Home Ngôn tình sắc 18+ Em gái dễ bắt nạt

Em gái dễ bắt nạt

873 min read
0
0
866

Chương 2:

Sau “Vận động” kịch liệt qua đi, thì hai người ôm nhau ngủ một lát.

Cảm giác sức lực vòng ôm cô đột nhiên biến mất, Dương Hồng Hồng mơ mơ màng màng mở to mắt, phát hiện ở trong phòng tắm truyền ra thanh âm, thần trí cô mới thanh tỉnh vài phần ──

Nơi này không phải nhà của cô…… không phải cô nằm ở trên giường của mình…… Cô…… Cô vẫn là không chống cự được mê hoặc, lại cùng người đàn ông kia lên giường một lần nữa……

Thừa dịp Bành Hạo Luân chưa đi ra, thì cô chịu đựng uể oải, mà vội vàng mặc lên quần áo nhăn nhúm, nhưng không thấy quần nhỏ, cũng không biết vứt xuống chỗ nào, sao tìm khắp nơi mà không thấy.

Quên đi! Cô cắn răng, cầm lấy túi lao ra khỏi chỗ ở lầu năm của Bành Hạo Luân, trở về nhà ở lầu bảy của mình.

Cô lấy từ trong túi ra cái chìa khóa, mở cửa vào nhà mà có chút lo lắng bất an, may mắn người nhà đều không có ở phòng khách, nếu như bị ba mẹ nhìn thấy bộ dạng tóc tai lộn xộn, quần áo nhiều nếp nhăn này của cô, khẳng định sẽ bị niệm thôi.

Cô trốn vào trong phòng, thở dài một hơi, lúc bước qua gương to thì không tự chủ được mà dừng bước chân lại.

Cô kinh ngạc nhìn mình ở trong gương, môi bị hôn sưng như một đóa hoa hồng nở rộ, xương gò má đỏ bừng , ánh mắt lóe sáng như thế…… Tựa như một cô gái hoàn toàn được yêu thương.

Trong lòng cô bỗng nhiên cả kinh, hai tay không khỏi bưng lấy hai má nóng lên của mình.

Cùng với Bành Hạo Luân trải qua giai đoạn này, ngay cả ba mẹ đều không biết, sự tình phát sinh ở một tháng trước ──

Ngày đó, là buổi lễ tốt nghiệp đại học của cô, có bạn học đề nghị buổi tối đi câu lạc bộ đêm chơi đùa cho vui vẻ, mấy bạn học đều tán thành, vốn là cô không muốn đi, nhưng mấy người bạn gái bình thường có cảm tình tốt đã cứng rắn lôi kéo cô, vừa khuyên vừa dụ, làm thế nào cũng không chịu thả cô đi, cuối cùng cô đành phải ngoan ngoãn đi cùng với mọi người, với kinh nghiệm lần đầu tiên đến hộp đêm

Kinh nghiệm như vậy…… Một lần là đủ rồi, thật sự!

Bình thường cô không uống rượu, nhưng sau khi bước vào hộp đêm, thì cô mới biết được tửu lượng của mình quả thực không khác với con kiến lắm, chính là chỉ mới mấy hớp bia lạnh thôi, cũng không đến một phần ba ly, thì cả người cô liền mờ mịt.

Sau này, cô có đi hỏi bạn học, thì mới biết được đêm đó điện thoại di động của cô vang không ngừng, và sau cùng có một bạn học nhận điện thoại giúp cô, cô tra ra người gọi điện thoại cho cô chính là Bành Hạo Luân.

Đêm đó, cô say khướt, say đến mức đi đừơng cũng không xong, là Bành Hạo Luân lái xe tới đón cô.

Cô mơ hồ nhớ rằng chính mình hô lung tung: “Không thể về nhà…… Không thể để cho ba nhìn thấy, ông, nếu ông biết mình điên đi đến hộp đêm, thì sẽ nói cho mình thối mặt luôn…… Ưm…… Không thể trở về đâu……”

Tiếp theo, hình như cô còn la hét: “Bành…… Bành Hạo Luân…… tại sao anh tới đón em? Anh là người gian xảo nhất …… luôn đóng vai nhã nhặn ở trước mặt trưởng bối, nhưng kỳ thật là hư nhất…… Chúng ta làm hàng xóm nhiều năm như vậy, em sớm đã nhìn thấu trò lừa bịp của anh……Anh, anh chỉ biết bắt nạt em…… quỷ đáng ghét…… Em muốn xuống xe, em không muốn ngồi xe của anh……” Say đến mức hồ ngôn loạn ngữ. (nói tầm bậy tầm bạ)

Đối với Bành Hạo Luân, cảm giác của cô khá phức tạp, trước kia nếm qua rất nhiều tăm tối, luôn bị anh chỉnh đến thê thảm, nhưng quái dị là, cô và anh ở cùng một chỗ rất dễ chịu, muốn mắng người thì mắng chửi người, muốn bày sắc mặt thì bày sắc mặt, muốn cười to thì cười to ── nhưng chưa bao giờ cô nghĩ tới chính mình lại say đến mức cùng anh lăn lên trên giường.

