những động tác lớn mật cùng khiêu khích dụ hoặc của nàng, phát giác cảm xúc của nàng vô cùng khẩn trương, cùng hành vi to gan như thế hoàn toàn mâu thuẫn, còn ngẫu nhiên biểu lộ sự ngây ngô cùng xấu hổ, cho dù nàng có cực lực che dấu đến đâu đi chăng nữa, nó vẫn hiện ra.

Một cô nàng kỳ quái.

Một người phụ nữ đối với hắn có chút quyến rũ, chủ động tích cực mà thỉnh thoảng lại toát ra sự khẩn trương, giãy dụa cùng ý nghĩ lùi bước. Thật lạ!

Hắn đối với chuyện kỳ quái luôn luôn có tinh thần đặc biệt, quyết truy đến cùng, cho nên khi nàng mở miệng hỏi hắn có hay không muốn cùng nàng làm một đêm tình, hắn chỉ có nhướn mày, sau đó liền mang theo nàng rời khỏi quán bar, đi vào khách sạn.

Trong phòng tắm, tiếng nước vẫn liên tục, từ lúc nàng tiến vào đó rồi khoá cử lại xong đã muốn vượt quá mười lăm phút rồi.

Khoá cửa?

Nàng chẳng lẽ không cảm thấy hành động như thế thực buồn cười sao? Nếu đã lớn mật yêu cầu hắn cùng với nàng phát sinh một đêm tình, đã thế khi vào phòng tắm lại còn muốn khóa cửa? Thật là vừa buồn cười vừa mâu thuẫn, nhưng lại có một loại cảm xúc nói không nên lời…… là đáng yêu ư?

Với hắn mà nói, đáng yêu chỉ hướng đến những cô nàng nữ sinh từ năm tuổi đổ xuống mà thôi, vượt qua năm tuổi về sau muốn ở trên người phụ nữ tìm được hai chữ này không phải không có, chính là cơ hội gặp được vô cùng cực kì khó khăn mà thôi.

Nhưng mà đêm nay hắn lại có thể hi hữu gặp được một người như vậy. Cảm giác hiện tại của hắn với nàng là tò mò lớn hơn dục vọng, kế tiếp có chút chờ mong, nàng còn có thể diễn đến như thế nào nữa.

Bất quá khó khăn lắm mới tìm được một người phụ nữ khiến cho hắn không phải làm gì mà tâm tình cũng vui sướng, hắn nghĩ đến việc, nếu nàng thật sự có ý nguyện muốn cùng hắn có một đêm tình như lời nói, hắn cũng sẽ không để ý mà chấp nhận.

Chính là lấy tình huống trước mắt này thì xem ra……

Hắn đoán nàng một lúc lâu nữa cũng sẽ không đi ra, cho dù đi ra, đại khái cũng sẽ tìm lấy cái cớ lâm trận bỏ chạy đi?

Khóe miệng hắn khẽ nhếch, không tiếng động cười một tiếng, hắn mới nghĩ như vậy xong, không nghĩ tới từ phòng tắm lại đột nhiên truyền đến” Soạt” một tiếng, khóa mở, mà cửa –

Hắn phản xạ tính quay đầu nhìn lại, lập tức liền bị cảnh đẹp giống như hoa sen mới nở trước mắt đoạt đi hô hấp.

Thân thể của nàng cực kì thon thả, thế nhưng bộ ngực lại tuyệt không thon thả, mặc dù bị chiếc khăn tắm khóa lại dưới nách trói buộc nhưng vẫn hiện lên hết sức sinh động. Hai chân của nàng thon dài, da thịt bóng loáng, gương mặt thanh lệ ửng hồng vì ngượng ngùng mà trở nên gợi cảm vô cùng.

Mặt của nàng màu hồng, đến cả mỗi tấc da thịt bên ngoài khăn tắm cũng ửng hồng theo, tựa như cô gái vừa được người mình yêu ôm vào trong ngực sau khi đã nhiệt tình hoan ái hoặc bộ dáng lúc vừa mới yêu đương xong vậy.

