Home Ngôn tình sắc 18+ Dụ dỗ tiểu kiều thê

Dụ dỗ tiểu kiều thê

932 min read
0
0
1,017

Chương 8

Trong văn phòng chủ tịch, Lôi Ni Khả ngồi trên ghế sô pha ôm Hà Tri Trì đang ngồi trên đùi mình, vẻ mặt vừa đau lòng vừa tức giận. Hắn cẩn thận tháo băng vải eo dãn, lập; tức vết thương lộ ra, thuốc nước trị phỏng phủ lên da thịt đỏ tấy nhầỹ nhụa trên bàn tay. Cảnh trước mắt làm mặt hắn nhất thời biến thành “Bao thanh thiên” (*ý nói mặt đen thui đó các nàng.)Ị –

“Bề ngoài thoạt nhìn thấy hơi sợ nhung thực ra không sao đâu. ỊHà Trì Trì lắp bắp nói, xem vết thương kinh khủng trên tay thật khiến nàng muốn nôn, nàng vội nhìn sang chỗ khác.

“Như thế này mà nói là không sao?” Đang cố ý hạ thấp giọng nói vì sợ.Hà Trì Trì kinh hãi khiếp đàm, hắn đột nhiên la to. “Em còn dám mạnh miệng? vết thương đã máu thịt lẫn lộn như thế mà còn nói không có gì, có phải đợi đến đút tay đút chân mới lạ có gì không?”

Máu thịt lẫn lộn? Không nghiêm trọng như vậy chứ!

Hà Trì Trì không dám nói lời nào, vẻ mặt thật đáng thương, hắn đau lòng nên cũng không thể trách cử nàng, nhung đối với Tả Thường Phân đang sợ hãi co rúm ở một bên hắn không nói chuyện nhẹ nhàng được như vậy.

“Thư ký Tả, tôi mối vừa ra ngoài, tinh thần trách nhiệm củạ cô ở đâu ? Cô…

“Đùng dữ như vậy, thư ký Tả tốt lắm, là cô ấy dẫn em đi bác sĩ.”

Hà Trì Trì dùng bàn tay nhỏ bé không bị thương xoay gương mặt hung ác của hắn về phía mình, tránh cho Tả Thường Phân có thề bị nghẹt thở.

“Người ta bị thương đã rất khó chịu, anh chẳng nhũng không an ủi em, lại còn la to bên tai em!” Hà Trì Trì đáng thương cau mày, “Vốn chỉ đau tay, bây giờ bị anh la to, đầu cũng đau, giống như có người khua chiêng gõ trống trong đó, thật là khó chịu.”

Lôi Ni Khả dùng lại, Trì Trì đã nói như vậy, hắn còn có thể nói được gì?

Đội trưởng tổ hình sự Đinh Lập xuất thân từ gia đình cảnh sát, tính tình nhiệt huyết chính trực, là bạn trung học cùng chung hoạn nạn với Quách Hoành Luân.

Anh ta nhìn bức thư đe dọa trên tay, “Bề ngoài bức thư này không có gì bất thường cho nên bảo vệ cũng không có ấn tượng, phong thư này hẳn là buổi sáng cùng ngày lấy ra từ hộp thư cùng với những thư khác, băng ghi hình trong phòng văn thư không phát hiện được nhân vật khả nghi cho nên bước đầu nhận định phong thư này từ bên ngoài gửi đến. Phong thư tuy không dán tem, nhưng theo dấu vân tay trên thư chứng thực là chỉ có của bảo vệ và thư ký Tả. Như thế này thì thú phạm rất cẩn thận, manh moi theo dấu vân tay xem như bị cắt đứt. Hiện tại chỉ có thể dò tìm theo nọi dung của bức thư mà thôi. Không biết tổng giám đoc Lôi đối với nội dung bức thư có hiểu biết gì không?”

Ba người trầm ngâm nhìn nhau, Lôi Ni Khả lập tức gật đau.

Chu Thư Lân nhận được sự đồng ý ngầm cứầ Lôi Ni Khả liền rút ra một xẩp tài liệu đứa cho Đinh Lập, rồi đem chuyện bọn họ đa điều tra được trùm ma tuy Mễ Niết cùng Hà Thị cổ quan hệ ra sao kể lại -cho Đinh Lập.

