Home Ngôn tình sắc 18+ Âm Mưu Của Cô Ấy

Âm Mưu Của Cô Ấy

823 min read
0
0
997

Chương 8

“Chị, em thật sự không nghĩ đến…… À…… nói sao đây?”

Mạnh Nhược Kiều thật cẩn thận mở miệng, cô vẫn không có dũng khí nhắc tới hai chữ kia, một đôi mắt chăm chú nhìn chằm chằm về phía bụng Mạnh Uyển Lôi vẫn còn bằng phẳng.

Cô cùng Phạm Sĩ Hách đã muốn kết hôn, hơn nữa ba cũng đã biết, chỉ có cậu cô còn chưa dám nói, cô không có dũng khí nha! Nếu cậu biết cô cùng vị hôn phu của chị gái kết giao…… Mạnh Nhược Kiều khẽ đánh cái rùng mình, cậu nhất định sẽ phát điên lên, hơn nữa……

Nghĩ đến cậu cùng chị gái mình có quan hệ, cô liền mông lung khó nghĩ. Cô cũng không dám hỏi cậu, chỉ có thể tiếp tục làm bộ như không biết, nhưng loại sự tình này sao có thể giấu diếm cả đời? Nói thế nào, cô cùng Phạm Sĩ Hách cũng không thể lén lút cả đời nha! Cậu sớm hay muộn cũng sẽ phát hiện, đến lúc đó……

Mạnh Nhược Kiều càng nghĩ càng cảm thấy khủng bố, nhưng là trước mặt nữ nhân vật chính lại có vẻ mặt vô cùng bình tĩnh, giống như chuyện gì cũng chưa từng phát sinh.

“Chị, nói gì đó đi!” Đừng để cho cô một người độc xướng độc diễn có được không?

“Không có gì hay để nói.”

Mạnh Uyển Lôi không phải không muốn đi tìm Quân Dịch, mà là thái độ hắn lạnh nhạt, vô tình, làm cho cô căn bản không biết nên nói cái gì. Tay nhỏ bé xoa xoa bụng, sự lạnh nhạt của hắn làm cho cô bi ai, không phải không nói ra được nhưng mà rất khó khăn, thật ra là cô không thể ở trước mặt hắn thẳng thắn bày tỏ.

Cô rất quật cường, mà hắn…… Cách cô quá xa.

“Làm ơn, bụng của chị dần dần sẽ to lên, chị cho là có thể giấu giếm được bao lâu? Chuyện của em và Sĩ Hách, cậu sớm muộn cũng sẽ biết……”

“Bạn trai của chị nhất định chỉ có thể là hắn hoặc Sĩ Hách sao?” Cô sẽ không có người đàn ông khác sao?

“Chị……” Mạnh Nhược Kiều bị cô dọa sợ tới mức trừng mắt.

“Chị, chị, chị là có ý gì?”

“Muốn làm ba của đứa nhỏ có rất nhiều người.” Bằng điều kiện của cô còn sợ không tìm thấy được đàn ông sao?

“Nói gì đi nữa, chị cũng không nhất định phải lập gia đình, đứa bé này chị có thể tự mình nuôi dưỡng.”

Cô đã tính toán rất kĩ lưỡng, qua mấy ngày nay cô nghĩ sẽ ra nước ngoài dưỡng thai, thậm chí không bao giờ nữa quay trở lại. Về phần hắn…… Mạnh Uyển Lôi nhắm mắt lại, không muốn nghĩ đến nữa.

“Đúng vậy, chị có thể tự mình nuôi dưỡng, vấn đề là em như thế nào giải thích với cậu? Chị đừng quên thân phận của Phạm Sĩ Hách!”

“Đó là chuyện của em.” Mạnh Uyển Lôi trả lời từ tốn, lạnh nhạt, liếc em gái một cái.

“Tóm lại, em đừng cho hắn biết là được.”

A…… Mạnh Nhược Kiều thật sự cảm thấy đầu đau quá.

Hiện tại là tình huống gì?

Chị gái cô cá tính quật cường đến thế sao?

Chị ấy không phải luôn cư xử cao nhã, từ tốn hay sao?

Như thế nào hiện tại muốn làm khó như vậy?