Ông trời! Thân thể hắn thế nhưng xôn xao, hơn nữa nhanh chóng nổi lên dục hoả.
“Anh có muốn đi tắm qua một chút không” Nàng mở miệng nói, thanh âm tựa hồ thấp đi vài độ so với lúc trước.

“Đi tắm rửa?” Hắn không tự chủ được lặp lại lời của nàng, bộ dáng có điểm ngây ngốc.
“Ừ, sữa tắm chỗ này rất thơm.”

“Sữa tắm rất thơm?”

“Ừ.” Nàng cứng ngắc mỉm cười, cực lực che dấu e lệ cùng khẩn trương.

Bộ dáng của nàng làm cho hắn hơi chút khôi phục một chút tự chế.” Được.” Hắn nhìn nàng thật sâu, gật gật đầu, sau đó bước nhanh về phía phòng tắm.

Lương Kỳ Gia rất tự nhiên mà nhích sang bên cạnh, chừa lại lối đi cho hắn, không nghĩ tới hắn lại không đi tiếp mà lại đi đến ngay trước mặt nàng. Nhất thời, cả người nàng cứng ngắc đứng lên.

“Anh nghĩ nên thử qua xem một chút.” Hắn nói.

“Cái gì?” Nàng nhất thời không có cách nào phản ứng lại, chỉ thấy hắn cúi người lại gần sát mình, ở gáy và bờ vai của nàng hít sâu một chút.

“Thật sự rất thơm.” Nói rồi, hắn liền xoay người đi vào trong phòng tắm, đóng cửa lại.

Nàng thiếu chút nữa ngã xụi lơ xuống đất.

Trời ạ, hù chết nàng, nàng nghĩ tưởng hắn sẽ đột nhiên đem nàng đẩy ngã lên giường, nghĩ đến mình đã nhìn lầm hắn, nghĩ hắn chính là kẻ sói đội lốt cừu ra vẻ đạo mạo, vẻ tao nhã bình thường xuất hiện chỉ là giả vờ mà thôi.

Hắn là bằng hữu thân thiết của đại lão bản công ty nàng, tuy không thường xuyên xuất hiện cho lắm, nhưng là hễ đã xuất hiện thì sẽ quật khởi trong công ty một trận gió xoáy phong ba, đem toàn bộ những nữ đồng sự chưa kết hôn thổi đi ngàn dặm, tụ lại từng đàn.

Ngũ quan của hắn đoan chính tuấn dật, chiếc kính trên sống mũi làm hắn trở nên sâu sắc, tao nhã, nhất cử nhất động đều tản mát ra một loại khí chất thần sĩ mê người, khiến nữ nhân nhìn là không thể tự chủ được.

Bất quá nàng đối với hắn chưa bao giờ có ảo tưởng gì quá, không phải là không thích, mà là hiểu được bọn họ dù gì cũng là người của hai thế giới, câu chuyện cô bé lọ lem khi xưa cũng chỉ là cổ tích mà thôi..

Bọn họ từng mặt đối mặt quá ba lượt, nhưng là xem phản ứng của hắn đêm nay giống như lần đầu tiên nhìn thấy nàng vậy, đối với nàng một chút ấn tượng cũng không có.

Điều này làm cho nàng càng thêm khắc sâu hiểu được đây chính là sự thật, bọn họ thật là người của hai thế giới bất đồng, khi đi qua hắn chưa bao giờ chú ý quá tới nàng.
Như vậy cũng rất tốt, có thế nàng mới dám tới gần hắn, còn hướng hắn đưa ra lời mời gọi cho một đêm tình chứ.