Đinh Lập vừa nghe kinh hãi, cảnh sát đã nhận được tin tình báo là tên trùm thuốc phiện Thái Lan Mễ Niết có khả năng đang ở Đài Loan những vẫn chưa có chứng cứ xác thực nên trước mắt chưa hành động vì sợ bứt dây động rừng.‘Không ngờ Tập đoàn Vạn Tông thế mà đã sớm xác định được đối tượng.

Như vậy cảnh sát có thể dựa vào mạng lưới tình báo vĩ đại này, tin tưởng việc phá án nhất định có nhanh chóng có kết quả. Hắc hắc! Về sau nếu mình tìm anh bạn họ Quách “tâm sự” nhiều một chút cũng không sao, không phải chuyện hình thành quan hệ cảnh dân tốt là rất quan trọng sao?

Sau khi liếc mắt nhìn Quách Hoành Luân một cái,

Đinh Lập rất kích động muốn quay về cùng cấp trên và các nhân viên chia sẻ tin tức tốt động trời này.

Quách Hoành Luân bị ánh mắt ám muội của Đinh Lập làm cả người không được tự nhiên. Công việc quan trọng hơn, giờ phút này không nên phân tâm, hắn lấy lại tinh thần đưa ra đề nghị: “Nếu đối phương gửi phong thư này chứng tỏ bọn họ đã hoai nghi thậm chí biết rõ là chúng ta đang âm tham điều tra. Vì lý do an toàn, lão đại, tôi đề nghị chúng ta tăng cường nhân viên an ninh tạm thời theo dõi bảo vệ. Văn phòng công ty cùng nhà ở đều phải tăng mạnh cảnh giới, cũng nên nghiêm khắc loại bỏ nhân viên ra vào.

“Chuyện văn phòng công ty cùng nhà ở tăng mạnh cảnh giới tôi không có ý kiến những tôi không muốn có một đống người đi theo sau.” Lôi Ni Khải nhíu mày, hắn ghét nhất là bị một đống nhân viên an ninh đi theo, một chút tự do cũng không có.

“Lão đại…” Quách Hoành Luân biết Lôi Ni Khả nói như vậy là vì từ nhỏ đã ý thức được là người nối nghiệp tương lai của tập đoàn, hắn nghiêm túc tập võ rèn luyện thân thể. Công lực của hắn tuyệt đối không thua các cao thú võ thuật, trước kia hắn cũng thường lấy thực lực chứng minh mình không cần người đi theo bao vệ. Nhưng… lần nàỵ đối thủ là trùm ma túy lớn rất gian ác, không thể không cẩn thận!

“Đừng nói nữa, cậu thừa hiểu tôi tuyệt đối có khả năng tự bảo vệ mình.”

“Lão đại, nhưng lần này không giống…” Quánh Hoành Luân nồng nảy”

Chu Thư Lân vỗ vỗ Quách Hoành Luân, kêu hắn đừng nóng vội. “Lão đại, năng lực tự bảo vệ mình của anh chúng tôi đương nhiên tin tưởng, nhưng còn Trì Trì? Anh có võ công, Trì Trì không có. Tuy rằng anh có thể bảo vệ cô ấy nhưng nếu bọn chúng đông người tấn công, lúc đó làm sao? Trì trì được chiu chuộng như vậy, nếu có chuyện gì… tôi nghĩ anh cũng sè không vui phải không?”

Cái này gọi là đánh xà bảy tấc (*đánh vào chổ hiểm), trải qua mấy ngày ở chung, Ni Khả đối với Trì Trì yêu thương và che chở không còn là bí mật nữa. Hôm nay Trì Trì bị phỏng, Ni Khả thậm chí làm đại sảnh nổi bão tố.

Tuy rằng mọi người không biết thân phận thật sự của cô gái kia nhưng chuyện này đã truyền khắp tòa nhà. Nếu không phải đã có lệnh nghiêm cấm truyền tin ra ngoài thì e là hôm nay trên những tờ báo lớn đã xuất hiện tiêu đề nóng bỏng. Vừa rồi Ni Khả còn muốn đuổi việc Úc Dung!

