Home Ngôn tình sắc 18+ Em gái dễ bắt nạt

Em gái dễ bắt nạt

873 min read
0
0
866

Chương 5:

Đêm nay Dương Hồng Hồng rất vui vẻ, học trưởng mang cô đến một nhà hàng nhỏ kiểu Ý trang trí vô cùng tinh xảo, vị hôn thê của học trưởng đúng là chủ nhân của nhà hàng kiểu Ý này, tao nhã, xinh đẹp, cá tính lại vô cùng ôn hòa, cô và hai vợ chồng họ cùng nhau ăn uống, nói chuyện, ăn một bữa tối vừa ngon lại ấm áp.

Tất cả đều rất tốt, không cần nghĩ nhiều, cô nói với chính mình như vậy, đem lực chú ý đặt ở người và sự việc trước mắt, làm bộ như mình không bị một ai khác ảnh hưởng, chỉ cần kiên trì một chút là cô có thể thôi miên mình thành công.

Buổi tối hơn mười một giờ, một chiếc xe hơi chậm rãi tiến vào trong khu chung cư.

“Học trưởng, đến nhà em rồi.” Dương Hồng Hồng lại lần nữa mang giày cao gót, chờ cho xe hoàn toàn ngừng lại, rồi cô mang theo túi đẩy cửa xe ra.

“Hồng Hồng, em thật sự không có việc gì chứ?”

“Học trưởng cảm thấy em sẽ có chuyện gì?” Cô đứng ở bên cạnh xe, khom người cười với ngừơi đàn ông trong xe và hỏi.

Ngừơi đàn ông ấy nhún nhún vai, “Anh thì cảm thấy không có việc gì, nhưng bà xã đại nhân tương lai của anh lén nói cho anh biết, cô ấy cảm thấy trong lòng em có việc, trực giác của cô ấy luôn luôn siêu chuẩn.”

Dương Hồng Hồng hơi giật mình, rồi lập tức khôi phục lại ngữ điệu dí dỏm, “Cám ơn học trưởng thân ái đã quan tâm, cho dù học muội có chuyện, cũng có thể dựa vào chính mình giải quyết dễ dàng, nhưng thật ra thì học trưởng à, anh phải cẩn thận nhé!” Cô cố ý kéo dài âm cuối.

“Cẩn thận cái gì?”

“Ha ha! Học trưởng, trực giác của bà xã đại nhân tương lai siêu chuẩn, khẳng định chỉ cần hai ba lần là có thể đoán trúng anh đang suy nghĩ cái gì, về sau nếu học trưởng xằng bậy ở bên ngoài, hừ hừ…… xem anh lừa dối thế nào!”

“Anh mới không có làm chuyện có lỗi với vợ!” Học trưởng vội cãi.

Dương Hồng Hồng bật cười, biểu tình sáng sủa hơn rất nhiều, hai mắt chân thành tha thiết. “Học trưởng, đêm nay gặp mặt ăn cơm với vợ chồng anh rất vui vẻ, cám ơn anh. Học trưởng có thể tìm được một nửa tốt như vậy, em thấy vui thay anh, đúng rồi, thiếp cưới của hai ngừơi nhớ gởi cho em nha! Ngày kết hôn em nhất định đến, cô dâu chụp hoa là của em, cũng đừng ai nghĩ đoạt từ em!”

“Em yên tâm, quả bom đỏ siêu cấp này bọn anh ai cũng có thể không nổ, nhưng Dương Hồng Hồng em không đựơc trốn thoát, cho dù trốn đến chân trời góc biển anh cũng sẽ nghĩ biện pháp nổ được em.”

Dương Hồng Hồng bị biểu tình khoa trương của học trưởng chọc cho cười to, cười đến khóe mắt cũng ướt.

Lại nói nhỏ vài câu, cô và học trưởng nói ngủ ngon với nhau, sau đó nhìn theo học trưởng lái xe rời đi, mới một mình chậm rãi đi vào hoa viên cao ốc.

Cô và anh bảo vệ của chào hỏi, gió đêm lành lạnh thổi lên trên mặt cô, trong không khí hình như có mùi khói, cô không nghĩ nhiều mà đi xuyên qua giữa hoa viên, chuẩn bị đi thang máy.

Cô đi vào trong thang máy, ấn cái nút tầng lầu, hai cánh cửa vừa muốn đóng, thì một bóng đen cao lớn đột nhiên tiến vào, cô giật mình và giương mắt cứng lưỡi nói không nên lời, bởi vì ngừơi xông vào trong thang máy là Bành Hạo Luân.

