Home Ngôn tình sắc 18+ Âm Mưu Của Cô Ấy

Âm Mưu Của Cô Ấy

823 min read
0
0
863

CHƯƠNG 3

Nghiêm Quân Dịch! Quả thực là tên xấu xa!

Nghĩ đến thủ đoạn ti bỉ của hắn, dù hai ngày đã qua, Mạnh Uyển Lôi vẫn rất khó chịu, hắn chẳng những hôn cô, còn giả bộ khoe khoang sức hút của bản thân trước mặt cô, hắn có chút hèn hạ, nói thẳng ra là dùng thủ đoạn để áp đảo cô.

Thật sự là……quá vô sỉ!

Đôi môi đầy đặn mím chặt lại, đầu ngón tay đè thật mạnh xuống những phím đàn của cây đàn dương cầm màu trắng quý phái, khiến cho âm điệu của bản giao hưởng Beethoven bị lạc nhịp và trở nên lộn xộn, điều này xuất phát từ tâm trạng phức tạp của của người đang chơi, đầu ngón tay lướt rất nhanh qua phím đàn, mặc dù đang chìm đắm trong thanh âm ngân vang đầy hỗn loạn và cao vút của bản nhạc cổ điển, vẫn không thể làm giảm bớt cơn tức giận đang cuộn trào trong tâm trí cô.

Đáng giận! Thật đáng giận!

Hắn ta thật đáng ghét khi biến mất tăm mất dạng hai ngày qua, ở câu lạc bộ cũng không thấy được mặt hắn, mà hắn cũng không có đưa Kiều Kiều về nhà, sau đó mới nghe được hắn không đến trường là có việc quan trọng. Mọi chuyện về hắn, cô không cần phải đi dò hỏi, vì hắn có rất nhiều fan hâm mộ, chỉ cần là đời tư của hắn qua miệng của bọn họ là có thể biết ngay, nguyên lai ở trường hắn rất nổi tiếng, dù hắn lạnh nhạt và xa cách, đối mặt với rất nhiều nữ sinh xinh đẹp, hắn vẫn không hề có một biểu tình nào khác lạ, ngay cả hoa hậu giảng đường hắn cũng vờ như không thấy.

Hắn là thiên tài âm nhạc ở trường học, mặc dù rõ ràng rất hiếm khi đến trường, nhưng lại luôn đứng đầu khoa thanh nhạc của trường, cho dù hắn có vắng họp, giáo sư cũng không tức giận, hắn chính là học trò cưng của các giáo sư. Cô còn nghe nói hắn rảnh rỗi lại đi đến các buổi hòa nhạc quốc tế để dự thính, còn cùng các giáo sư bậc thầy trao đổi bàn luận, tất cả họ đều rất yêu mến hắn, không những thế còn muốn đem hắn trở thành học trò của chính mình.

Cũng chưa từng nghe qua hắn kết giao với bạn gái, bất quá bên cạnh lúc nào cũng có phụ nữ vây quanh, thường xuyên có người nhìn thấy hắn thường lui tới mấy quán ăn đêm, hơn nữa mỗi lần xuất hiện bên cạnh luôn có những cô gái xinh đẹp, mà những cô gái này đều sành sỏi, trưởng thành, mà dáng người bọn họ cũng rất hấp dẫn, nóng bỏng đến mê người. Nghe bạn học hắn bàn tán, hắn chỉ có hứng thú với phụ nữ trưởng thành? So với mấy nữ sinh ngây ngô, trong sáng hắn căn bản không cho vào mắt.

Ngoài Bạn học của hắn, còn có mẹ kế, Kiều Kiều nhận thức về con người hắn cũng không giống nhau, trong mắt mẹ kế hắn là một đứa em trai hiểu chuyện, ngoan ngoãn, ở Kiều Kiều ánh mắt chính là người cậu ruột hết mực yêu thương, chiều chuộng đứa cháu gái, bạn bè thì cho hắn là một người lạnh lùng, kiêu ngạo, một chàng thanh niên bất cần đời, bản thân lại quá tự tại và phóng khoáng.

Còn hắn ở trong mắt cô mang ý nghĩa gì?

Mạnh Uyển Lôi cắn môi, mười ngón tay hơi dùng sức ở trên phím đàn lướt đi rất nhanh, hắn trong mắt cô chính là tên xấu xa, ti bỉ nhất! Nếu hắn đối với những nữ sinh ngây thơ không có hứng thú, vì sao lại muốn thân mật với cô? Những lời nói đấu khẩu với hắn, luôn văng vẳng bên tai cô, những câu từ hết sức tàn nhẫn và mang đầy tính chất khiêu khích, cô hiểu rõ hắn đối với nụ hôn kia không hề có cảm giác, hay ý tứ gì khác mà cô thì lại vô cùng bối rối không thôi, chỉ có cô là xúc động trước hành động táo bạo của hắn!