Cô thừa dịp cậu bận rộn công tác thời điểm, liền theo đó trốn lên Đài Bắc, nguyên bản tưởng cùng Mạnh Uyển Lôi thương lượng nên làm cái gì bây giờ, ai biết Mạnh Uyển Lôi thầm nghĩ làm đà điểu, làm cho sự tình đi đến bế tắc, chính là không nghĩ cùng cậu cô nói chuyện cho rõ ràng.

Mạnh Nhược Kiều đau đầu xoa huyệt thái dương, bất đắc dĩ nhìn Mạnh Uyển Lôi.

“Em thật sự không hiểu chị đang nghĩ cái gì, thích thì cứ nói là thích nha! Cần gì phải làm khổ lẫn nhau?”

“Chẳng lẽ em đối với Sĩ Hách có thổ lộ trực tiếp sao?” Mạnh Uyển Lôi nhẹ nhàng giọng điệu lên tiếng.

“Chuyện đó không giống với chuyện này nha!” Làm ơn, chị gái với cô bất đồng ý nghĩ?

“Lúc trước Phạm Sĩ Hách là vị hôn phu của chị, tương lai là anh rể! Em cho dù có thích anh ấy cũng không dám thừa nhận nha! Bởi vì chúng em có trở ngại quan hệ ngăn cản, phức tạp tâm tình, nhưng là chị cùng…… Ách, là bất đồng.” Mạnh Nhược Kiều tiếp tục giải thích, dừng lại một chút, hơn nữa cuối cùng nói ra một câu.

“Cho nên vì cái gì phải so sánh?” Nhìn vẻ mặt thẳng thắn của em gái, Mạnh Uyển Lôi nở nụ cười.

“Kiều Kiều, chị thực hâm mộ em.”

“A?” Nói cái gì vậy? Cô rên lên kinh ngạc, Mạnh Uyển Lôi nhàn nhã mở ra một câu mạc danh kỳ diệu?

“Chị với hắn không có đơn giản như vậy, hắn…… Không có khả năng thích chị, trừ em ra, hắn chán ghét mọi người trong Mạnh gia.”

“A?” Mạnh Nhược Kiều lắc lắc đầu, trực giác nghĩ đến đầu sỏ gây nên.

“ Tất cả là tại ba?”

“Ừa!” Mạnh Uyển Lôi nhíu mày, vẻ mặt buồn bã.

“Dì mất, hắn vẫn quên không được.”

“Mẹ mất cũng không phải lỗi của chị……”

“Ai cũng biết vậy, chị so với ai khác càng hiểu rõ hơn.”

Cô biết Nghiêm Quân Dịch cho rằng sự hy sinh của dì không đáng giá, đem cả đời lãng phí trên người đàn ông đa tình.

Mạnh Nhược Kiều ngậm miệng, cô đương nhiên nhớ rõ, cô khi đó cũng rất tức giận ba mình, một thời gian dài cũng không quan tâm đến.

“Rõ ràng là lỗi của ba……”

“Chị Là con gái của ba.” Mạnh Uyển Lôi tỏ ra một chút chua chát cười

“Hắn không hận chị, chính là không khả năng đi yêu chị, bởi vì chị là người nhà họ Mạnh mà hắn thì vô cùng chán ghét, hơn nữa……” Cô dừng một chút, nhìn về phía Mạnh Nhược Kiều

“Hơn nữa, chị từng thương tổn qua em.”

“A?” Mạnh Nhược Kiều sửng sốt.

“Em còn nhớ sinh nhật của mình lúc mười tuổi, ngày hôm đó em bị ngã rớt xuống bể bơi hay không?”

“Nhớ rõ nha!” Mạnh Nhược Kiều gật đầu.

“Đó là do chị……”

“Em biết là chị đẩy em xuống nước.”

“Cái gì?” Mạnh Uyển Lôi kinh ngạc

“Em như thế nào biết?”

“Làm ơn, em khi đó đã mười tuổi, cho dù tuổi còn nhỏ nhưng có trí nhớ tốt lắm?” Mạnh Nhược Kiều tỏ vẻ xem thường.

“Em té xuống nước liền có người nhìn thấy, ai cũng biết hung thủ chính là chị.”

“Vậy sao không nói ra?”

“Là cậu muốn em không nên nói.” Mạnh Nhược Kiều nhíu mày, cố gắng hồi tưởng.