Đêm đó, anh mang cô về chỗ ở của anh, chờ khi cô tỉnh táo lại, thì hai người đã trần truồng ôm lẫn nhau, một bộ phận của anh còn chôn ở giữa hai chân cô từng trận đau đớn, làm cho cô muốn tưởng như là một giấc mộng cũng rất khó.

Lửa nóng lần đầu tiên kia, đều không phải là cô không nhớ, mà là xấu hổ đến mức không muốn nhớ lại.

Cô nhớ rõ chính mình tương đối chủ động, đầu tiên là mê say ở trong cồn, sau lại lại mê say mùi và nhiệt độ trong cơ thể anh, sau đó thì càng không thể cứu vãn, không còn kháng cự lên giường với anh.

Tiếp theo, hết thảy cũng không như lúc trước.

Từ sau khi có quan hệ thân mật với anh, thì bây giờ mỗi lần nhìn thấy anh, trái tim của cô đều đập nhanh.

Loại sự tình này không thể trách ai, mọi người đều là người trưởng thành, cô sẽ không khóc sướt mướt tiếc hận trinh tiết của mình, cô sẽ tự mình chịu trách nhiệm, sẽ không đem toàn bộ sai lầm đổ lên trên đầu anh.

Nhưng…… anh lại không chịu buông tha cô, hơn một tháng nay, anh so với trước kia càng thường xuất hiện ở trong cuộc sống của cô, giống như cố ý muốn chặn cô vậy; Về phần cô……

Dương Hồng Hồng lắc đầu với người trong gương, thở dài không biết làm sao.

Tự chủ của cô thật sự không tốt lắm, mỗi lần đều nói với mình là không cần để ý đến anh, cũng đừng đến gần anh, nhưng mà đến thời điểm cuối cùng thì luôn bị công phá, số lần cô thất tín với mình, đều đếm không được nữa!

Bành Hạo Luân, rốt cuộc anh muốn như thế nào?

Cô cắn cắn môi mềm, rồi lại thở dài, cởi quần áo trên người, đi vào phòng tắm nhỏ ở trong phòng, bắt đầu tắm rửa cơ thể.

Cô gội đầu, rồi cho tinh dầu vào ngâm, loại bỏ các cơn đau tạo thành sau khi ân ái kịch liệt, ngâm đến mức làn da sắp nhăn, mới lưu luyến mà đứng dậy.

Hai mươi phút sau, cô đã làm dịu gương mặt và thân thể xong, mặc áo ngủ rộng thùng thình, ngồi ở trước bàn trang điểm dùng máy sấy thổi khô tóc.

Cô chải sợi tóc dày, đột nhiên di động vang lên.

Cô hoảng sợ, vội vàng tắt máy sấy, thoáng nhìn dãy số điện báo biểu hiện, cô lại không khỏi cắn môi, do dự trong chốc lát, vẫn là ấn nút trò chuyện.

“Bành Hạo Luân, anh còn muốn làm cái gì?” Tiếng nói của cô oa oa , trái tim nhảy thình thịch.

Đầu di động kia truyền đến tiếng cười trầm thấp của ngừơi đàn ông. “Anh không muốn làm cái gì cả! Chính là muốn hỏi, sao ngay cả tiếng tạm biệt em cũng không nói, mà bỏ chạy như thế?” Dừng một chút. “Em sợ đêm nay anh không cho em đi sao?”

“Anh……” Gương mặt của cô đỏ bừng, thực may mắn là không bị anh nhìn thấy. “Em muốn đi thì đi, không mượn anh xen vào!”

Anh tính tình tốt mà cười, “Đúng vậy, anh đúng là không nên xen vào, nhưng vừa rồi ở trong ổ chăn anh nhặt được một cái quần lót rất đáng yêu, anh nghĩ hẳn là do mỗ tiểu thư ‘anh không xen vào’ để lại , Tiểu Hồng, em nói nên xử lý như thế nào đây?”

A! Quần lót của cô?!