Trong miệng anh đang ngậm một điếu thuốc, hai mắt đều không nháy mà nhìn chằm chằm vào cô.

“Anh …… Anh…… trong thang máy không cho phép hút thuốc! Anh có tâm đạo đức công cộng hay không hả?” Lời này vừa nói ra, thì chính khuôn mặt cô đỏ trước, không nghĩ tới âm thanh lớn như vậy lại chỉ dùng để rống .

Thang máy đi lên trên, anh không có ấn xuống nút tầng lầu anh ở, ngược lại ở trước mặt của cô mà cố ý hít sâu một hơi thuốc, sau đó chậm rãi phun ra hướng bên cạnh. Biểu tình hút thuốc của anh mang theo chút ủ dột kỳ lạ, ánh mắt cao ngạo, cả người giống như là một điều bí ẩn.

“Đinh!” Đến lầu 7, cửa thang máy mở ra hai bên, nhưng cô không thể đi ra ngoài, bởi vì anh đã nghênh ngang mà che ở trước mặt, còn dùng bả vai chống một bên cửa thang máy.

Trong thang máy có trang bị máy theo dõi, lúc này hình ảnh cô và anh giằng co khẳng định đã kết nối đến phòng bảo vệ, cô lặng lẽ nắm chặt quyền, nghĩ rằng nếu anh dám xằng bậy với cô, thì cô sẽ thét chói tai.

“Anh tránh ra, em muốn đi ra ngoài.” Trái tim của cô nhảy thùng thùng.

Bành Hạo Luân nắm thuốc lá ở đầu ngón tay, nhìn cô thật sâu, một hồi lâu mới lên tiếng, “Cho nên, em định cùng người đàn ông kia làm, phải không?”

A?! “Anh nói hưu nói vượn gì vậy?”

“Anh nói hưu nói vượn sao?” Anh cười nhẹ, giọng điệu mang theo đùa cợt. “Đêm đó em nói, em muốn tìm một người đàn ông thử xem, anh rất thức thời, tuyệt đối sẽ không quấn quít lấy em đến chết, anh có thể thoải mái thành toàn cho em. Hôm nay người đàn ông đi đón em tan tầm, chính là mục tiêu mới của em, không phải sao?”

Dương Hồng Hồng hoàn toàn sửng sốt, hoàn toàn không dự đoán được anh sẽ liên tưởng như vậy.

Trong một lúc cô không biết nên nói gì, nhưng hô hấp càng ngày càng vội, mức độ ngực phập phồng cũng càng lúc càng nhanh.

Cô sắp khóc, ánh mắt ẩm ướt, tầm mắt thản nhiên nổi lên hơi nước, cô không muốn khóc , nhưng tất cả những phản ứng này cô cũng không thể khống chế.

Bành Hạo Luân hơi nhếch khóe miệng, khàn giọng mà nói: “Anh nhìn thấy hắn đưa em trở về. Hồng Hồng, em muốn chơi trò lạt mềm buộc chặt với người đàn ông kia sao? Em tính cùng hắn hẹn hò mấy lần, mới bằng lòng để cho hắn leo lên em?”

“Ba!” Thanh âm lanh lảnh chợt vang, mặt của Bành Hạo Luân bị một cái tát rất mạnh.

Trong lòng bàn tay của Dương Hồng Hồng đau một lúc, cô đánh anh một cái tát, thấy hai má anh nhanh chóng xuất hiện dấu hồng, thì trong lòng lại không có cảm giác thoải mái.

Trong cổ không ngừng trào ra tư vị chua xót, mũi cô chua xót, nước mắt đảo quanh ở trong mắt.

“Anh, anh tránh ra! Đừng cản trở tôi! Tôi không muốn nhìn thấy anh!” Cô xúc động mà đưa tay đẩy anh, một bàn tay trắng mảnh khảnh bỗng dưng lọt vào trong bàn tay to của anh, và bị dùng sức cầm chặt.

Gương mặt của Bành Hạo Luân nghiêm khắc dọa người, thậm chí tròng trắng mắt phát ra tia máu, anh vững vàng bắt lấy cô.

“Anh muốn bắt tôi để trả lại một cái tát sao? Vậy anh đánh đi!” Dương Hồng Hồng hoàn toàn chống lại.

Đột nhiên bóng ma chụp xuống cô, miệng của cô bị ngang tàng ngăn chặn.