“Em nhớ rõ cậu nói chị không phải cố ý, chị chính là cô độc mới có thể xúc động lỡ tay đẩy em xuống nước, kỳ thật chị cũng rất hối hận. Cậu còn muốn bảo em hãy tha thứ cho chị, không cần đem chuyện này nói ra, khi đó em còn cùng cậu ngoắc tay, ước định đây là của bọn họ bí mật.”

Vì sao……

Nghe được lời nói của Kiều Kiều, Mạnh Uyển Lôi mờ mịt khó hiểu, không rõ ràng lắm hắn vì sao phải làm như vậy…… Hắn không phải chán ghét cô sao? Cô nhớ rõ vẻ mặt hắn khi đó vô cùng chán ghét, nhưng hắn lại yêu cầu Kiều Kiều không nên nói ra, hắn vì sao phải làm như vậy?

“Em cảm thấy cậu hẳn là không ghét chị?” Mạnh Nhược Kiều lắc đầu.

“Cá tính của cậu em hiểu mà, nếu cậu ghét một người, ngay cả liếc mắt một cái cũng không muốn, chị có nhìn ra thái độ của cậu đối với ba là biết.” Cậu đáng ra phải tỏ vẻ thân thiện mới thích hợp, nhưng là cư xử với ba thật sự là vờ như không nhìn thấy.

Lời nói của Mạnh Nhược Kiều làm cho lòng Mạnh Uyển Lôi nổi lên dao động, có thể sao? Hắn thật sự không chán ghét cô sao?

“Nhưng là……”

“Có thể, đừng nghĩ ngợi đoán mò.” Mạnh Nhược Kiều chịu không nổi.

“Nghĩ nhiều như vậy tốt lắm sao? Chị nên thẳng thắn cùng cậu nói chuyện!” Thật là, không thể chịu nổi! Cô tức giận rồi.

“Dù sao chỉ sợ thảm nhất là chị bị cậu cự tuyệt mà thôi, có khác nhau sao? Chị lại không có dũng khí đi nói rõ làm sao biết được kết quả sẽ như thế nào? Kiêu ngạo có thể làm cơm ăn sao? Đừng hâm mộ hoặc ghen tị em, hạnh phúc là do chính mình đi giữ lấy, chị mà vẫn đứng yên tại chỗ sẽ đánh mất hạnh phúc mà thôi !”

Mạnh Uyển Lôi kinh ngạc nhìn Mạnh Nhược Kiều, những lời này cô đều biết, chính là đối mặt với Nghiêm Quân Dịch, cô căn bản là không có dũng khí, đối với tình yêu cô lại trở nên nhát gan. Là sợ bị thương tổn? Rõ ràng vết thương đang rỉ máu, nhưng lòng kiêu ngạo đã giúp cô giữ vững, cô làm đà điểu cũng chỉ là không muốn chính miệng nói yêu hắn trước, nếu không cô sẽ mất tất cả và ngã quỵ mất thôi. Ít nhất, cô còn có một chút tự tôn, cô không cần ánh mắt thương hại của hắn.

Trời! Nhìn đến vẻ mặt quật cường của Mạnh Uyển Lôi, Mạnh Nhược Kiều chỉ biết là chị cô vẫn chưa sẵn sàng!

“A! Không thèm để ý hai người, em mặc kệ, cùng lắm thì kêu Phạm Sĩ Hách nhận trách nhiệm làm cha, chuyện kết hôn của hai người xem như quên đi! Em sẽ là vợ nhỏ, chúng ta cùng nhau đến thành phố khác, hai người phụ nữ cùng một chồng mà sinh hoạt!” Hừ, thật tiện nghi cho tên họ Phạm.

“Chỉ sợ anh không may mắn có phúc khí này.” Phạm Sĩ Hách vừa đi vào trong nhà, chợt nghe đến thanh âm như quỷ rống của bạn gái, hắn cũng không tức giận, lạnh nhạt bác bỏ lời cô. Sau đó, hắn đưa tay ném tạp chí tới trên bàn.

“Các cô xem đi!”

“Sao hả?”

Mạnh Nhược Kiều nhìn trang bìa tạp chí, lập tức trừng mắt.

“Phạm Sĩ Hách! Anh ăn vụng còn để bị chụp hình? Cái kia, người phụ nữ đi cùng anh là ai? Đưa đây…… A? Bộ dạng cô gái cũng thực quen mặt, địa điểm hình như là phòng tôi mướn ở dưới lầu nha!”