Nói thật, nàng hoàn toàn là ôm tâm tình tạm thời muốn thử một lần mà thôi, hoàn toàn không nghĩ tới hắn sẽ đáp ứng, bởi vì hình tượng đoan chính của hắn bình thường cùng với tình nhân một đêm hoàn toàn sai khác, ai biết đâu…Haizzz!

Không, nàng không nên cảm thấy thất vọng, hẳn là phải cảm thấy may mắn mới đúng, nếu không nàng muốn như thế nào đổi mới trí nhớ, nhưng lại là cùng với một đối tượng mà ngay cả đi qua nàng cũng không dám ảo tưởng đây?

Nghĩ đến chuyện như thế có thể sẽ phát sinh, nàng nhất thời cảm thấy hô hấp có điểm khó khăn.

“Cố lên, bình tĩnh một chút, hít sâu một hơi.” Nàng mở miệng giúp chính mình bơm hơi, một bên hít sâu, một bên không tự giác thì thào tự nói.

“Ngươi hiện tại căn bản cái gì đều không cần nghĩ, chỉ cần giao hết cho hắn là đến nơi, lúc trước khi lần đầu làm chuyện đó, ngay cả kinh nghiệm đều không có, lúc này ít nhất còn có chút kinh nghiệm rồi…… Không cần tưởng nhiều như vậy, chỉ cần thuận theo tự nhiên là đến nơi, đừng khẩn trương, thoải mái, đừng khẩn trương, thoải mái.”

Cửa phòng tắm đột nhiên kéo “Soạt” một tiếng, doạ nàng bị sốc ngay tại chỗ, bởi vì nàng hoàn toàn không chú ý tới tiếng vòi tắm hoa sen khi nào thì dừng lại, mà hắn trời ạ, quá là đẹp trai!

Lương Kỳ Gia vừa nhìn thấy mỹ nam loả thân gợi cảm chỉ vây quanh hông bằng khăn tắm, tóc mái vẫn còn vương những giọt nước thì liền ngây dại.

Kính mắt của hắn đã bỏ xuống, mái tóc bình thường vẫn che nửa khuôn mặt đã được vén ra sau, lộ ra một loại khí chất cuồng dã, kiệt kinh bất tuân, hoàn toàn so với hình tượng thư sinh nho nhã ban đầu trở thành hai người.

Hơn nữa hắn thế nhưng còn có cơ bụng, từng khối rõ ràng à nha!

Lấy ngoại hình thư sinh nhã nhặn của hắn, nàng vốn tưởng làn da sau lớp quần áo của hắn là màu trắng, không nghĩ tới là chuyện không hề như thế.

Màu da của hắn mặc dù không đến màu đồng cổ, nhưng là cũng gần thế không xa, giống hệt như những người mẫu từ bên trong tạp chí đi ra, rắn chắc, gợi cảm mà tuấn mỹ.
Trạm Diệc Kì chậm rãi tiến tới gần Lương Kỳ Gia, nàng bây giờ đã bị làm cho hoàn toàn không thể động đậy, chỉ có thể miệng đắng lưỡi khô nhìn hắn càng lúc càng gần, sau đó đứng ở ngay trước mặt của nàng.

“Em hiện tại thay đổi chủ ý còn kịp.” Hắn nhìn không chuyển mắt nói với nàng.

“Thay đổi chủ ý cái gì?” Lương Kỳ Gia thì thào hỏi, hiện tại trong óc của nàng trừ bỏ thân thể đẹp đẽ của hắn ra, thứ gì cũng đều không thèm để ý hết.

“Một đêm tình. Em thực sự muốn sao?”

“Một đêm tình?” Nàng phản ứng trì độn trừng mắt nhìn, đột nhiên nhớ tới hết thảy. Đúng rồi, một đêm tình!

“Anh muốn thay đổi chủ ý sao?” Nàng ngó hắn, thật cẩn thận hỏi lại.

“Quyền quyết định nằm ở phía em.” Ánh mắt hắn nhìn nàng nóng rực làm toàn thân nàng đỏ ửng lên, không tự chủ được khẽ vươn lưỡi liếm liếm môi cánh hoa.