Cô bị cưỡng hôn, một cánh tay sắt của người đàn ông ôm chặt cô, một cánh tay to đè phần gáy của cô thật mạnh, làm cho cô không thể nhúc nhích, vẫy thế nào cũng không xong.

Cô sắp nghẹt thở rồi, mùi hương cùng thân thể nóng bỏng của anh chụp xuống cô, chiếm lĩnh thần trí của cô, dụ hoặc tâm hồn của cô.

Nụ hôn này không biết kéo dài bao lâu, như là vài phút, hoặc như là mới được một chút đã chấm dứt, cô cũng biết không rõ đến tột cùng mình có giãy dụa hay không, chờ khi lấy lại tinh thần, thì người cô đã bị đẩy ra bên ngoài thang máy.

“Đi đi! Trở về chỗ của em đi!” Bành Hạo Luân khàn khàn mà bỏ lại một câu.

Anh không liếc nhìn cô thêm một cái, chỉ dùng sức ấn phím tầng lầu.

Anh đưa lưng về phía cô hít thở thật mạnh, hai cánh cửa thang máy nghe lời chậm rãi đóng lại, mang anh rời khỏi cô.

Dương Hồng Hồng đứng ở tại chỗ thật lâu, nước mắt làm thế nào cũng không ngăn được, cô vỗ về cánh môi bị hôn hơi sưng đỏ, ngực lại cảm thấy quặn đau.

Đến tột cùng cô nên làm cái gì bây giờ?

Vì sao cô lại có cảm giác tội ác?

Giống như…… cô thật sự xúc phạm tới anh, làm cho anh đau khổ như vậy……

Sau khi Dương Hồng Hồng chấm dứt huấn luyện, thì bắt đầu đến sân bay thực tập, bắt đầu từ tuần này, chỗ cô đi làm đổi thành ở sân bay.

Vấn đề giao thông đã giải quyết rất tốt, bởi vì công ty có sắp xếp tuyến xe, mỗi ngày có vài điểm đón người cố định ở nội thành Đài Bắc, cô chỉ cần chọn một trong các trạm đợi xe đó là có thể đi thẳng đến sân bay, khi tan tầm cũng giống vậy đáp xe công ty trở về.

Hậu cần mặt đất cũng sắp xếp chế độ nghỉ ngơi, cô cũng có hai ngày nghỉ trong tuần, nhưng không thể giống mấy người đi làm sáng chín chiều năm, ở mỗi ngày thứ bảy cuối tuần đều có thể nghỉ ngơi, cùng đi du lịch với các đồng nghiệp.

Vừa mới tiến đến một hoàn cảnh mới, quá nhiều công vịêc phải học tập, cô chuyên tâm với công việc của mình, kỳ vọng có thể nhanh chóng nắm giữ quy trình kỹ thuật cùng nội dung của công việc, biểu hiện của cô cũng khá tốt, năng lực đối ứng mạnh, đối với các đồng nghiệp cũng hòa hợp, trên công việc không có vấn đề gì, có vấn đề, là tình cảm cá nhân của cô.

Mỗi buổi tối về nhà, sau khi tiến vào thang máy, đầu ngón tay của cô sẽ luôn bồi hồi ở chỗ ấn phím tầng lầu, phỏng đoán có phải Bành Hạo Luân cũng đã trở về chỗ ở lầu năm của anh hay không? Hay là anh có hẹn hò? Đối tượng hẹn hò là Cốc Y Lệ sao? Hay là cô gái khác?

Cô như là nếm phải tư vị ghen tị, nghĩ đến trong khuỷu tay anh có thể ôm những cô gái khác, tim của cô liền níu chặt.

Cô không có tư cách quản chuyện của anh, cũng giống như anh không thể quản cô, nhưng mà không thể lý giải, đã đẩy anh ra khỏi cuộc sống của mình, kết quả lại làm cho cô khó chịu như thế.

Ngày mai là ngày nghỉ của cô, sau khi cô đáp xe công ty trở về nội thành, thì đi đến nhà sách dạo một chuyến, cũng mua cho mình hai quyển sách.

Về đến nhà khoảng bảy giờ, vừa vào cửa đã nghe thấy mùi thơm đồ ăn xông vào mũi, cô tiến vào phòng bếp, nhìn thấy mẹ đang bận rộn, trên bàn cơm đã dọn xong ba món thơm ngào ngạt, món ăn nóng hổi, còn canh đang sôi ở trên lò gas.

“Mẹ, con đã trở về!” Cô cười kêu lên, rồi đi qua. “Thơm quá à, bụng con đói muốn dẹp rồi nè.”