“Mạnh Nhược Kiều, em có thể tiếp tục đùa giỡn cho thỏa thích.” Phạm Sĩ Hách chịu không nổi khẽ liếc cô một cái.

Mạnh Uyển Lôi nhìn tạp chí trừng trừng, rồi bình tĩnh nhìn về phía Phạm Sĩ Hách.

“Xem ra hôn ước của chúng ta phải hủy bỏ thôi.” Cô nguyên bản còn muốn kéo thêm mấy tháng, ít nhất để cho cô có thời gian chuẩn bị tốt việc ra nước ngoài dưỡng thai, cũng không nghĩ đến nhanh như vậy phơi bày, tấm lá chắn này nếu không có, cô nên làm cái gì bây giờ, hơn nữa cô lo lắng nếu Nghiêm Quân Dịch nhìn thấy tạp chí này……

“Xong rồi, cậu hẳn là không xem tạp chí? Cậu đối với loại tin tức lá cải này vốn không quan tâm……”

Mạnh Nhược Kiều còn chưa nói hết, di động liền vang lên. Cô mặt nhăn lại, hơi nghiêm mặt, tay lấy ra di động, nhìn đến màn hình hiện thị số điện thoại cùng tên, sắc mặt của cô càng khó nhìn.

“Là cậu gọi……” Nghe ra là Nghiêm Quân Dịch, Mạnh Uyển Lôi sắc mặt cũng khẽ biến.

“Nhận đi!” Cô cũng đã chuẩn bị tâm lý. Mạnh Nhược Kiều ấn nút nhận.

“Cậu……”

“Con đang ở đâu?” Nghiêm Quân Dịch thanh âm nghiêm khắc theo phone từ một chỗ khác truyền đến.

Mạnh Nhược Kiều nuốt nuốt nước miếng, rất muốn nói dối, nhưng cô lại không dám, đành phải ngập ngừng trả lời:

“Con đang ở Đài Bắc……”

“Tốt lắm, con đang ở Mạnh gia?”

“Dạ.” Cậu như thế nào thông suốt như thần? Ô……

“Cậu đang đứng trước cửa nhà họ Mạnh, mau ra mở cửa đi!”

“Hả? Cậu đứng ở trước cửa?!”

Mạnh Nhược Kiều hốt hoảng. Mà sắc mặt Mạnh Uyển Lôi thoáng cái trắng bệch.

Nghiêm Quân Dịch quả thực không thể tin được hắn sẽ nhìn đến, trừng mắt nhìn vào trong trang bìa tạp chí, người đàn ông kia hắn không mấy xa lạ, là vị hôn phu của Mạnh Uyển Lôi, còn người phụ nữ bên cạnh lại không thích hợp, đó là đứa cháu gái hắn yêu mến. Hắn nhìn phía trên tiêu đề, hai bàn tay lập tức nắm chặt!

“Tình cảm không bình thường, CEO tập đoàn T.K hẹn hò với cả hai chị em”

Nếu không phải hắn vừa vặn nghe được, hơn nữa mấy người cùng làm việc với hắn đang bàn tán xôn xao, hắn căn bản sẽ không biết chuyện này!

“Hả? Anh Nghiêm, không nghĩ tới anh đối với loạn tin tức lá cải này cũng quan tâm?” Người bên ngoài vẻ mặt đều kinh ngạc, Nghiêm Quân Dịch đối với công việc vừa lạnh nhạt lại nghiêm túc, rất ít cùng bọn họ nói chuyện với nhau, không nghĩ tới lúc này hắn dừng lại, trừng mắt nhìn bọn họ bàn tán về cuốn tạp chí.

“Thật lạ –! Tin tức này có sức hút ghê!” Một nhân viên khác vẻ mặt quái lạ.

“Cô gái Mạnh Uyển Lôi này rất nổi danh trong giới thượng lưu! Cô được xưng là thiên kim tiểu thư công chúa, vừa xinh đẹp lại có khí chất, cũng không nghĩ đến vị hôn phu lại đi bắt cá hai tay, mà người kia lại là em gái của mình.”

“Chú ý trong bài viết ghi, em gái cùng cha khác mẹ…… Hả? Anh Nghiêm, anh muốn đi đâu?”