“Em nghĩ muốn thay đổi chú ý sao?” Hắn lại hỏi, tiếng nói tựa hồ cùng với vừa rồi có điểm không giống với nhau, trở nên có chút khàn khàn cùng dồn dập.

Nàng lại liếm đôi môi cánh hoa, rồi mới thong thả lay lay đầu một chút.

Giây tiếp theo, nàng phát hiện mình đã bị hắn hôn lên miệng, mà nụ hôn này quả thực tựa như một trận bão đột ngột tiến đến lại trực tiếp đánh vào, môi vừa bị hắn chiếm lấy, ngay sau đó đầu lưỡi đã thừa dịp nàng kinh ngạc khẽ mở đôi môi mà tham tiến vào bên trong, công thành đoạt đất, châm lên ngọn lửa kích tình đương cháy tiềm tàng ở sâu trong nội tâm mà chính nàng cũng không hề biết.

Trái tim ở lồng ngực kịch liệt kinh hoàng, hô hấp cũng trở nên dồn dập, máu toàn thân cứ như là đột nhiên vọt lên cao hai mươi độ vậy, nhanh chóng lưu động trong thân, truyền tới tứ chi, làm cho nàng càng lúc càng lửa cháy đến khó nhịn.

Nàng vươn tay, đụng đến một mảng da thịt trơn nhẵn, lạnh lẽo như băng. Tay nàng đi dần lên trên, từ đầu ngón tay, lòng bàn tay, cánh tay cho đến bả vai. Thật thoải mái, cảm giác dán vào da thịt lạnh lẽo của hắn thật thoải mái.

“A…” Nàng không tự giác rên rỉ ra tiếng, nâng chân lên chạm vào cơ đùi của hắn, một lần lại một lần.

Trạm Diệc Kì lần đầu tiên có loại cảm giác sắp bị phụ nữ bức điên, bởi vì sự đụng chạm của nàng quá ư tự nhiên, không chút nào ra vẻ, không có ý tứ khiêu khích hàm xúc, lại tràn ngập gợi cảm làm người ta không thể kháng cự được.

Thứ tròn tròn của nàng dán lên trên người, mùi hương của nàng cũng phảng phất lấp đầy khoang mũi, bàn tay ôn nhu vuốt ve dọc sống lưng, còn có đôi chân dài kia không ngừng ở trên đùi hắn ma sát qua lại, động tác cứ một lần lại một lần hướng hắn đến chỗ mềm mại. Cử chỉ này cơ hồ ép hắn đến điên mất.

Trạm Diệc Kỳ rốt cuộc chịu không nổi vươn tay cởi bỏ chiếc khăn tắm của nàng, đồng thời kéo nàng ngã về phía sau, lên giường, tách ra hai chân của nàng, lại nghiêng thân bao trùm ở phía trên thân hình nhỏ nhắn ấy.

Ánh mắt Lương Kỳ Gia chớp chớp rồi trợn tròn, toát ra một sự sơ hãi hư hư thực thực cùng biểu tình có chút khẩn trương, gấp gáp.

“Đừng sợ.” Hắn nhẹ giọng ôn nhu nói với nàng.

Nàng lắc đầu, vươn tay ôm cổ hắn, lấy giọng điệu kiên định nói:” Đến đây đi.”
Trạm Diệc Kì ngây người một chút, quả thực là dở khóc dở cười, nàng nghĩ bọn họ hiện tại đang làm cái gì nha?

Đến đây đi? Cách nói như thế này thật giống như bọn họ đang ở trên pháp trường vậy, hắn là đao phủ, còn nàng chỉ muốn hắn cấp cho nàng một cái chết thống khoái, tốc chiến tốc thắng mà thôi. Nàng có hy vọng nhanh chóng chấm dứt hết thảy mọi thứ như thế sao?