Lâm Hương Quân thoáng thấy con gái lấy ngón tay nhón đồ ăn ăn vụng, không khỏi cười mắng: “Con cũng thật là, có chiếc đũa mà không biết dùng! Cũng đã trưởng thành rồi? Nếu không thì cũng phải đi rửa tay chứ!”

“Không còn cách nào a, ai bảo mẹ nấu đồ ăn màu sắc hương vị đều đủ như vậy, nhịn không được muốn ăn vụng thôi!” Cô cười khẽ nhún nhún vai, mút lấy ngón tay. “Đúng rồi, ba đâu? Sao không thấy ba?”

Lâm Hương Quân từ trong tủ lạnh lấy ra một bó to rau chân vịt, “Ba con đến lầu năm.”

Cái gì? “Lầu…… năm?!” Dương Hồng Hồng khó khăn mà nuốt nuốt nước miếng. “Lầu năm không phải chỉ có mỗi một hộ của Bành Hạo Luân sao? Ba đi tìm anh ấy làm gì?”

“Ba con đi qua thăm bệnh!”

Dương Hồng Hồng giật mình, “Bành Hạo Luân sinh bệnh sao?”

Lâm Hương Quân mở vòi nước ra, ào ào mà rửa sạch rau dưa, đầu cũng không ngẩng lên mà nói: “Không phải tuần trước ba và mẹ Bành đi tham gia cái gì…… đoàn du lịch biển Ca-ri-bê sao? Hai vợ chồng họ ở nước ngoài chơi rất vui vẻ, hôm nay mẹ Bành con đột nhiên gọi điện thoại đừơng dài về, nói thanh âm của đứa nhỏ Hạo Luân kia nghe là lạ, giọng mũi rất nặng, hơn nữa rất khàn khàn, mẹ Bành con ép hỏi nó, đương nhiên nó liều chết không thừa nhận, sau lại mẹ Bành con gọi điện thoại đến công ty thiết kế của Hạo Luân dò hỏi, thì cô gái tổng đài công ty nói, buổi sáng hôm nay Hạo Luân có đến văn phòng, nhưng họp đến một nửa thì đột nhiên choáng váng khó chịu, người của công ty còn đưa nó đến bệnh viện!”

Bà thở dài một hơi, còn nói: “Mấy đứa nhỏ tụi con cũng thật là, công việc đúng là rất quan trọng! Nhưng mà phải hiểu được chú ý đến thân thể chứ! Hạo Luân cảm mạo nặng lại phát sốt, cũng không nghỉ ngơi cho tốt, đương nhiên kết quả bệnh tình càng nghiêm trọng hơn, thật sự làm cho người ta bận tâm.”

Dương Hồng Hồng cắn cánh môi, hiện tại rất muốn lao xuống lầu gặp anh, “Anh ấy còn đang phát sốt sao?”

Lâm Hương Quân nói: “Nó bị đưa đến bệnh viện truyền dịch, hẳn là không còn sốt nữa, mẹ Bành con nhờ chúng ta mấy ngày nay chú ý đến nó nhiều hơn, mẹ vừa rồi nấu một nồi cháo cá tươi muốn ba con đưa đi qua, ai, hy vọng Hạo Luân ngoan một chút, ăn sạch nồi cháo kia, trong dạ dày có gì đó, thì uống thuốc sẽ không làm tổn thương dạ dày.”

Người đàn ông kia sẽ thật ngoan ngoãn mà ăn cháo, uống thuốc sao? Dương Hồng Hồng nhịn không được mà lo lắng, ngực giống bị một tảng đá lớn chặn lại.

Từ hôm mà học trưởng đưa cô về nhà, bị anh ngăn ở trong thang máy, cô ném cho anh một cái tát, sau đó anh cường hôn cô, tim của cô vẫn rất loạn, lo được lo mất, hoàn toàn rối loạn, tựa như con mèo nghịch ngợm bắt được một mớ chỉ lộn xộn, suy nghĩ thế nào cũng không rõ.

Cặp mắt u buồn kia của anh khắc thật sâu vào trong đầu cô, không bỏ đi được…… Làm sao bây giờ? Cô rất nhớ anh.

Cô rất nhớ, rất nhớ anh a……

Giờ này khắc này, cô rốt cục cũng thừa nhận trong lòng cô có anh, không cách nào buông ra.