Dương Hồng Hồng có loại cảm giác rơi vào trong cạm bẫy.

Đè nén tim đập quá nhanh, cô cầm lấy di động, cố gắng nặn ra tiếng, “Anh, anh muốn như thế nào?”

Anh lại cười, “Anh muốn đem quần lót trả lại cho chủ nhân của nó nha!”

“Bành Hạo Luân, bây giờ em sẽ đi xuống lấy!” Giải quyết nhanh chóng, lại kéo dài không có kết quả tốt.

“Không cần vội vã như vậy, Tiểu Hồng, anh có thể mang lên cho em, ấn chuông cửa nhà em, nếu là ba Dương hay mẹ Dương ra mở cửa, anh sẽ nhờ hai vị lão nhân gia chuyển giao cho em, em liền……”

“Anh đừng đi lên! Em không cho phép anh đi lên!” Cô nóng nảy, rất sợ anh thật sự sẽ lấy cái quần lót bên người đi lên lầu.“Anh, Anh…… Ba và mẹ em đều ngủ rồi, nếu anh dám ấn chuông cửa đánh thức bọn họ, em với anh sẽ chấm dứt!”

Đầu di động kia lại truyền ra tiếng cười của anh, Dương Hồng Hồng cũng không quản được nhiều như vậy , cô mặc áo ngủ, nên tùy tiện khoác lên áo khoác mỏng rồi lao ra cửa. Chờ thang máy rất mất thời gian, cô đi qua cửa cầu thang thoát hiểm, hoả tốc chạy xuống lầu năm.

Cô vỗ vỗ hai gò má nóng hổi mà ấn chuông cửa, cửa đồng màu hồng vừa mở ra, cô còn không kịp mở miệng đòi đồ, thì một cánh tay tráng kiện đã sét đánh không kịp bưng tai mà kéo cô vào bên trong cửa.

“Bành Hạo Luân, anh…… ưm ưm ưm……” Cô ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn đang muốn chất vấn lên, lại vừa vặn bị môi mỏng cúi xuống hôn.

Nụ hôn của anh nóng ứơt mạnh mẽ, Dương Hồng Hồng đầu váng mắt hoa, hai tay phải bám lên bờ vai của anh mới có thể đứng đựơc.

“Hồng Hồng, em lại trở về tìm anh.” Bành Hạo Luân cười nhẹ, đem thân thể mềm mại để lên trên cửa, chóp mũi cọ vào gò mó mềm của cô, than nhẹ: “Thơm quá! Em dùng sữa tắm hương vị hoa oải hương…… anh thích.”

Dương Hồng Hồng vừa vội vừa tức, trái tim nhảy vang lên, nghiêng đầu muốn né tránh khỏi hơi thở và nụ hôn của anh, cố gắng nắm chặt ý chí yếu ớt. “Em mới không muốn trở về tìm anh! Anh…… Anh đừng như vậy, chúng ta không thể nói chuyện đàng hoàng sao?”

“Đựơc! Chúng ta nói chuyện đàng hoàng.” Anh lấy trán chống đỡ lên cô, ánh mắt chớp động tia sáng thần bí nhìn chăm chú vào cô, khóe miệng hơi nhếch thật sự xấu xa. “Tiểu Hồng, anh nghe em nói.”

Dương Hồng Hồng bị ánh mắt của anh mê hoặc, không chú ý một chân dài của anh lặng lẽ tiến vào giữa hai chân cô. “Anh…… Anh trả đồ lại cho em!”

Cô cho rằng có thể nói sự thật đúng lý hợp tình, thực vang dội, nào biết vừa ra khỏi miệng, thì thanh âm kia lại giống đang làm nũng với đàn ông.

Gương mặt cô đỏ hồng, rất giận chính mình tùy tiện liền ý loạn tình mê, bị sức quyến rũ của đàn ông làm cho mê mẩn đầu óc choáng váng.

“Cái gì vậy?” Anh lười biếng nhướng mày.

Rống! Còn giả bộ với cô?! “Bành Hạo Luân, anh thật xấu xa! Anh…… rốt cuộc là anh có trả hay không?” Cô sắp bị anh làm tức chết rồi!

“A, anh nhớ ra rồi, thì ra là vật nhỏ đáng yêu kia.” Vẻ mặt của anh bừng tỉnh đại ngộ, ánh mắt xấu xa như trước, tiếng nói đột nhiên đè thấp ái muội. “Tiểu Hồng, hiện tại em có mặc không?”

Dương Hồng Hồng đầu tiên là giật mình, chờ sau khi nghe hiểu được câu hỏi của anh, thì khuôn mặt lập tức phát hồng.