Cô mới là không cần! Tuyệt đối không!

Phím đàn bị mười ngón tay dùng sức nhấn mạnh xuống, khiến cho nó phát ra những âm điệu chói tai vang vọng khắp phòng. Cô không ngừng hít sâu, hàm răng khẽ cắn nhẹ cánh môi, cô vẫn nhớ rõ nụ hôn của hắn mang hương vị gì.

“Thật đáng giận!” Cô tức giận đến nỗi mím chặt đôi môi đang run run. Bỏ qua cảm xúc xấu hổ, cô nhớ rõ từng xúc cảm tê dại trên cánh môi mình có bao nhiêu là tư vị, rõ ràng sự tiếp xúc vô cùng mãnh liệt, vẫn còn đọng lại trong tâm trí khó có thể quên. Đã qua hơn nửa tháng, lại như thế nào vẫn không thể quên được……

Cô bị làm sao vậy? Vì sao vẫn mãi nghĩ đến tên xấu xa Nghiêm Quân Dịch cơ chứ?

Mạnh Uyển Lôi nghĩ mãi vẫn không hiểu? Nỗi phiền muộn trút dần lên từng phím đàn, đầu ngón tay không ngừng lướt qua bề mặt phím đàn nhưng lòng cô không hề có cảm giác thanh thản, những nốt nhạc đơn điệu của cây đàn dương cầm phát ra trong vô vọng tĩnh mịch.

Lần đầu tiên chạm vào đàn, là khi cô được mười ba tuổi, là mẹ kế đã dạy cho cô. Cô nhớ rõ cái cảm giác thích thú khi lần đầu tiên được chơi đàn, nhìn thấy mẹ kế dạy cho Kiều Kiều đánh đàn, mà Kiều Kiều vốn không có tính nhẫn nại bị ép ngồi mãi ở đàn dương cầm, cả người khó chịu, thân thể không ngừng xoay tới xoay lui, căn bản là không chịu được việc phải ngồi yên một chỗ. Vậy mà mẹ kế lại vô cùng kiên nhẫn nói với Kiều Kiều:

“Kiều Kiều, con không phải thích cậu hay đánh đàn ình nghe sao? Sắp đến sinh nhật cậu rồi! Con không chịu luyện tập chăm chỉ thì sao đánh đàn cho cậu nghe được?”

Lời nói của mẹ kế làm cho cô dừng lại cước bộ. Hắn biết đánh đàn? Cô không thể tưởng tượng được điều đó, lại nhịn không được đứng bất động ở tại chỗ nghe mẹ con hai người họ nói chuyện. Sau đó mẹ kế phát hiện ra sự hiện diện của cô nàng, giọng nói dịu dàng đầy quan tâm hỏi xem cô có thích đánh đàn hay không? Cô nghĩ sẽ lắc đầu, nhưng lại tỏ vẻ do dự, mẹ kế như là nhìn ra điều gì đó, nắm lấy tay cô, nói cho cô nghe những bước cơ bản về thanh nhạc, tiếp đến là dạy cô cách đánh đàn.

Cô đối với đàn dương cầm tiếp xúc quá trễ, các ngón tay luôn cứng ngắc, cô như thế nào lại quá si mê, ngày qua ngày miệt mài nỗ lực học tập, mỗi ngày đều dành ra nhiều giờ để luyện đàn. Cô không phải thiên tài, tay nghề đánh đàn của cô hiện tại chính là nhờ sự nỗ lực cố gắng mới đạt được. Mà khi mẹ kế dạy cho cô đánh đàn, cô biến trở thành một đứa học trò được sủng ái nhất, qua lời kể của bà cô biết hắn học đánh đàn từ nhỏ, trời sinh hắn đối với âm nhạc có thiên chất bẩm sinh, tiếng đàn của hắn điêu luyện mà động lòng người, làm cho người khác nghe xong liền khó có thể quên được, nếu không phải hắn quá cô lập, thái độ lại quái gở khó hiểu, bằng không sẽ có rất nhiều người trong giới âm nhạc tán thưởng không ít. Cô nhớ rõ biểu hiện của mẹ kế khi đó rất là kiêu hãnh, làm cho cô không khỏi tò mò, muốn nghe hắn đánh đàn một lần, bất quá còn chưa có cơ hội nghe qua.