Chín giờ tối, thời gian bữa tối ấm áp của Dương gia đã chấm dứt, phòng bếp cũng đều thu dọn sạch sẽ, Dương Hồng Hồng rửa bát đĩa xong thì bỏ vào trong máy sấy chén, sau đó mở công tắc.

Cô lau sạch bọt nước của hai tay, đứng ở trước bàn một lát, cuối cùng cô thật sự nhịn không được nữa, mà đi đến phòng khách nói với cha mẹ đang xem phim nhiều tập: “Ba, mẹ, con đến lầu năm …… thu dọn nồi cháo cá tươi của chúng ta để về rửa.” Cô chắc chắn là mặt mình đã đỏ, bởi vì hai gò mà nóng quá.

Ba của Dương gia Dương Canh Hán gật gật đầu.“Hồng Hồng à, con đi qua nhìn cũng tốt, Hạo Luân tuy rằng đã lui sốt, nhưng thuốc bác sĩ kê đơn vẫn phải uống, con đi xuống xem nó uống thuốc chưa, nếu chưa uống, nhất định phải làm cho nó uống.”

“Lại đây, mang hai trái táo Fuji này đi cho nó.” Lâm Hương Quân đưa hoa quả qua.

“Dạ!” Dương Hồng Hồng đỏ mặt tiếp nhận quả táo, sợ cha mẹ nhìn ra manh mối, nên vội vàng cúi đầu.

Cô thay dép lê ra rồi mở cửa đi ra ngoài, không đi thang máy, mà là đi cầu thang lối thoát hiểm đi xuống lầu năm, giống như người nhát gan, cô ở trước cánh cửa kia do dự gần ba phút, cuối cùng cũng cố lấy dũng khí mà ấn chuông cửa.

Chuông cửa vang lên, cô nghe thấy tiếng bước chân càng ngày càng gần, trái tim cũng không chịu được mà càng nhảy càng nhanh.

Cửa bị kéo mạnh ra, Bành Hạo Luân đứng ở nơi đó, ánh mắt mang theo tơ máu không nháy mắt mà nhìn thẳng vào cô.

Anh không nói lời nào, khuôn mặt đỏ yếu ớt anh tuấn như thế, có thể là liên quan đến sinh bệnh, bộ dáng thoạt nhìn có chút suy sút, thậm chí trên môi và cằm cũng toát ra nhiều điểm xanh, tóc dày lộn xộn, còn mang theo chút ẩm ứơt, thật sự rất…… rất gợi cảm.

Dương Hồng Hồng cảm thấy rất khẩn trương, cô lén lút hít sâu, ngửi được mùi sữa tắm nam tính nhàn nhạt trên người anh, hẳn là anh vừa tắm rửa xong, áo cổ tròn ôm sát thân hình gầy rắn chắc của anh, tràn ngập sức hấp dẫn.

“Em có thể đi vào không?” Cô căng thẳng hỏi.

Bành Hạo Luân sâu kín nhìn cô một hồi lâu, sau đó mới yên lặng thối lui qua một bên, để cho cô tiến vào.

Anh im lặng làm cho cô cảm thấy áp lực, cắn cắn môi, miễn cưỡng nặn ra nói, “Mẹ em muốn em mang táo tới đây, mẹ…… mẹ bảo em gọt táo cho anh ăn.” Nửa câu đầu là lời nói thật, nửa câu sau là dưới tình thế cấp bách mà cô nặn ra, cảm thấy như vậy mới có lý do tiếp tục ở bên cạnh anh.

Không đợi anh nói chuyện, cô tự mình đi tới phòng bếp, vừa mới để mấy quả táo lên trên bàn, thì thấy nồi cháo cá trên lò vi ba, ước chừng còn sáu phần, cho thấy anh cũng không có ăn nhiều lắm.

Ngừơi đàn ông đang nhìn cô, tuy rằng đưa lưng về phía anh, nhưng cô vẫn cảm giác tầm mắt nóng bỏng kia.

Trong lòng thở dài, cô theo bản năng mà thẳng lưng, xoay người đối mặt với anh. “Ăn ít như vậy, anh không đói bụng sao?”

“Em sẽ để ý sao?” Vẻ mặt của Bành Hạo Luân cừơi như không cừơi, giọng điệu miễn cưỡng .

Dương Hồng Hồng đỏ mặt, không muốn để ý tới câu hỏi của anh, ra vẻ bình tĩnh hỏi lại: “Anh uống thuốc chưa? Ba em nói, muốn em nhìn anh uống thuốc.”

“Anh uống rồi.” Vẻ mặt của anh, lại nghe giọng điệu trả lời của anh, lập tức đoán ra đựơc anh đang nói dối.