Cô muốn mắng người, muốn đem khuôn mặt đang không ngừng tới gần đẩy ra, ai biết được anh lại gian xảo như vậy, đã lặng lẽ tiến vào giữa hai đùi của cô rồi bỗng nhiên nâng nhẹ lên trên, đầu gối của anh đè ép phần nữ tính của cô, tuy rằng cách làn vải mỏng, nhưng cô vẫn cảm thấy một cỗ run rẩy ở trong cơ thể vọt ra.

Đáng ghét! Cô thật sự…… Thật sự không nghĩ bị anh sắp đặt như vậy a!

Cô nhanh chóng cắn cánh môi nhịn rên rỉ xuống, ý đồ giãy dụa, lại tạo thành hiệu quả kinh người hơn, gần như cô có thể nói là giạng chân ngồi ở phía trên đầu gối của anh, chỉ cần tùy ý động đậy, thì hai người cũng không thể tránh được cọ xát lẫn nhau.

“Tiểu Hồng, em mà quậy nữa, thì đêm nay cũng đừng trở về nhé.” Bành Hạo Luân nửa chọc ghẹo, nửa nói nghiêm túc, hai tay siết chặt eo thon của cô, đem cô cố định.

“Là ai đang quậy? Chẳng lẽ là lỗi của em sao?” Thật đáng giận! Mặt hồng tim nhảy, cô cảm giác giữa hai chân hình như lại có ẩm ướt nong nóng , hoàn toàn bởi vì anh.

Người đàn ông trong ngực khuyến khích, phóng ra tiếng cười dễ nghe. “Được rồi, đều là lỗi của anh, là anh đang quậy.” Cái trán của Bành Hạo Luân rất thân thiết dán lên đầu cô, ở bên gò má nóng hổi kia ấn xuống một cái hôn.

“Em muốn…… món đồ kia của em!” Cô đập trong ngực của anh một cái.

“Đựơc!” Bành Hạo Luân hào phóng gật đầu, thanh âm đột nhiên trở nên khàn khàn, “Buổi tối ngày mai em phải trang điểm cho thật xinh đẹp, cùng với anh tham gia tiệc chúc mừng của công ty, thì anh sẽ trả lại đồ cho em.”

Dương Hồng Hồng giật mình, ấp úng hỏi:“Cái gì tiệc chúc mừng?” Cô biết anh một tay thành lập ra “công ty thiết kế Hạo Hãn” , những năm gần đây công ty của anh cùng với tập đoàn tài chính của chính phủ hợp tác làm vài dự án kiếm được không ít tiền, đêm mai mở tiệc chúc mừng, khẳng định lại hoàn thành công việc quan trọng gì đó.

Bành Hạo Luân nhếch miệng cười.“Chính là làm một party để cho mọi người thoải mái một chút, thuận tiện chúc mừng trong nửa năm mà mức kinh doanh đã hoàn thành trước thời gian, sẽ tổ chức ở hoa viên tầng cao nhất của ‘Royal Rose’, mọi người đều đã có bạn tham gia, anh muốn em cùng đi với anh.”

Hoa viên tầng cao nhất của khách sạn năm sao “Royal Rose” nhiều lần được báo chí tạp chí viết, cho tới bây giờ Dương Hồng Hồng cũng chưa có đi lên, vừa nghe party mở ở đâu, thì tim đập nhanh, nhưng lại tránh không được hoài nghi động cơ của anh. “Vì sao muốn em cùng đi với anh? Em không tin anh không tìm thấy bạn gái!”

Bị anh ôm, cô nhịn không được mà mặt đỏ tim đập, cảm thấy chính mình sắp hóa thành một vũng nước, thực vô dụng.

“Anh chính là tìm không thấy nha!” Giọng điệu của anh có chút xấu xa.

Không biết sao lại thế này, vừa nghe anh nói như vậy, biết rõ không thể là lời nói thật, nhưng ngực của Dương Hồng Hồng vẫn hung hăng chấn động một chút, có một loại cảm xúc khó có thể hình dung lặng lẽ mềm mại trào ra.

“Tiểu Hồng, đáp ứng anh.” Anh dụ dỗ cô, hôn lên mũi của cô. “Mau nói được.”

Cô lại ý loạn tình mê , hơi thở giao hòa cùng một chỗ với anh. “…… Đồ của em trước!” Cô vịn vai rộng của anh, đầu hơi cúi, không dám nhìn thẳng anh hình như hai mắt lại tràn ngập tình dục.