Chu Thư Lân tin tưởng chỉ cần liên quan đến an toàn của Trì Trì, Ni Khả hiển nhiên không nói câu nào nữa.

Lôi Ni Khả nghe vậy quả nhiên biến sắc, “Hoành Luân, nên làm thế nào thì cậu cứ việc, nhưng nhớ dặn mọi người giữ bí mật tôi không muốn kinh động đến Trì Trì

“Dạ!” Quách Hoành Luân khâm phục liếc Chu Thư Lân một cái.

Chu Thư Lân nhún vai, bộ dạng giống như đang nói: “Tớ cũng biết bản thân mình lợi hại như vậy mà!” Quách Hoành Luân trừng mắt liếc hắn một cái, cả hai lôi lôi kéo kéo cùng nhau đi ra ngoài.

Đôi mắt đen của Lôi Ni Khả hướng về cánh cửa phòng nghỉ đóng kín, tầm mắt như có thể xuyên thấu qua canh cửa gỗ nặng nề thẳng chiếc giường to tìm một bàn tay bị băng gạc nhỏ bé… Hắn luôn lạnh lùng cứng rắn nhưng trong lổng bỗng nhiên bị quặn đau, hắn âm thầm thề tuyệt đối không để Trì Trì bị bất cứ thương tổn nào.

***

Mễ Niết dường như không nhìn thấy người thư ký ngăn cản, dẫn theo tên vệ sĩ Cổ Tháp như một cơn gio xong vào văn phòng chủ tịch Hà Thị.

Cổ Tháp đạp mạnh cửa một cái, Mễ Niết liền xông về phía bàn làm việc của Hà Định Thúy. Hà Định Thúy còn chưa kịp phản ứng gì, Mễ Niết liền cho một đấm lên bàn làm toàn bộ giấy tờ, điểm tâm, bánh ngọt cùng cà phê bay lên không trung rồi vang ra tứ phía.

“Đây là ý gì?” Mễ Niết hoa tay múa chân trựớc mặt Hà Định Thuy, “Cái gì gọi là sản phẩm của quý công ty có lỗi không đúng với qui định của hợp đồng, vì lý do đó nên hủy bỏ quan hệ cùng quý công ty? Sản phẩm của tôi luôn như thế, vì sao lúc này đột nhiên lại biến thành có lỗi nghiêm trọng” nào? Ngươi đang làm cái quỷ gì? Ngươi muốn phẩn bội ta?”

“Giở trò quỷ, phản bội? Anh đang nói gì tôi nghe không hiểu! Theo lời anh vừa nói, anh biết ro sản phẩm của công ty các anh luôn có lỗi nhưng vẫn không hề cải thiện ngược lại chất lượng càng lúc càng kém. Thế nên tôi cũng biết anh không hề có ý tiếp tục hợp tác, một khi đã như vậy tôi hủy bỏ hợp đồng không phải là chuyện bình thường, hợp lý sao? Vốn không có gì gọi là phản bội. Tôi hiện tại mới chỉ húy bỏ hợp đồng của hai bên không hề yêu cầu phía anh tiền bồi thường như vậy đã rất tử tế với các anh. Anh không có tư cách đến đầy la lối với tôi!”

“Tử tế?” Mễ Niết giễu cợt, hai tay nắm lấy áo Hà Định Thủy, “Ngươi nghĩ rằng ngươi làm thế nào mới ngồi được trên ngai vàng tổng giám đốc Hà Thị? Thế nào? Bây giờ cánh cứng cáp rồi muốn bay? Nói cho ngươi biết, nếu ngươi dám vong ân phụ nghĩa, đừng trách ta gian ác, trở mặt vô tình! Ta có thể đưa ngươi lên ngồi ngai vàng tổng giám đốc, cũng có thể kéo ngươi trở xuống.”