“Anh gạt người!” Cô xem thường mà nhăn chân mày lại.

Anh hơi nhướng lông mi, bả vai nhún nhún, bộ dáng ra vẻ “Đúng vậy, anh chính là gạt người, bằng không em muốn như thế nào?”.

Một cơn buồn bực khó hiểu đột nhiên dâng lên, Dương Hồng Hồng đi đến phòng khách, cầm lấy túi thuốc để ở trên sô pha, xác nhận là đơn thuốc hạ sốt cảm mạo của bệnh viện, sau khi xác nhận phương thức dùng thuốc, cô ngẩng đầu trừng anh, có chút hung dữ mà hỏi: “Trong nhà có nhiệt kế không?”

Bành Hạo Luân trong lúc nhất thời bị biểu tình tức giận của cô mê hoặc, ánh mắt của cô sáng rực, rất có sức sống, hai gò má của Hồng Hồng giống hoa hồng nở rộ, đường cong cằm hơi banh thật mê người, giống nhau cố chấp muốn bảo vệ gì đó.

Yết hầu của anh co rút nhanh, môi mỏng giật giật, nhưng lại ngoan ngoãn trả lời: “Có một cái nhiệt kế.”

“Đặt ở đâu?”

Dương Hồng Hồng theo lời anh nói tìm được một hộp cấp cứu gia đình, ở bên trong tìm được nhiệt kế. Cô kiểm tra một chút, sau đó đi tới trước mặt anh.

“Sốt của anh đã lui rồi, anh……” Bành Hạo Luân nhướng đỉnh lông mày.

Cô từ chối nghe anh nói, cầm nhiệt kế ở trong tay trực tiếp nhắm ngay một bên tai của anh cắm vào, sau đó nhiệt kế phát ra hai tiếng “Leng keng”, lập tức liền đo ra nhiệt độ cơ thể của anh.

Cô quan sát trị số hiện ra ở trên màn ảnh nhỏ của nhiệt kế, vẫn còn hơi cao.

“Trên túi thuốc có ghi thêm một thực đơn, nếu phát sốt thì phải uống thêm một viên thuốc màu đỏ, không phát sốt thì uống một bọc nhỏ thuốc cảm mạo là được.” Cô lấy thuốc để cho anh uống ra, đổ một ly nước ấm rồi đặt lên bàn.

Bành Hạo Luân đột nhiên có chút tức giận, anh chán ghét mà liếc thuốc này một cái, hầu kết liền nhúc nhích lên xuống.

“Anh không muốn ăn.” Thanh âm của anh căng thẳng.

“Anh đang sinh bệnh, anh phải uống thuốc.” Dương Hồng Hồng làm căng với anh.

“Em cần gì quản anh?” Ánh mắt anh trở nên sắc bén. “Trở về nhà em đi, chuyện của anh không cần em quản.”

Trong lòng của Dương Hồng Hồng thật đau, ánh mắt bắt đầu cảm thấy ẩm ướt, cô vừa không muốn rơi lệ ở trước mặt anh vừa không chịu thua kém .

Cô cắn môi thật mạnh, ra sức nhịn xuống tâm tư vô cùng dao động, thử ổn định thanh âm, “Anh uống thuốc đi.”

“Chết tiệt! Dương Hồng Hồng, rốt cuộc em muốn anh làm thế nào?” Quai hàm của anh co lại, rồi dùng sức đấm vào vách tường, ánh mắt lợi hại như báo săn nhìn chằm chằm con mồi.

“Anh…… anh uống thuốc xong, thì em sẽ đi về.”

Mặt cô ửng hồng, cánh môi hoa như có như không nhẹ nhàng run run, trái tim của Bành Hạo Luân bỗng dưng bị kéo căng.

Anh mấp máy môi mỏng, có chút ác liệt mà muốn thử cô, anh gật đầu rồi cố ý yêu cầu: “Như vậy, theo anh lên giường.”

Dương Hồng Hồng sửng sốt, “Cái gì?”

“Theo anh lên giường, anh sẽ uống thuốc.” Anh vểnh môi châm biếm,“Em chịu không?”

Làm như thế nào mới có thể loại bỏ anh ở trong đầu? Dương Hồng Hồng đã muốn biết đáp án …… cô chỉ sợ cả đời cũng làm không được.