Bành Hạo Luân cười ra tiếng, rốt cục từ trong túi lấy ra một quần vải.

Dương Hồng Hồng thoáng nhìn thấy cái quần nhỏ kia, thì vội vàng tóm lấy, làm cho khuôn mặt và cổ non mịn của cô tất cả đều nhuộm đỏ.

“Tiểu Hồng, em đòi thì anh đã trả, đừng quên cuộc hẹn đêm mai.” Ngón tay của anh véo nhẹ cằm của cô, nâng khuôn mặt của cô lên.

“Nếu em dám trốn không để ý tới anh, hoặc là lại cùng với các đồng sự mới quen đi ăn cơm, quên chuyện của chúng ta ……” Anh nhếch môi cười, hai mắt híp híp. “Anh nghĩ anh sẽ rất tức giận, vô cùng, vô cùng tức giận. Anh tức giận, rất có thể sẽ không có lý trí mà vọt tới lầu bảy gõ cửa nhà em, cùng với ba Dương, mẹ Dương phun ra mật vàng, Tiểu Hồng, em hẳn là không hy vọng cái loại sự tình này phát sinh đi?”

Đáng ghét! Lại uy hiếp cô!

Cô trừng mắt anh, không cam nguyện mà thấp giọng: “Làm bạn gái thì làm bạn gái, em…… Em sẽ giữ lời, mới sẽ không giống như anh, không có phẩm chất!”

Bành Hạo Luân đối với sẵng giọng nhíu mày của cô, thì vẻ mặt thoải mái. “Vậy cứ quyết định như thế nhé.”

Cô hừ một tiếng, hơi hơi giãy dụa một chút. “Nếu không có việc gì nữa, em, em muốn trở về ngủ, anh buông ra đi!”

“Ai nói không có việc gì?” Anh cười lười biếng.

“Còn có chuyện gì?”

“Tiểu Hồng, chúng ta còn chưa hôn ngủ ngon a!”

“Anh……” Cô mới mở miệng, thì cái miệng nhỏ nhắn đã bị che lại, hơi thở nóng bỏng của ngừơi đàn ông lại một lần tiến vào trong miệng cô, chiếm lĩnh hơi thở của cô, dụ hoặc cô trầm luân.

“Tiểu Hồng, hay là ở lại đi, đêm nay đừng đi .” Anh liếm mút lưỡi của cô, nâng cao mông đẹp của cô áp về phía biểu tượng nam tính uy hiếp.

Cả người Dương Hồng Hồng chấn động, rốt cục cũng kéo lý trí sắp bị phá thành mảnh nhỏ trở về, đẩy lồng ngực của anh, vừa xấu hổ vừa tức giận gầm thấp: “Buông ra!”

Lúc này đây, Bành Hạo Luân buông lỏng sức lực ra để cho cô dễ dàng giãy thoát.

Cô cũng không quay đầu lại, mà lao đi giống như chạy nạn, anh lại cười , đáy mắt phớt qua tia sáng sâu xa.

Chương trình huấn luyện nghiệp vụ vừa kết thúc, thì Dương Hồng Hồng nhanh chóng thu dọn lại túi xách, rồi vội vàng về nhà chuẩn bị.

Nếu cô đã đáp ứng làm bạn gái của Bành Hạo Luân, thì nhất định sẽ tuân thủ lời hứa, trang điểm cho chính mình thật xinh đẹp.

Vừa lao ra khỏi toà nhà công ty, thì một chiếc xe hơi màu bạc quen thuộc đã đứng ở trước cửa, người đàn ông lại đến đây đón cô tan tầm .

“Tiểu Hồng, lên xe!”

Cô âm thầm thở dài, cam chịu mà ngồi vào vị trí bên cạnh ghế lái, ngoan ngoãn mang dây an toàn lên.

“Anh tới đón em không tốt sao?” Bành Hạo Luân cười cười hỏi, liếc mắt nhìn hai gò má phồng cao trên khuôn mặt của cô.

“Không có không tốt.” Cô rầu rĩ ném ra một câu.

“Nếu không có không tốt, vậy…… về sau anh đều tới đón em tan tầm, dù sao cũng tiện đường .” Anh nói như chuyện đương nhiên, hai tay mạnh mẽ ổn định mà điều khiển tay lái.

“Vì sao anh muốn làm như vậy?!” Cô trừng anh một cái.

Anh lưu manh nhún vai, hai mắt vẫn chuyên chú nhìn tình hình giao thông. “Để anh sắp xếp công việc rồi đưa em đi làm, sau đó lại đón em tan tầm, có anh đưa em đi, ba mẹ Dương nhất định sẽ an tâm, em cảm thấy như thế nào?”