Hà Định Thủy không hề nhúc nhích nói: “Tôi khuyên anh tốt nhất đừng nên hành động thiếu suy nghĩ! Anh là người thông minh, tôi cũng không gạt anh. Hôm nay tôi dám ngửa bài cùng anh kỳ thật cũng đã tính đến trường hợp xấu. Chỉ cần tôi có gì ngoài ý muốn, một món đồ trong tay tôi sẽ được chuyễn đến những người có thẩm quyền, đến lúc đó anh sế không vui vẻ gì đâu.” Hắn chụp lấy tay Mễ Niết đẩy ra, ngồi trở lại xuống ghế. “Huống chi, anh đưa tôi lên ghế tổng giám đốc, tôi cũng không hề bạc đãi anh. Từ trước tới nay, anh lấy Container của Hà Thị vận chuyển cái gì, chính anh là người rõ nhất, lợi nhuận đạt được rất to lớn cũng đủ cho mười đời nhà anh ăn xài, bây giờ buông tay cũng là vừa rồi. Xem ra hợp tác vui vẻ đền đây là được rồi, vui vẻ hợp vui vẻ tan không phải sao?Tội gì khiến cho hai bên cùng thiệt hại?”

“Ngươi quyết tâm cắt đứt quan hệ với ta?” Mễ Niết sằng giọng lạnh lùng nói, đôi mắt nhỏ nhìn chằm chằm Hà Định Thủy, được một lúc lâu hắn dường như có quyết định gÌ xoay người đi về phía cửa, đưa lưng về phía Hà Định Thúy, tay hoa lên, “Được rồi, nếu ngươi hối hận,ngươi biết cách liên lạc với ta thế nào mà!”

Hà Định Thủy run run lấy viên thuốc và nước ra rồi nuốt vào, rồi mới nhẹ nhàng thở ra.

Vị trí tổng giám đốc tuy nở mày nở mặt nhưng hắn hối hận khi ngoi lên chiếc ghế này.

Trước kia hắn vẫn hâm mộ Hà Định Phong điều khiển mọi việc ổn định, anh minh thần võ, hận mình chức vị phó tổng có tiếng không có miếng. Bây giờ hắn tình nguyện làm lại chức phó tổng nhàn nhã, mỗi ngày có thể yền tâm mà ăn nhậu chơi bời, không cần phải vất vả tham gia các cuộc họp rỗng tuếch.

Trời đất, mỗi lần họp hắn đều có thể cảm nhận rất sâu sắc ánh mắt che cười của các giám đốc bộ phận và quản lí cấp dưới.

Bây giờ hắn có rất nhiều tiền đến không xài hết, ngược lại một chút tác dụng cũng không có. Hơn nữa tình trạng sức khỏe ngày càng xấu, hắn mới hiểu được tiền cũng không mua được sức khỏe và sự bình an.

Mỗi ngày hắn đều không ngủ được, nhắm mắt lại đều thấy anh mắt trách cứ của anh trai Hà Định Phong như là chỉ trích hắn lòng dạ độc ác giết hại anh em, bạc đãi giọt máu duy nhất còn lại của nhà họ Hà.

Lòng hắn hiện tại không còn lòng dạ ác độc như trước nữa, hắn tình nguyện dùng tất ca đề đổi lại như ngày trước, nhưng xót xa biết là không có khả năng.

Chỉ nghĩ đến ánh mắt của Mễ Niết lúc rời khỏi là trái tim hắn co thắt lại…

“Thư ký Phương, lập tức liên lạc với luật sư Vương Thanh Hoa, mời ông ặy đến gặp tôi ngay!”

Lôi Ni Khả rất yêu thích và am hiểu các hình thức vận động, hắn cho rằng vận động chẳng những có thể giảm stress, hơn nữa có ích cho sức khỏe cho nên ở nhà hắn cũng xây thêm bể bơi, sân tennis, bóng rổ… như là các sân vận động. Chỉ cần có thời gian rảnh, hắn liền lôi kéo Hà Trì Trì luôn thiếu tế bào vận động cùng hắn hoạt động.

Nhưng người luôn xem vận động là hình phạt như Hà Trì Trì quả thực là rất đau khổ, nàng chán ghét những loại vận động đổ mồ hôi, nhiều lần đấu tranh xin tha Hiện tại Lôi Ni Khả đang lôi kéo nàng đến hồ bơi trong Lôi gia, vì bơi lội là hình thức vận động duy nhất không đổ mồ hồi.