Không để ý tới đám nhân viên cộng sự kêu to, Nghiêm Quân Dịch đi nhanh rời khỏi công ty, cầm lấy di động điện thoại về nhà, không có người nhận, hắn trực tiếp bấm ngay một số khác, nghe ra được tin tức Mạnh Nhược Kiều đã lên Đài Bắc.

Tốt lắm, hắn chân trước rời đi, con bé liền sau ở sau lưng cũng đi ra ngoài theo?

Nghiêm Quân Dịch khuôn mặt bình tĩnh lại vô cùng anh tuấn, không chút nghĩ ngợi liền đi đến nhà họ Mạnh, trực tiếp đánh di dộng cho Mạnh Nhược Kiều, quả nhiên, con bé đang ở Mạnh gia.

“Cậu……” Mạnh Nhược Kiều khuôn mặt khổ sở, e ngại rụt rè tránh ở phía sau Phạm Sĩ Hách. Ô…… Sắc mặt cậu rất tệ.

“Ai có thể nói cho tôi biết đã có chuyện gì?” Nghiêm Quân Dịch cầm trong tay tạp chí quăng đến trên bàn, tuy là hỏi mọi người, nhưng ánh mắt lại đặt trên người Mạnh Uyển Lôi.

Kiều Kiều là khi nào cùng Phạm Sĩ Hách ở cùng một chỗ? Hơn nữa xem tình hình này, Mạnh Uyển Lôi cũng là biết rõ, Phạm Sĩ Hách không phải vị hôn phu của cô sao? Vì sao cuối cùng lại cùng Kiều Kiều qua lại?

Mạnh Uyển Lôi mặt trắng nhợt, nghiêm mặt, đối mặt với Nghiêm Quân Dịch phẫn nộ, cô đã có thói quen che đậy, ngồi thẳng lưng, quật cường đối mặt.

“Tạp chí viết như vậy rõ ràng, anh có mắt mà không xem sao?”

“Chị……” Không nghĩ tới Mạnh Uyển Lôi nói chuyện như vậy đanh đá, Mạnh Nhược Kiều bị hù dọa đến chết.

Mà Phạm Sĩ Hách vẻ mặt không chút thay đổi, hắn đem Mạnh Nhược Kiều giữ lấy ở phía sau, lại phát hiện Nghiêm Quân Dịch từ sau khi tiến vào nhà tầm mắt luôn luôn đặt ở Mạnh Uyển Lôi, nhịn không được nhíu mày.

“Mạnh Uyển Lôi! Cô đã sớm biết Kiều Kiều cùng họ Phạm qua lại, vì sao không nói cho tôi biết?” Nghiêm Quân Dịch lạnh giọng chất vấn.

“Tôi có tất yếu phải nói cho anh sao? Anh là gì của tôi?” Giả vờ không nhìn thấy hắn phẫn nộ, Mạnh Uyển Lôi nâng cằm.

“Cô……” Thái độ Mạnh Uyển Lôi làm cho lửa giận trong Nghiêm Quân Dịch càng cao, hắn mị mắt, vài ngày không thấy, thân thể của cô càng gầy yếu, nhưng vẫn ngang ngạnh như trước.

“Phạm Sĩ Hách không phải vị hôn phu của cô sao? Các người rốt cuộc đang làm cái gì? Mạnh Nhược Kiều, đứng ra đây cho cậu!” Hắn trừng mắt hướng về phía cháu gái.

“Cậu!” Mạnh Nhược Kiều co rúm run rẩy.

“Đừng mắng cô ấy.” Phạm Sĩ Hách đem cô che giữ ở phía sau.

“Anh Phạm, tôi đang nói chuyện với cháu gái mình, phiền anh không nên xen vào.” Nghiêm Quân Dịch lãnh mặt nhìn hắn, ánh mắt lại nhìn về phía Mạnh Nhược Kiều trốn ở sau lưng Phạm Sĩ Hách.

“Mạnh Nhược Kiều, con nói với cậu là đến Hoa Liên chơi có phải hay không gạt cậu?” Hắn nghĩ đến Mạnh Nhược Kiều thời gian trước rất khác lạ, hoài nghi con bé căn bản là không đi Hoa Liên.

“Cháu……” Mạnh Nhược Kiều cắn môi, biết không thể lừa dối nữa được.