Cô cảm thấy như thế nào?!

Ánh mắt của Dương Hồng Hồng càng trừng càng trong, hai gò má càng phồng càng cao, nhịn không được mà cãi: “Anh cũng không phải bạn trai em, cần gì phải trình diễn loại tiết mục ‘ đưa đón ấm áp’ này?”

Lời vừa ra khỏi miệng, trái tim cô đột nhiên sợ hãi, hơi nóng đáng sợ sưởi ấm toàn thân.

Bạn trai…… Trời ạ! Sao cô lại nghĩ đến cái từ này?

Bành Hạo Luân tuyệt đối không có khả năng trở thành bạn trai của Dương Hồng Hồng cô, anh và cô…… ừ……cái đó …… Rất quen thuộc! Quen thuộc đến mức sẽ không có khả năng nảy sinh tình yêu mơ màng lãng mạn gì.

Không nảy sinh đựơc tình yêu, nhưng có biện pháp kích động ra nhục dục kinh người? Trong đầu, có một thanh âm châm chọc hỏi cô, hỏi đến mức trong lòng cô rối loạn.

Khóe miệng của Bành Hạo Luân chứa đựng một nụ cừơi vòng cung kỳ dị, liếc mắt cô một cái, cái gì cũng không nói.

Dương Hồng Hồng bị vẻ mặt ý vị sâu xa của anh biến thành nghẹt thở, trong lòng bàn tay tự dưng đổ mồ hôi. “Anh, vì sao anh không nói lời nào?”

Ngữ khí của anh ổn định, “Muốn anh nói cái gì?”

“Em không cần anh đón em cùng đi làm.” Cô nói có chút giận dỗi, kỳ thật cũng không rõ lắm đến tột cùng có phải là ý tưởng chân chính trong lòng cô hay không.

Bành Hạo Luân nhíu mày, lơ đãng hỏi: “Sao thế? Sợ người khác hiểu lầm anh là bạn trai của em sao?”

“Đúng!” Cô dùng sức mà gật đầu. “Công ty hàng không của bọn em có rất nhiều con trai chất lượng tốt, mặc kệ là hậu cần mặt đất, không vụ (công việc diễn ra ở trên không) , hay là kỹ sư phụ trách sửa chửa máy móc, muốn tìm một bạn trai vừa cao vừa đẹp trai quả thực dễ như trở bàn tay, cuối cùng em cũng phải thay mình tính toán một chút, anh đừng đến làm rối, em nghĩ hẳn là rất nhanh em có thể tìm được bạn trai chất lượng tốt.”

Cô không biết vì sao mình nói những lời này, trong lòng tựa như có ma quỷ tiến vào ở, làm cho cô không khống chế được đầu lưỡi của mình.

Bên trong xe rơi vào trong yên tĩnh quỷ dị, cô cắn cắn môi, dùng khóe mắt trộm dò xét người đàn ông ngồi chỗ ghế lái, phát hiện hai mắt của anh nháy cũng không nháy mà nhìn thẳng phía trước, hình dáng gò má kéo căng, khóe miệng cũng nhếch lên, thoạt nhìn hình như…… rất mất hứng.

Anh có cao hứng hay không thì liên quan gì đến cô? Cô sẽ không bao giờ bị anh dắt mũi đi nữa!

Cô ngoan cố quay đầu nhìn về phía ngoài cửa sổ xe.

Bành Hạo Luân không lên tiếng, Dương Hồng Hồng cũng học anh giữ vững trầm mặc, trong lòng chua xót, lại có chút bực mình, cô thật sự không hiểu chính mình, càng miễn bàn phải hiểu anh.

Tốc độ xe đột nhiên biến nhanh, chạy nhanh xuyên qua ở bên trong trận xe, tim của Dương Hồng Hồng cũng đập nhanh, không tự giác mà trộm ngắm anh, cuối cùng cũng nhịn không được mà lên tiếng.“Bành Hạo Luân, có phải anh lái quá nhanh hay không?”

Người đàn ông vẻ mặt bình tĩnh, không trả lời.

Dương Hồng Hồng hết nhìn đông tới nhìn tây một chút, trong lòng sinh nghi hoặc. “Này không phải là đựờng về nhà em, anh muốn dẫn em đi đâu? Chẳng lẽ…… Anh muốn em mặc bộ đồ màu đen này cùng anh tham gia party sao?”

Nếu anh không sao, thì đương nhiên cô cũng không có gì.