Cô biết rõ nhiều việc của hắn, biết hắn biết đấu kiếm, cô cũng muốn học qua…… Mạnh Uyển Lôi không khỏi giật mình, loáng thoáng như là hiểu được cái gì, khuôn mặt nhỏ nhắn xuất hiện biểu tình kinh ngạc, cô sợ tới mức nhảy dựng lên.

“Không có khả năng……” Cô làm sao có thể sẽ……

“Cái gì không có khả năng?” Thanh âm mềm mỏng đột nhiên truyền đến.

Mạnh Uyển Lôi hoảng sợ, ngẩng đầu nhìn ra hướng cửa, vẻ mặt bối rối nhanh chóng bị che lấp

“Dì, đã ở đây từ khi nào?”

“Vừa đến, vừa vặn nhìn thấy con đang đánh đàn.” Nghiêm Quân Nghi mỉm cười, bắt gặp Mạnh Uyển Lôi khôi phục vẻ bình tĩnh vốn có, không khỏi thở dài trong lòng, đứa nhỏ này luôn có vỏ bọc cho chính mình .

“Luyện đàn không được tốt sao?” Bà vỗ nhẹ tay Mạnh Uyển Lôi, hòa ái nhìn cô.

“Vâng!” Mạnh Uyển Lôi gật đầu, từng bước lui xuống dưới, tránh đi sự đụng chạm thân mật của Nghiêm Quân Nghi. Cô biết Nghiêm Quân Nghi đối với mình rất tốt, nhưng mà cô lại không có thói quen, theo bản năng tự tạo ra khoảng cách.

Nghiêm Quân Nghi cũng hiểu được, thấy cô tỏ vẻ không muốn liền đưa tay rút lại bên người, cái gì cũng chưa nói, bên môi vẫn hiện rõ ý cười, cử chỉ dịu dàng.

“Nghe nói con học cùng trường với Dịch?”

“Vâng!” Mạnh Uyển Lôi gật đầu, nghe được tên của hắn, trong lòng lại loạn cả lên.

“Trùng hợp thật.” Nghiêm Quân Nghi nở nụ cười tươi.

“Nếu có gì không biết, con có thể hỏi Dịch, thằng bé là hội trưởng, đương nhiên sẽ tận tình chỉ dạy cho học muội.”

Mạnh Uyển Lôi không đáp lời, cô là nghĩ mình cùng Nghiêm Quân Dịch hẳn sẽ không có cơ hội chạm mặt nhau, vì cô đã quyết định ngày mai sẽ rút lui khỏi câu lạc bộ đấu kiếm, cô không nghĩ lại cùng hắn chạm mặt.

Thấy cô không nói lời nào, Nghiêm Quân Nghi cũng không để ý, thái độ vẫn rất dịu dàng.

“Lôi Lôi, đã lâu không có nghe con đánh đàn, con có thể đàn một bài cho dì nghe được không?” Mạnh Uyển Lôi hoàn hồn, không có lý do gì để cự tuyệt, đành phải ngồi vào đàn dương cầm, quay đầu hỏi Nghiêm Quân Nghi.

“ Dì muốn nghe bài gì?”

“Con hiện tại muốn đàn cái gì, dì liền nghe cái đó.” Nghiêm Quân Nghi cũng tìm ình một một chiếc ghế dựa khác rồi ngồi xuống, cười khanh khách nói với cô.

Hiện tại……

Cô hiện tại căn bản không có tâm tư để đánh đàn, đầu óc rối tinh tâm tình mê loạn làm cho cô không thể bình tĩnh để đánh đàn. Đặt tay lên phím đàn, cô nhắm mắt lại, đầu ngón tay tùy ý tạo ra âm vang.

Tiếng đàn nhẹ nhàng mà lôi cuốn, nhưng lòng của cô lại là một mảnh hỗn độn, nhắm lại mắt đều ẩn hiện bóng dáng không nên có của người kia, khiến cho tiếng đàn của cô là sự pha trộn đầy mê hoặc, còn có trốn chạy dục vọng của chính mình. Mạnh Uyển Lôi hơi nóng nảy, vì thứ cảm giác mà mình không nên có mà lòng ngực thắt chặt, làm sao có thể chứ? Cô, cô mới không có khả năng…… Bản nhạc dần lạc điệu, đầu ngón tay dừng lại trên phím đàn.

“À? Say you love me.” Đột nhiên truyền vào giọng nói trầm thấp vang lên

“Bài hát của Patti Austin *, đàn cũng không tồi.” Mạnh Uyển Lôi nhanh chóng nhìn về phía cửa.