“Đồ sói háo sắc!” Hà Trì Trì vừa xấu hổ vừa buồn bực nên không nể tình bàn tay không an phận vuốt ve của Lôi Ni Kha, chân vung tay vẩy nhanh chóng rời khỏi phạm vi khống chế của hắn. Nhưng Lôi Ni Khả là cao thủ bơi lội, Hà Trì Trì trong cái hồ bơi bé xíu này làm sao có thế là đối thú của hắn? Không cần đếm đến hai ba, nàng đã bị hắn bắt lấy, đặt ở thanh hồ bơi không thể động đậy.

Chân không chạm đáy khiến Hà Trì Trì mất đi cảm giác an toàn, chỉ có thể giống bạch tuộc tám chân bám lấy thân mình to lớn rắn chắn nhƯ cây to của hắn.

“Thật khó ưa, người nói muốn vận động cũng là anh, nhưng người động tay động chân gây trở ngại mỗi lần người ta vận động cũng là anh, anh rốt cục muốn thế nào?” Tên đại mã đầu này vừa đáng giận vừa không có phẩrn cách này! Tối qua triền miên với nàng cả đêm, nàng kiệt sức mới vừa chợp mắt không lâu, liền lại bị lôi rã đây bơi lội.

Vận động thì vận động thôi, gặp phải người tình tinh lực quá dư thừa lại không biết gì đến tâm trạng người khác như hắn, nàng cũng chỉ mới biết. Không biết hắn ở chỗ nào tìm được một bộ đồ bơi cực kì thiểu vải, mặc hay không mặc cũng không có gì khác biệt. Mới vừa xuống nước chưa được 1/3 phút, hắn lại đến quấy rầy nàng” Giấc ngủ quan trọng chưa đủ, nàng còn chưa tính với hắn nên nếu chợp được mặt của hắn nàng sẽ cắn một cái.

Lôi Ni Khả nghiêng đầu, nhanh chóng phủ lấy cái miệng nhỏ nhắn đang nghênh lên quyện hôn, qua một lúc lâu sau mới chạm vào trán nàng, thở hổn hen trách móc: “Em nghĩ rằng anh thích như vậy sao? Tất cả đều là lỗi của em, vì em rất quyến rũ nên lần nào anh cũng không khống chế được mình.” Tay hắn ôm chặt chiếc mông mềm mại của nàng, dùng lửa nóng của nửa thân người dưới cọ xát vào nàng. Ngón tay nhẹ kéo một cái, mảnh vải quần quanh thân the xinh đẹp của nàng lập tức được giải phóng.

Hà Trì Trì cho dù phát hiện được mảnh vải đang trôi nổi trên mặt nước nhìn rất quen mắt, nàng cũng tức giận đến không cách nào nghĩ ra. “Lại là lỗi của em? Anh…anh làm sao có thể trốn trách nhiệm như vậy được? Anh rốt cục không phải là đàn ông à?^’

“Cô gái, em dám nghi ngờ sự nam tính của anh à!” Lôi Ni Khả vờ kêu lên, hơi thở cực nóng phun ra trên mặt nàng, nhưng đôi mắt đen nhánh lại loé lên những tia vô cùng gian tà cười cợt, “Đối với chuyện vô cùng nhục nhã như vậy, thân là đàn ông anh phải dùng hành động để chứng minh thôi.”

“Chứng minh? Anh muốn..” Hà Trì Trì thở gấp một tiếng, lờĩ nói đề bị chặn ở cổ họng.

Vật thẳng cứng đang dâng trào của Lôi Ni Khả đã nhập vào nơi nữ tính chật hẹp của nàng. Nàng cắn môi dưới trừng mắt liếc nhìn hắn một cái, rốt cục đã hiểu được hắn muốn chứng minh như thế nào rồi.

“Trừ cách này ra, em còn có phương pháp nào tốt hơn sao?” Lôi Ni Khả phát ra một tiếng gầm nhẹ hoang dã và nguyên thủy, hai tay nắm chặt mông của nàng, tiến vào trong cơ thể chật hẹp trơn mượt của nàng.

Nước hồ dao động dữ dội, không ngừng vỗ đập vào cơ thể trần trụi của hai người.