Nhìn đôi mắt trong trẻo mê đắm lòng người trước mặt, dục vọng cấp bách của hắn chớp cái dịu đi rất nhiều, thứ hắn muốn thấy nhất lúc này chính là hai ánh mắt mờ sương, khó nhịn dục vọng mà khêu gợi vặn vẹo thân thể, rên rỉ cầu xin hắn của nàng thôi.

Hắn vươn tay ôm lấy khuôn mặt của nàng, cúi đầu nhiệt tình hôn nàng, liếm cắn, thăm dò, trêu chọc tới lúc nàng nhịn không được cúi đầu phát ra tiếng rên rỉ, đến lúc này hắn mới chịu đem miệng dời xuống, đùa giỡn ở những nơi khác trên cơ thể, tìm kiếm chỗ mẫn cảm của nàng.

Khi hắn khẽ liếm lỗ tai, thân thể nàng run run một chút, lúc hắn hôn môi bộ ngực của nàng rất yêu kiều, lúc hắn đưa tay tham nhập vào giữa hai chân, nàng run rẩy, sau khi ngón tay hắn tiến vào nơi nóng ướt mềm mại kia, cả người nàng chấn động không thôi, trong nháy mắt ôm chặt lấy hắn, kìm lòng không nổi nhắm mắt lại, nương theo sự âu yếm của hắn mà phát ra những tiếng thở thấp suyễn mê người.

Đây mới là bộ dáng mà hắn muốn nhìn thấy.

Hắn đột nhiên rút tay ra khỏi cơ thể nàng.

“Không…” Lương Kỳ Gia nhất thời kêu lên, mở to đôi mắt mờ sương ngập tràn dục vọng, thoả mãn mong muốn cuối cùng của hắn, mà sự nhẫn nại của hắn cũng đã mau tới cực điểm.

Hắn điều chỉnh tư thế, thuận lợi tiến thẳng vào trong cơ thể nàng, lấy tiết tấu cuồng nhiệt mạnh mẽ một lần lại một lần ma sát nơi mềm mại, đem lại cho hai người một trận mãnh liệt vui thích, đến tận lúc nàng rốt cuộc không nhịn được cao trào khoái cảm mà thét lên ra tiếng, còn hắn cũng đạt tới cực hạn cuối cùng mới chịu thôi.
Trạm Diệc Kỳ rút ra lùi lại, nằm ở bên cạnh nàng, vòng tay ôm nàng vào lòng.

Hắn lại còn muốn nhấm nháp nàng, đây là cảm giác chưa bao giờ có ở hắn, rõ ràng hắn mới vừa cùng nàng làm xong đó thôi, lại vẫn còn tiếp tục muốn nữa.

Hắn rất ít khi có tình nhân một đêm, nhưng không phải là chưa từng có, chỉ có điều đây là lần đầu tien có được nhiều xúc cảm kì diệu như vậy, nghĩ muốn thêm một lần, muốn hỏi tên của nàng, muốn biết chuyện của nàng, cùng với tưởng tượng ra tương lai của hai người sau này.

Nếu hắn mở miệng hỏi, không biết nàng có hay không sẽ đồng ý, có hay không tình nguyện cùng hắn chính thức kết giao đây?

Cảm giác này thật đúng là là trước đây chưa từng có.

Nàng đến tột cùng có sức quyến rũ như thế nào mà có thể làm cho hắn thể nghiệm đến được cảm giác trước nay chưa từng có như vậy?

Xinh đẹp?

Không, hắn đã gặp qua không ít phụ nữ so với nàng còn hấp dẫn hơn nhiều.

Nhiệt tình?

Không, hắn cũng đã từng thử qua loại phụ nữ so với nàng càng nhiệt tình gấp bội.