Bành Hạo Luân xâm nhập vào cuộc sống của cô, giữa hai người liên quan càng ngày càng sâu, cô vốn tưởng rằng đối với anh chỉ có dục vọng trên thân thể, chỉ cần tìm được một đối tượng khác, để cho cô có thể nói chuyện yêu đương, thì cô có thể dễ dàng quên mất anh……

Kết quả đều không phải là như thế, cô nói không cần anh, nhưng mà chấm dứt quan hệ với anh, tim lại đau như vậy……

Nếu cô có thể thành thực đối mặt chính mình, cô sẽ biết, kỳ thật cô rất nhớ ôm ấp của anh, nhớ cái hôn nóng rực mạnh mẽ của anh, nhớ hơi thở cùng ánh mắt cực kỳ cưng chiều cô của anh……

Cô rất nhớ anh……

Cô không có mở miệng nói chuyện, nhưng mà đi đến phía anh, kéo gần khoảng cách giữa hai người.

“Em……ưm!” Bành Hạo Luân nhứơng hai hàng lông mày lên, đáy mắt lóe lên kinh ngạc.

Anh muốn lên tiếng, nhưng Dương Hồng Hồng nhẹ nhàng nhón cao mũi chân, kéo đầu của anh xuống, cái miệng nhỏ nhắn non mềm chủ động hôn anh.

Một cảm giác tê dại tràn đầy ở trong miệng anh, hơi thở của anh trở nên trầm trọng, hé miệng, ngậm lấy cái lưỡi mềm mại mà cô rụt rè vươn đến.

Hai tay của anh ôm cô một cách tự nhiên, càng ôm càng chặt, hận không thể đem cô vùi vào trong thân thể của mình.

Nụ hôn sâu triền miên này, anh bừa bãi nhấm nháp ngọt ngào của cô, hai người hôn đến mức thân thể nóng lên, giống nhau sắp bốc cháy.

Qua một hồi lâu, Dương Hồng Hồng uốn ngừơi ở trong lòng Bành Hạo Luân và thở, vì thiếu dưỡng khí mà khuôn mặt đỏ lên rồi chống đỡ ở chỗ cần cổ của anh, cả người cô giống như mềm mại không xương, tùy ý anh ôm.

Bành Hạo Luân cũng không còn bình tĩnh nữa, hơi thở của anh còn nặng nề hơn so với cô, nhiệt độ cơ thể lại lên cao.

Anh nâng cằm của cô lên, nhìn thẳng hai tròng mắt đầy sương mù của cô, giọng điệu có vài phần ảo não,“Chúng ta không nên hôn môi, em sẽ bị anh lây bệnh.”

Trả lời anh lại là một cái hôn môi, Dương Hồng Hồng lại phát động công kích, cái lưỡi bướng bỉnh tiến vào trong hàm răng của anh.

Trong cổ họng của Bành Hạo Luân phát ra rên rỉ trầm thấp, chủ động của cô thực có thể bức anh điên! Anh vội ôm lấy cô, mang cô tiến vào phòng ngủ.

Dương Hồng Hồng bị Bành Hạo Luân mang lên giường lớn, sau đó anh liền thối lui đứng ở bên giường, hai mắt cứ nhìn chằm chằm vào cô, sau đó bắt đầu biểu diễn cởi quần áo, ở cái nhìn chăm chú của cô đem từng món quần áo trên người cởi bỏ, tùy tay để ở trên thảm.

Dương Hồng Hồng không thể dời tầm mắt, trên thực tế cô cũng không muốn dời, dáng người của Bành Hạo Luân đẹp làm người ta chảy nước miếng, cô nhìn thấy mà tim đập nhanh hơn, một dòng nhiệt nóng quen thuộc kỳ dị chảy ở trong bụng, nhìn anh trần như vậy, hai chân của cô đã muốn như nhũn ra, cảm thấy mình ở trước mặt anh rất phụ nữ, rất muốn phục tùng anh.

Rốt cục, anh cũng bỏ đi món cuối cùng.

Sau khi cởi cái quần lót màu trắng của phái nam xuống, thì Dương Hồng Hồng không khỏi phát ra một tiếng thở nhẹ, tay nhỏ bé theo bản năng đè lại cổ họng của mình, ánh mắt trừng lớn.

Bành Hạo Luân đứng thẳng ở trước mặt cô, thoải mái không chút che dấu, bắp thịt toàn thân anh cừơng tráng căng cứng, bộ phận nam tính tuyệt đối đang ở trạng thái hưng phấn, phấn khởi mà chỉ hướng rốn, dưới hai hoàn sung mãn mà còn bố trí viên thịt nhăn nheo hiện ra màu hồng, trạng thái kia tràn ngập sinh khí, cô cảm giác xôn xao trong thân thể càng ngày càng nghiêm trọng, mặt đỏ bừng.