Kết quả, Bành Hạo Luân vẫn là mím môi không nói lời nào.

Rống! Rốt cuộc anh muốn như thế nào chứ? Làm chi mà bày mặt thối cho cô xem chứ?

Bành Hạo Luân mang Dương Hồng Hồng đến vào một trung tâm sa long tạo hình cá nhân ở khu đông tinh hoa của Đài Bắc.

Cô vừa bị anh lôi ra thang máy, thì lập tức còn có hai nhân viên nữ mặc đồng phục đón cô, nửa giờ kế tiếp, người thiết kế tạo hình cùng nhóm trợ lý động tay chân lên trên tóc và mặt của cô, ngay cả móng tay cũng giúp cô chăm sóc cho thật xinh đẹp, từ đầu tới đuôi rực rỡ hẳn lên.

“Dương tiểu thư, làn da của cô thật khỏe mạnh! Trắng hồng, ngay cả tôi cũng muốn cắn một ngụm.” Cô gái thiết kế cười cười với Dương Hồng Hồng ở trong gương, hình như rất vừa lòng vì màu sắc đầy sức sống mà mình trang điểm cho khách hàng di dự tiệc tối.

Dương Hồng Hồng có chút thẹn thùng rồi quay lại cười với cô ấy một chút. Cô vẫn biết bộ dạng mình nhìn rất được, tuy rằng không gọi là xinh đẹp lắm, nhưng ít ra cũng ngọt ngào động lòng người, nhưng mà trải qua bàn tay khéo léo đắp nặn của nhà thiết kế tạo hình, thì cô nhìn mình trong gương rất không giống mình, trái tim không nhịn được càng nhảy càng nhanh.

Thì ra…… Cô cũng có thể thoạt nhìn vừa ngọt ngào lại thần bí! Bành Hạo Luân sẽ thích sao?

Khi trong đầu hiện lên vấn đề này, làn da của cô toát ra nóng hừng hực lo lắng…… Tại sao cô lại để ý anh như vậy? Đêm nay làm bạn gái anh, cô sẽ cố gắng hết trách nhiệm của một ngừơi bạn gái, cũng sẽ cố gắng để cho chính mình ở hoa viên tầng cao nhất của “Royal Rose” chơi vui vẻ.

Theo bản năng cắn cắn môi, cô bỗng nhiên nhớ tới biểu tình vừa rồi của anh ở trong xe.

Nếu thật sự anh ấy đang giận…… Là vì cái gì mà giận? Cô có nói sai cái gì sao?

“Anh cũng không phải bạn trai em!”

“Sao thế ? Sợ người khác hiểu lầm anh là bạn trai em sao?”

Ai! Phiền thật mà, cái gì bạn trai, bạn gái chứ? Anh và cô cái gì cũng không phải!

“Dương tiểu thư, đây là lễ phục cùng giầy mà Bành tiên sinh muốn tặng cho cô, và cùng với trang điểm đêm nay.” Trợ lý của nhà thiết kế đưa đến hai cái hộp giấy một lớn một nhỏ.

Khi Dương Hồng Hồng nhìn thấy bộ lễ phục sa (lụa mỏng) nhăn màu đen, thì ánh mắt gần như không thể di chuyển.

Cô rất thích, trên làn vải mềm nhẹ được thêu rất cẩn thận, điểm xuyết vô số mảnh nhỏ như ánh sao, lễ phục được thiết kế với phong cách đơn giản nhẹ nhàng, lại có cảm giác sang trọng, phù hợp với một đôi giày cao gót, gót giầy khảm đá nhỏ, tràn ngập lãng mạn phong tình.

Cô được hai trợ lý hỗ trợ thay lễ phục cùng với giày mới, lễ phục rất vừa người, giày cao gót cũng rất vừa chân. Lễ phục và giầy đều là do Bành Hạo Luân chuẩn bị cho cô, kích thứơc của cô sớm đã bị anh mò rất rõ ràng, lại nhớ đến điểm này, thì tim cô lại đập nhanh hơn, toàn thân không hiểu mà nóng lên.

“Hắc, đại công cáo thành! Dương tiểu thư, cô thật xinh đẹp nha!”

“Đúng vậy…… Ha ha, ý của tôi là nói, Dương tiểu thư vốn là thiên sinh lệ chất, lại trải qua bàn tay khoé léo tỉ mỉ trang điểm của chúng tôi, quả thực đẹp càng thêm đẹp, đẹp vô cùng, chờ một chút Bành tiên sinh nhìn thấy cô, nhất định sẽ kinh hãi đến trợn mắt há hốc mồm đó!”