NHư vậy rốt cuộc là thứ gì kích động hắn đây? Hành động kỳ quái của nàng, sự mâu thuẫn của nàng, hay vẫn là đôi mắt sương mù, thân mình mềm mại ngát hương, hoặc việc nàng không chút nào giữ lại, phản ứng nhiệt tình lại mang điểm ngây ngô đến mê người?

Cúi đầu nhìn người trong lòng hắn, bị hắn làm cho mệt đến mức mê man, vẻ mặt hắn bất giác hiện lên chút ôn nhu hiếm thấy.

Đáp án không xác định, không biết, vẫn là u mê, bất quá hắn tuyệt không vội vã tìm được đáp án, bởi vì thời gian về sau còn rất nhiều, không phải sao?

Khóe miệng khẽ nhếch, hắn yêu thương cúi đầu ở trên trán nàng khẽ hôn một chút, sau đó nhắm mắt lại, nằm một bên chờ nàng tỉnh lại.

Cảm giác thoả mãn lại mệt mỏi xương cốt khiến người ta chỉ muốn ngủ, nhất là đối với người một tuần mỗi ngày chỉ ngủ có ba tiếng đồng hồ đổ xuống như hắn, Trạm Diệc Kỳ chờ một lúc, chậm rãi nhắm mắt rồi bất tri bất giác chìm vào giấc ngủ say.

Nhìn que thử thai hiện lên hai vạch, Lương Kỳ Gia vô cùng khiếp sợ và khó tin, cả người bởi vì bị doạ cho đến mức đầu óc trống rỗng mà đứng ngây ra.

Nàng không xác định được mình đã đứng ngây ngốc trong toilet bao lâu, cho đến khi cô công nhân vệ sinh đập cửa thật lớn mới có thể đem thần trí nàng đang ngao du cấp tốc trở về.

“Rốt cuộc có người ở bên trong hay không? Có liền kêu một tiếng, đừng có giả câm điếc!”

“Có, có người ở.” Hoàn hồn, nàng vội vàng đáp, nhanh chóng dùng giấy vệ sinh bọc que thử thai bỏ vào trong túi tiền, mở cửa đi ra ngoài.

“Thật là, tôi gõ cửa nửa ngày cô cũng không đáp một tiếng, rốt cuộc là làm sao chứ?”

Cô công nhân bên cạnh cứ oán giận trách móc không ngừng còn nàng chỉ thầm nghĩ muốn nhanh chút thoát khỏi hiện trường để tránh bị người phát hiện nàng vừa rồi tránh ở trong toilet nữ làm cái gì.

Nàng nhanh chóng trở ra, xoay người chạy khỏi toilet nữ. Trở lại chỗ ngồi trong văn phòng rồi, cả người nàng vẫn như cũ khiếp sợ cùng khó có thể tin, mặt cứ dại ra, cắt không còn giọt máu

“Kỳ Gia, cậu làm sao vậy?” Đồng nghiệp Tiểu Tuệ bàn bên cạnh quan tâm hỏi nàng.

Nàng phản ứng chậm chạp quay đầu nhìn lại, bất quá không thể mở miệng đáp trả bất cứ vấn đề nào.

“Mặt của cô tái lắm, có phải không thoải mái hay không?” Tiểu Tuệ cả kinh kêu lên.

“Làm sao, có chuyện gì thế?” Tiếng kêu của Tiểu Tuệ thu hút sự chú ý của mọi người xung quanh.

“Mọi người nhìn Kỳ Gia mà xem.” Tiểu Tuệ nói.

“Trời ạ, Kỳ Gia, cô làm sao vậy? Sắc mặt vì sao khó coi như vậy, không thoải mái chỗ nào ư?”

“Làm sao vậy, đã xảy ra chuyện gì?” Quản lí vừa vặn đi qua cũng lên tiếng.

“Quản lí, thân thể Kỳ Gia không được thoải mái.”

“Cô làm sao vậy Kỳ Gia, có khỏe không?” Quản lí đi lên phía trước hỏi.