“Cậu, thực xin lỗi……” Nghe được Mạnh Nhược Kiều thừa nhận, Nghiêm Quân Dịch thở sâu, lạnh lùng nhìn về phía Mạnh Uyển Lôi.

“Cô cũng là đồng lõa sao?”

“Không phải, không liên quan đến chị ấy……” Mạnh Nhược Kiều nghĩ muốn giải thích.

“Thì thế nào?” Ai ngờ Mạnh Uyển Lôi lại mở miệng.

“Không phải thì như thế nào? Nghiêm Quân Dịch, anh hôm nay dựa vào cái gì ở nhà của tôi chất vấn tôi?”

“ Lấy thân phận Kiều Kiều là cháu tôi, mà cái tên chết tiệt kia là vị hôn phu của cô!” Nghiêm Quân Dịch khẩu khí cực lãnh, con ngươi đen lợi hại như vậy nhìn chăm chú.

“Tôi rất là ngạc nhiên, vì sao cảm tình của cô cùng vị hôn phu vô cùng tốt lại liên quan đến cháu tôi, Mạnh Uyển Lôi, cô đang mở tiết mục đùa giỡn à?” Nghiêm Quân Dịch ác ý vặn vẹo lời cô, tưởng có thể phá nát mặt nạ cao ngạo của cô.

“Hay là cô muốn lợi dụng Kiều Kiều? Muốn dùng vị hôn phu của mình làm tổn thương con bé, muốn trả thù việc tôi đã làm với cô sao?” Mạnh Uyển Lôi cắn răng, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay.

“Tùy anh muốn nghĩ như thế nào!”

“Tùy tôi nghĩ như thế nào?” Nghiêm Quân Dịch cười lạnh, thân thủ dùng sức bắt cằm Mạnh Uyển Lôi.

“Cho nên cô thừa nhận? Thừa nhận muốn trả thù tôi? Cô dựa vào cái gì? Giữa tôi và cô trong lúc đó là tình nguyện, mà cô cái gì cũng không phải, chỉ là một người tình!”

Hắn cố ý làm tổn thương cô, như muốn chạy trốn thứ gì đó, cố ý nói ra những lời tàn nhẫn trong lời nói, hắn cần chứng minh, hắn căn bản không cần cô!

“Cậu, không phải như thế!” Mạnh Nhược Kiều nghe không nổi nữa.

“Chị căn bản không nghĩ trả thù cậu, cậu không biết chị ấy……”

“Mạnh Nhược Kiều đừng nói nữa –” Mạnh Uyển Lôi tàn nhẫn đánh gãy lời Mạnh Nhược Kiều

“Đây là chuyện của chị, em đừng xen vào!”

“Nhưng là……” Mạnh Nhược Kiều còn muốn nói cái gì đó, mà Phạm Sĩ Hách lại giữ chặt cô, nhìn cô lắc đầu.

Mạnh Uyển Lôi nhẹ nhàng đẩy ra tay Nghiêm Quân Dịch, sắc mặt của cô thực tái nhợt, bộ dáng kiêu ngạo cũng không biến.

“Đúng, anh nói đúng cực kỳ, còn có gì sao? Anh còn muốn nói cái gì?”

Ngữ khí của cô rất nhẹ, thực đạm, nhìn ánh mắt cô yếu ớt như miếng băng mỏng. Ánh mắt kia làm cho ngực hắn co rút nhanh, hắn nắm chặt tay, không nghĩ lại đối mặt với cô, xoay người rời đi Mạnh gia.

“Cậu!” Nhìn đến cậu rời đi, Mạnh Nhược Kiều tức giận đến dậm chân.

“Chị, chị đang nói linh tinh gì thế? Vì sao muốn cậu hiểu lầm? Sự tình rõ ràng không phải như thế này!”

“Không sao cả……” Mạnh Uyển Lôi thì thầm, vẻ mặt cũng không khá hơn.

“Không sao con khỉ!” Mạnh Nhược Kiều tức chết rồi, có ý nghĩ muốn ôm lấy mặt mình để cho Mạnh Uyển Lôi nhìn xem biểu tình hiện tại.