“Viện cớ! Anh vốn là muốn…chuyện này…A!” Ngón tay nàng nhanh chóng bấu vào bả vai hắn, tiếng rên rỉ vang khắp cả hồ bơi, thân thể nàng không chịu nổi cơn khoái cảm dâng trào mà run rẩy.

“Em đoán đúng rồi, hưởng thụ phần thưởng của em đi nhé!” Hắn rút phân thân của mình ra, xoay lưng nàng về phía hắn, một lần nữa hạ thấp người tiến vào nàng rồi nhanh chóng vận động ra vào.

Chỗ hai người giao tiếp va chạm kịch liệt, những luồng khoái cảm run ray trong cơ thể bùng nổ, lan ra rộng khắp…

Lôi Ni Khả ôm lấy thân thể mềm mại đặt nàng dựa vào thành hồ tiếp tục vận động tiến vào, cho đến khi hét lên một tiếng điên cuồng, đem luồng dục vọng cực nóng tuôn vào cơ thể nàng rồi mới thả lỏng tựa vào lưng nàng…

Hơi thở ổn định, Lôi Ni Khả ôm cơ thể non mềm mịn màng trần trụi mất hết sức lực của nàng lên bờ cùng nhau nằm trển ghế nghỉ ngơi. Toàn bộ người làm trong Lôi gia đều được thông báo, chưa được gọi thì không được phép đến gần bể bơi cho nên hai người mới có thể không kiêng nể gì, cũng không sợ làm người ta bị bệnh đau mắt.

“Anh thật đáng ghét!” Nàng đang nằm tựa vào bờ ngực rộng lớn của hắn cắn môi nói, “Nói là vận động gì chứ, mỗi lần kết quả đều như thế này!”

“Anh cũng không nói sai nha, đây cũng là một loại vận động thôi.” Hắn cười nói, giọng nói trầm ấm vì mới kịch liệt hoan ái mà có chút khan khàn.

Nói nhảm! Làm cái loại ‘vận động’ này phải chạy tới đây sao?

Nàng nép sát vào bờ ngực rộng lớn của hắn lắng nghe nhịp tim đập, cảm thấy cực kì an toàn thoải mái. Một lát sau, nàng đột nhiên ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên hỏi: “Gần đây vì sao tăng nhiêu bảo vệ lên như vậy?

Có phải phát sinh chuyện gì không?” Nàng để ý thấy nhân viên an ninh quanh đây dường như không ít, ngay cả ở chỗ làm việc, trước xe sau xe đềụ có người bảo vệ.

Lôi Ni Khả toàn thân cứng lại, lập tức áp khuôn mặt nhỏ nhắn nghi ngờ của nàng vào ngực. Hắn không muốn nàng sợ, ông trời sập xuống còn có hắn chống đỡ!

“Không có gì, chỉ là gần đây trị an không tốt lắm, lại xảy ra vài chuyện thương gia bị bắt cóc, bọn Hoành Luẩn cứ lải nhai bên tai anh, anh nghe xong cũng phiền nên đành phải cho họ phái nhân viên an toàn đi theo để cho mọi người yên tâm. Dù sao những nhân viên này đều được huấn luyện sẽ không gây trở ngại cho cuộc sống hắng ngày của chúng ta. Em đừng khẩn trương cũng không nên suy nghĩ miên man, giả như không phát hiện ra là tốt rồi.

“Thật sự là như vậy?” Hà Trì Trì ngồi dậy nhìn thẳng vào hắn.

“Ừ!” Lôi Ni Khả cúi xuống hôn nàng một cái, nhẹ nhàng ôm nàng đong đưa, “Anh không cần phải lừa em, đúng không? Thời gian không còn sớm nữa, chúng ta nên chuẩn bị đi làm.