Trải qua một phen liên tiếp bị mọi người ta một câu ngươi một câu, Lương Kỳ Gia cuối cùng cũng khôi phục chút năng lực đối đáp thông thường.

“Quản lí, buổi chiều tôi có thể xin phép nghỉ sao?” Nàng suy yếu hỏi.

Giọng điệu hữu khí vô lực cùng bộ dáng giống như tuỳ thời tuỳ chỗ có thể xỉu của nàng khiến quản lí không dám nói không.

“Công việc cũng không còn nhiều, mai là xong, cô nên nhanh chóng đi gặp bác sĩ. Có cần tôi gọi ai đó đi cùng hay không?” Quản lí lo lắng nhìn sắc mặt tái nhợt của nàng.

“Tôi tự đi là được rồi.” Lương Kỳ Gia lập tức lắc đầu, sắc mặt trong nháy mắt lại trắng thêm chút ít.

“Vậy cô mau đi đi, khám bác sĩ xong thì trở về nhà nghỉ ngơi cho khoẻ, nếu ngày mai vẫn cảm thấy không được thoải mái thì thỉnh thoảng nghỉ một bữa cũng đâu có sao!” Quản lí nhanh chóng nói, thật sự bị tình trạng của nàng doạ cho sợ hãi.

“Cám ơn quản lí.”

Quản lí lắc đầu rồi xoay người rời đi.

Lương Kỳ Gia lại ngây người trong chốc lát , sau mới bắt đầu dọn dẹp lại mấy thứ trên mặt bàn.

“Có việc gì cần mình giúp không?” Tiểu Tuệ đứng dậy đến bên người nàng hỏi.

Nàng nhìn nhìn mặt bàn rồi lại ngây người một chút, sau đó mới hướng Tiểu Tuệ lắc đầu. Những văn kiện thuộc loại khẩn cấp trong sáng nay nàng đều đã làm xong rồi, còn lại là một ít những thứ chưa cần gấp, không vội.

“Kỳ Gia, cô có khoẻ không? Thật sự không cần người đến bệnh viện cùng sao?” Xem phản ứng ngây ngốc cùng bộ dạng có chút đờ đẫn như dại ra của nàng, Tiểu Tuệ nhíu mày hoài nghi hỏi.

“Mình không sao.”

“Không có việc gì mới là lạ, nếu bây giờ cậu có té xỉu ngay trước mặt mình thì mình cũng không cảm thấy kỳ quái chút nào.”
Lương Kỳ Gia mỉm cười vô lực với Tiểu Tuệ.

“Tốt lắm tốt lắm, đừng làm việc nữa, máy tính mình sẽ tắt giúp, cậu nhanh nhanh đi bệnh viện đi.” Tiểu Tuệ cầm lấy cái ví da trên bàn cùng áo khoác vắt trên lưng ghế, nhét vào lòng nàng.

“Cám ơn.” Trừ bỏ những lời này, nàng không biết nói gì hơn nữa.

“Miễn miễn, mau đi đi, không cần đa lễ, bằng không sẽ té xỉu ngay đấy.”

Lương Kỳ Gia cười khổ một chút, xoay người đi ra cửa, đáp thang máy xuống lầu rồi rời khỏi công ty.

Bầu trời hôm nay trong xanh đơn điệu, những áng mây xa xa thấp thoáng bay qua. Nàng cúi đầu, có cảm giác bí bách đến gần như không thở nổi.

Nàng ngồi xuống ghế đá trong công viên, một lần nữa đem que thử thai vừa vội vàng gói vào trong giấy vệ sinh ra xem, muốn xác định xem mình có phải hay không hoa mắt nhìn lầm. Nhưng mọi chuyện là đúng, hai vạch màu hiện lên hết sức rõ ràng
Tại sao có thể như vậy chứ?

Loại sự tình này sao có thể phát sinh ở trên người nàng ah?