“Em còn có thể trốn.” Thanh âm của anh khàn khàn ít giống anh. “Hồng Hồng, đây là cơ hội cuối cùng của em, nếu em không trốn, sau này sẽ trốn không thoát.”

Cô nghe ra ý tứ trong lời nói của anh — anh là nói, nếu lần này cô thật sự lại cùng anh lên giường, anh sẽ không cho cô rời đi, sau này anh nhất định sẽ quấn lấy cô, hai người sẽ trở lại dây dưa như trước kia.

Nhưng, đây đúng là cô muốn, không phải sao? Cô nhớ tất cả của anh……

Cố lấy dũng khí, cô ngồi chồm hỗm ở trên giường, sau đó bắt đầu chính mình thoát y.

Tựa như anh, cô cũng cởi bỏ từng món quần áo đi, cởi bỏ Bra đăng-ten, lại cởi quần lót đăng-ten, cô và anh trần trụi, nụ hoa bởi vì hưng phấn mà đỏ sẫm vểnh lên, chờ đợi môi của ngừơi đàn ông hôn nó.

“Em muốn anh ôm em.” Cô lớn mật nói.

Bành Hạo Luân rốt cuộc cũng chịu không nổi mà phát ra tiếng gầm rú như dã thú, mạnh mẽ kéo cô vào trong lòng, môi lập tức hạ xuống, hung hăng hôn cái miệng nhỏ nhắn mê người của cô.

Một tay của anh xoa nắn vú của cô, một tay kia cầm lấy cái mông của cô, dùng sức đem cô để hướng thân thể nóng lên của anh, làm cho da thịt hai người kề nhau thật chặt, cọ xát lẫn nhau.

“Em là tiểu phù thủy!” Từ trong hàm răng của anh phun ra thanh âm. “Đáng ghét, bướng bỉnh, chọc người ta giận…… Lại ngọt ngào như vậy.”

Anh cắn môi dưới của cô, “Ngon miệng như vậy…… đẹp như vậy……”

“Anh mới đáng ghét……” Dương Hồng Hồng thấp giọng kêu, tất cả kháng nghị lập tức bị hôn rơi.

Miệng không thể kháng nghị, tay nhỏ bé của cô cũng rất cố ý mà thăm dò giữa hai chân anh, cầm lấy nam tính tinh tế gân máu kia, làm cho anh run lên bần bật.

“Hồng Hồng, em đang hạ chiến thư với anh sao?” Anh lấy hơi nóng ấm áp lên tai của cô, thanh âm tà ác.“Anh hoàn toàn vui vẻ nhận khiêu chiến của em!”

Dương Hồng Hồng cả kinh, không khỏi hoài nghi trong lúc vô tình mình đã thả ra một con dã thú đáng sợ hay không……

Pages 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10
Tải thêm
  • Âm Mưu Của Cô Ấy

    Hôm nay là sinh nhật tròn mười tuổi của con gái của mẹ kế cô, con bé kém cô ba tuổi. Cha c…
  • Yêu Thương Tình Nhân Một Đêm

    Nàng mỉm cười, không thừa nhận cũng chẳng phủ nhận. Thế là Dương Cao lại được dịp đắc ý nó…
  • Dụ dỗ tiểu kiều thê

    Dụ dỗ tiểu kiều thê. Tiêu sái, phong lưu, đa tình, cao ngạo… Aiya, 100% là đại diện cho đà…
  • Cảnh Cáo Cô Vợ Bỏ Trốn

    Ngày xem mắt hôm đó, lựa chọn tiệm ăn gần nhà cô gái, cả nhà cô có 5 người đi, cứ nghĩ đã …
  • Anh chàng bỉ ổi đáng yêu

    Hoa hồng điêu tàn Emma tự sát. Siêu sao đoạt giải Oscar này được cho rằng đã gặp phải vấn …
  • Mười Giờ Tối Ngày Thứ Sáu

    Mười Giờ Tối Ngày Thứ Sáu. ‘Vì sao mỗi lần anh đều nhiều thế?’ Cô từng hỏi như vậy, khó có…
Tải thêm Ngôn tình sắc 18+

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

Xem ngay!

Âm Mưu Của Cô Ấy

Hôm nay là sinh nhật tròn mười tuổi của con gái của mẹ kế cô, con bé kém cô ba tuổi. Cha c…