“Lại đi công ty à? Em không đi có được không?” Nàng gần đây thường cảm thấy tinh thần không được tốt, ngủ bao nhiêu cũng không đủ, “Em đã lâu không đến nhà kính, không biết loại hoa tulip mới có thành công không? Còn có giống hoa sơn trà mới…”

“Em thà đi theo những loại hoa cỏ không biết nói chuyện này, mà cũng không muốn theo anh đến công ty làm việc? Những loại hoa cỏ khô khan này không biết quấn quít em, không trên chọc em lại càng không chiu chuộng em, em lại xem chúng nó quan trọng hơn anh?” Khuôn mặt tuấn tú của hắn bắt đầu căng thẳng, trong đôi mắt đen mắt đen cũng cuồn cuộn nổi lên sóng gió. Hắn biết mình vô ý tranh giành tình cảm cùng những loại hoa cỏ này rất buồn cười nhưng hắn không chịu được Trì Trì coi trọng chúng nó hơn anh.

“Đương nhiên không phải!”

Hà Trì Trì biết Lôi Ni Khả đối với nàng chiếm hữu mạnh đến nỗi không chấp nhận kẻ nào hoặc vật gì chia sẻ.

Có mấy lần nàng bận việc đang làm mà không để ý đến hắn, hắn liền giống như đứa trẻ hư vì tranh gianh toàn bộ sự chủ ý của nàng mà không chút do dự phá hư những đam mê vặt vãnh của nàng.

Thái độ cố tình gây sự như vậy, lúc mới đầu nàng tự nhiên không thể chấp nhận được nhưng kết quả của sự chống đối là hắn càng phá hủy trầm trọng vô số tranh, sách và thư pháp yêu thích của nàng. Thậm chí có mấy lần nàng vì nhớ cha mà lạnh nhạt với hắn, kết quả là hắn làm cho nàng mấy ngày không xuống giường được.

Bây giờ nàng đã học khôn, biết được nghệ thuật thỏa hiệp, vì sự sống lâu dài của những cây cỏ bảo bối của nàng, cho dù la nàng muốn cũng lập tức nói không. Huống chi vốn là không phải!

Lôi Ni Khả vẫn đang nghiêm mặt nhưng vẻ căng thẳng đã dịu đi.

“Anh nói oan cho em, những hoa cỏ này có đáng yêu cũng không thể bằng anh.” Hà Trì Trì không đành lòng nhìn hắn giận, đôi canh tay trắng nõn dịu dằng ôm cổ hắn kéo xuống, hôn nhẹ môi hắn một cái, nhẹ nhàng làm nũng. “Người ta cảm thấy mệt mỏi, dù sao đến công ty cũng ngủ, chi bằng ở nhà đỡ phải đến công ty gây cản trở công việc của anh…”

Nghe giọng nói mềm mại của nàng như vậy, người đá cũng mềm Lôi Ni Khả tự nhiên cũng tâm thần nhộn nhạo, nhưng hắn xứng đáng là ông chủ lớn của Tập đoàn Vạn Tông, chọ dù trong tình huống như vậy vẫn nhớ rõ mục đích của hắn.

Pages 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10
Tải thêm
  • Âm Mưu Của Cô Ấy

    Hôm nay là sinh nhật tròn mười tuổi của con gái của mẹ kế cô, con bé kém cô ba tuổi. Cha c…
  • Yêu Thương Tình Nhân Một Đêm

    Nàng mỉm cười, không thừa nhận cũng chẳng phủ nhận. Thế là Dương Cao lại được dịp đắc ý nó…
  • Em gái dễ bắt nạt

    Thật sự là nôn người chết! Con trai chất lượng tốt trên thế giới nhiều như vậy, Còn cô lại…
  • Cảnh Cáo Cô Vợ Bỏ Trốn

    Ngày xem mắt hôm đó, lựa chọn tiệm ăn gần nhà cô gái, cả nhà cô có 5 người đi, cứ nghĩ đã …
  • Anh chàng bỉ ổi đáng yêu

    Hoa hồng điêu tàn Emma tự sát. Siêu sao đoạt giải Oscar này được cho rằng đã gặp phải vấn …
  • Mười Giờ Tối Ngày Thứ Sáu

    Mười Giờ Tối Ngày Thứ Sáu. ‘Vì sao mỗi lần anh đều nhiều thế?’ Cô từng hỏi như vậy, khó có…
Tải thêm Ngôn tình sắc 18+

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

Xem ngay!

Âm Mưu Của Cô Ấy

Hôm nay là sinh nhật tròn mười tuổi của con gái của mẹ kế cô, con bé kém cô ba tuổi. Cha c…