Giữa trưa nghe đồng nghiệp kể chuyện bạn của cô ấy ngay cả việc mình mang thai hay không cũng không biết rồi cùng nhau chê cười, nàng mới giật mình nhớ đến kỳ sinh lí của mình đã tới chậm nửa tháng. Kỳ sinh lý luôn không chuẩn cho nên nàng không bận tâm nhiều, nhưng tháng này cùng những tháng khác không hề giống nhau, bởi gần đó nàng từng cùng một người phát sinh tình một đêm.

Đêm đó Trạm Diệc Kì rốt cuộc có thực hiện biện pháp tránh thai hay không, chuyện này nàng quả thực không rõ, nhưng đây chẳng phải là phương pháp cơ bản nhất để bảo vệ chính mình cùng người khác cơ mà, không phải sao?

Hắn hẳn là có làm, nhất định có làm đi?

Để cho yên tâm hơn, nàng đến cửa hàng tạp hoá mua một hộp que thử thai, mang về công ty thừa dịp đi toilet thí nghiệm một chút.
Sau đó, nàng dùng 98% yên tâm, 1% lo lắng cùng 1% xui xẻo mà chờ đợi kết quả thử nghiệm.

Không nghĩ tới kết quả lại khiến cho nàng thiên địa biến sắc!

Nàng làm sao có thể mang thai chứ? Chỉ có một buổi tối, chỉ làm một lần, mà hắn cũng không có khả năng quên mang bảo hộ nha…… Hắn rốt cuộc có hay không mang thứ đó ah?

Không, hiện tại căn bản không phải nên thắc mắc chuyện hắn có hay không mang bảo hộ, mà là hiện tại nàng nên làm cái gì bây giờ?

Mang thai là chuyện trước giờ nàng chưa từng nghĩ tới. Nàng thật sự mang thai sao? Nếu là thật, nàng có nên sinh hạ này đứa nhỏ này ra không? Nên cho hắn biết sao? Hay là nên thần không biết quỷ không hay đến bệnh viện…phá bỏ nó?

Kết tinh không được mong chờ, kết tinh ngoài ý muốn, là kết quả của một đêm tình…

Một đứa trẻ, một sinh mệnh, một tiểu bảo bối sẽ có bộ dạng rất giống hắn hoặc rất giống nàng…
Ông trời, nàng rốt cuộc nên làm thế nào đây?

Hết chương 1

Pages 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10
Tải thêm
  • Âm Mưu Của Cô Ấy

    Hôm nay là sinh nhật tròn mười tuổi của con gái của mẹ kế cô, con bé kém cô ba tuổi. Cha c…
  • Em gái dễ bắt nạt

    Thật sự là nôn người chết! Con trai chất lượng tốt trên thế giới nhiều như vậy, Còn cô lại…
  • Dụ dỗ tiểu kiều thê

    Dụ dỗ tiểu kiều thê. Tiêu sái, phong lưu, đa tình, cao ngạo… Aiya, 100% là đại diện cho đà…
  • Cảnh Cáo Cô Vợ Bỏ Trốn

    Ngày xem mắt hôm đó, lựa chọn tiệm ăn gần nhà cô gái, cả nhà cô có 5 người đi, cứ nghĩ đã …
  • Anh chàng bỉ ổi đáng yêu

    Hoa hồng điêu tàn Emma tự sát. Siêu sao đoạt giải Oscar này được cho rằng đã gặp phải vấn …
  • Mười Giờ Tối Ngày Thứ Sáu

    Mười Giờ Tối Ngày Thứ Sáu. ‘Vì sao mỗi lần anh đều nhiều thế?’ Cô từng hỏi như vậy, khó có…
Tải thêm Ngôn tình sắc 18+

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Xem ngay!

Âm Mưu Của Cô Ấy

Hôm nay là sinh nhật tròn mười tuổi của con gái của mẹ kế cô, con bé kém cô ba tuổi. Cha c…