“Chị nếu thực không sao trong lời nói, làm sao vẻ mặt lại hiện rõ vẻ bi thương, muốn khóc? Chị làm sao kiêu ngạo như vậy? Làm sao không thành thật cùng cậu nói, nói ra chị có tổn thất sao? Vì sao muốn như vậy chấp nhất lòng tự tôn, vì sao không buông tay bắt lấy hạnh phúc?”

“Chị không hiểu sao……”

“Đúng! Chị không hiểu! Chị cũng không nghĩ muốn biết! Chị chỉ biết chị muốn làm theo lời em nói, hôm nay chị cùng Phạm Sĩ Hách căn bản sẽ không có quan hệ gì nữa, chị chỉ có thể làm như vậy thôi, tự mình hối tiếc, là người không đáng để ai đồng tình, một kẻ đáng thương!” Mạnh Uyển Lôi không nói lời nào, chỉ là lẳng lặng nhắm mắt lại.

Buông tay bắt lấy hạnh phúc, hắn như vậy chán ghét cô, nói cô thương hắn hữu dụng sao? Hắn đều đã nói rõ cô đối với hắn mà nói cái gì cũng không phải, chỉ là một tình nhân mà thôi……

Nhưng là……

Mạnh Uyển Lôi mở mắt ra, nhanh chóng chạy ra phía cửa. Cô muốn cho chính mình một cơ hội, mặc kệ kiêu ngạo, mặc kệ tự tôn, cô muốn cùng hắn giải thích rõ ràng, ít nhất nếu có bị cự tuyệt, cô sẽ không hề tiếc nuối mà rời đi. Cô Mạnh Uyển Lôi tuyệt đối không làm kẻ đáng thương, chỉ biết nuối tiếc cả đời!

“Nghiêm Quân Dịch!” Nhìn đến bóng dáng của hắn, cô hướng hắn hô to.

Nghe được thanh âm của cô, Nghiêm Quân Dịch dừng một chút cước bộ, lại tiếp tục đi về phía trước.

“Nghiêm Quân Dịch! Anh đứng lại!” Thấy hắn tiếp tục đi, Mạnh Uyển Lôi không chút nghĩ ngợi liền chạy theo.

“Tôi có lời muốn nói cùng anh, Nghiêm……”

“Á! Chị!”.

Đột nhiên, Mạnh Uyển Lôi nghe được Mạnh Nhược Kiều tiếng thét chói tai. Cô sửng sốt, còn không hiểu rõ tình hình, bên tai lại nghe đến tiếng xe thắng gấp đến chói tai, sau đó một cảm giác đau đớn lan dần trên thân thể cô.

Nghiêm Quân Dịch cũng nghe ra âm thanh thất kinh ở phía sau, hắn trong lòng hoảng loạn giật mình, nhanh chóng xoay người, lại nhìn đến bóng dáng Mạnh Uyển Lôi bị xe đâm mà ngã xuống.

Pages 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11
Tải thêm
  • Yêu Thương Tình Nhân Một Đêm

    Nàng mỉm cười, không thừa nhận cũng chẳng phủ nhận. Thế là Dương Cao lại được dịp đắc ý nó…
  • Em gái dễ bắt nạt

    Thật sự là nôn người chết! Con trai chất lượng tốt trên thế giới nhiều như vậy, Còn cô lại…
  • Dụ dỗ tiểu kiều thê

    Dụ dỗ tiểu kiều thê. Tiêu sái, phong lưu, đa tình, cao ngạo… Aiya, 100% là đại diện cho đà…
  • Cảnh Cáo Cô Vợ Bỏ Trốn

    Ngày xem mắt hôm đó, lựa chọn tiệm ăn gần nhà cô gái, cả nhà cô có 5 người đi, cứ nghĩ đã …
  • Anh chàng bỉ ổi đáng yêu

    Hoa hồng điêu tàn Emma tự sát. Siêu sao đoạt giải Oscar này được cho rằng đã gặp phải vấn …
  • Mười Giờ Tối Ngày Thứ Sáu

    Mười Giờ Tối Ngày Thứ Sáu. ‘Vì sao mỗi lần anh đều nhiều thế?’ Cô từng hỏi như vậy, khó có…
Tải thêm Ngôn tình sắc 18+

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

Xem ngay!

Yêu Thương Tình Nhân Một Đêm

Nàng mỉm cười, không thừa nhận cũng chẳng phủ nhận. Thế là Dương Cao lại được dịp đắc ý nó…