Dương Hồng Hồng nghe nhà thiết kế cùng nhóm trợ lý một đáp một xướng, thì cô kinh ngạc nhìn người đáng yêu đang thử đồ ở trong gương.

Kia thật là cô!

Năm phút đồng hồ sau, cô đi vào phòng nghỉ ngơi nam dành cho khách quý của trung tâm sa lon cung cấp, khi cô xuất hiện ở trước mặt của Bành Hạo Luân, tạp chí tài chính và kinh tế ở trong tay anh “Đông” một tiếng rớt xuống đất.

Cặp ánh mắt đàn ông sâu thẳm kia chớp cũng không chớp mà trừng mắt nhìn cô, thấy vậy nên da đầu cô run lên, trái tim nhảy rất không quy luật phảng phất ngay sau đó sẽ từ trong miệng cô nôn ra.

Cô thật khẩn trương, thật sự rất lo lắng…… Cô, cô đang chờ mong anh nói cái gì đó sao?

“Em…… nhìn đựơc lắm.” Hai tay của Bành Hạo Luân lén lút nắm mở vài lần, áp chế xúc động muốn ngay tại chỗ ôm cô vào lòng, cúi đầu hung hăng hôn lên môi cô.

“Chúng ta đi thôi!” Anh thở sâu, rồi đứng lên đi ra cửa.

Dương Hồng Hồng có chút kinh ngạc, lập tức cảm giác mất mát đè nặng lên trong lòng, cô không biết mình làm sao nữa, vì sao chờ mong từ trong miệng anh đào ra một chút ca ngợi như vậy?

Không phải anh còn đang tức giận chứ?

Nghĩ đến khả năng này, thì cô cảm thấy có chút tủi thân, thấy anh muốn rời khỏi, cô bước nhanh đuổi kịp, chủ động nói. “Hôm nay chi phí những thứ này……”

“Anh đã thanh toán tiền rồi.” Ngữ khí của anh lạnh lùng, một tay nhẹ nâng khuỷ tay của cô.

“Lễ phục và giày cao gót này, em cảm thấy……”

“Đó là lễ vật tặng cho em, em thích thì hãy nhận, nếu không thích, thì chờ party đêm nay chấm dứt, em có thể ném vào thùng rác.”

Anh nhất định phải nói chuyện như vậy sao?

Dương Hồng Hồng bị anh ngăn nên không biết mở miệng như thế nào, muốn cảm tạ lại cảm thấy chính mình lấy mặt nóng đi dáng lên cái mông lạnh của anh, càng nghĩ càng cảm thấy khó chịu, toàn bộ tâm tình bị phá hư.

Đựơc, anh muốn cô làm bạn gái, nếu cô đáp ứng rồi, thì sẽ thuận theo ý của anh làm đến cùng!

Cô không cần lại đi đoán rằng đến tột cùng vì sao anh âm tình bất định, cô chỉ là bạn gái của anh mà thôi.

Pages 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10
Tải thêm
  • Âm Mưu Của Cô Ấy

    Hôm nay là sinh nhật tròn mười tuổi của con gái của mẹ kế cô, con bé kém cô ba tuổi. Cha c…
  • Yêu Thương Tình Nhân Một Đêm

    Nàng mỉm cười, không thừa nhận cũng chẳng phủ nhận. Thế là Dương Cao lại được dịp đắc ý nó…
  • Dụ dỗ tiểu kiều thê

    Dụ dỗ tiểu kiều thê. Tiêu sái, phong lưu, đa tình, cao ngạo… Aiya, 100% là đại diện cho đà…
  • Cảnh Cáo Cô Vợ Bỏ Trốn

    Ngày xem mắt hôm đó, lựa chọn tiệm ăn gần nhà cô gái, cả nhà cô có 5 người đi, cứ nghĩ đã …
  • Anh chàng bỉ ổi đáng yêu

    Hoa hồng điêu tàn Emma tự sát. Siêu sao đoạt giải Oscar này được cho rằng đã gặp phải vấn …
  • Mười Giờ Tối Ngày Thứ Sáu

    Mười Giờ Tối Ngày Thứ Sáu. ‘Vì sao mỗi lần anh đều nhiều thế?’ Cô từng hỏi như vậy, khó có…
Tải thêm Ngôn tình sắc 18+

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

Xem ngay!

Âm Mưu Của Cô Ấy

Hôm nay là sinh nhật tròn mười tuổi của con gái của mẹ kế cô, con bé kém cô ba tuổi. Cha c…