“Hắn……” Hắn như thế nào ở đây? Nhìn đến Nghiêm Quân Dịch, lòng của cô thoáng chốc trở nên càng loạn hơn.

“A Dịch.” Nghiêm Quân Nghi đứng dậy đi về phía em trai,

“Lôi Lôi đàn rất khá phải không? Chị thấy là tốt lắm.” Bà nhìn về hướng Mạnh Uyển Lôi, trên mặt tràn đầy kinh ngạc.

“Lôi Lôi, con tiến bộ rất nhiều, tiếng đàn hay hơn trước nhiều lắm. Đúng rồi, này Dịch, khó có cơ hội chạm mặt nhau, em cùng Lôi Lôi hợp tấu thử xem.”

“Không cần, dì……”

“Đúng đó!” Ý tưởng vừa lóe lên, Nghiêm Quân Dịch không có cự tuyệt. Hắn chủ động đi đến trước đàn dương cầm, ngón tay thon dài nhẹ nhàng ấn xuống phím đàn

“Thanh âm không sai biệt mấy, âm sắc vừa đều vừa nhẹ rất khá.” Hắn ngồi vào ghế đàn dương cầm, quay đầu nhìn về phía Mạnh Uyển Lôi.

“Ngồi xuống đi!” Mạnh Uyển Lôi nhíu mày nhìn hắn, không hiểu hành động hắn có ý tứ gì.

“Lôi Lôi?” Nghiêm Quân Nghi nghi hoặc nhìn cô.

“Làm sao vậy? Con không muốn cùng Dịch hợp tấu sao?”

“Không có.” Mạnh Uyển Lôi thở sâu một hơi, ngoan ngoãn nghe lời ngồi vào bên cạnh hắn, tận lực làm cho chính mình ngồi yên trên ghế dựa bên cạnh, không hề chạm vào hắn, nhưng lại vẫn là có thể cảm nhận được từ da thịt hắn truyền đến độ ấm. Ý nghĩa kia làm cho tâm cô càng hoảng loạn.

“Muốn đàn bài nào?” Thấy cô ngồi cách xa hắn như vậy, Nghiêm Quân Dịch hơi hơi nhíu mày, khóe môi gợi lên ý cười.

“Vậy đàn lại bài Say you love me đi! Cô trước?”

Ngón tay đặt trên phím đàn, Mạnh Uyển Lôi cố gắng bỏ qua sự tồn tại của hắn, bắt đầu đàn lên khúc nhạc dạo, mà hắn lập tức theo ở phía sau. Lần đầu tiên nghe được tiếng đàn của hắn, cô ngẩn cả người, thiếu chút nữa thất thần. Cô cố gắng ổn định cảm xúc, cố gắng không cho chính mình bị tiếng đàn của hắn kéo đi, mười ngón tay ở phím đàn đánh lên vừa phải, lỗ tai cũng không ngừng lắng nghe tiếng đàn đầy mê hoặc của hắn. Âm thanh nhẹ nhàng, êm ái nối đuôi theo sau tiếng đàn cô, không nóng nảy áp đặt, không có đuổi theo quyết liệt, tựa hồ như một kỵ sĩ âm thầm thủ hộ cô, tự nhiên như vậy cùng cô dung hợp lẫn nhau. Mà cô, giống như công chúa được thiên sứ bảo hộ. Cô không khỏi đỏ mặt, cảm giác tim mình đập nhanh hơn, bình bình, bịch bịch……

Cô cơ hồ có thể nghe được tiếng tim đập của chính mình.

Hắn là nghe thấy sao? Nghĩ vậy, Mạnh Uyển Lôi không khỏi bối rối, chỉ sợ bị phát hiện. Đừng đập loạn, mau tỉnh táo lại!

“Cô bé yêu thầm ai à?” Điệu nhạc cuối cùng dừng lại, Nghiêm Quân Dịch đột nhiên ở bên tai cô nhẹ giọng hỏi, mới vừa rồi hắn đứng ở cửa nhìn thấy rất rõ. Theo tiếng đàn lẻn vào tai, hắn có thể cảm nhận được tình cảm rối loạn trong cô, có thể là do mối tình đầu của cô, có điều gì đó kiêu hãnh khiến cô không chịu thừa nhận. Mà khi cùng cô hợp tấu, tình cảm của cô càng kịch liệt hơn, tiếng đàn đã tiết lộ tất cả nỗi lòng của cô. Là người đàn ông như thế nào đã khiến cho cô yêu mến quá đỗi?

Mạnh Uyển Lôi khẽ chấn động

“Tóm lại không phải anh!” Cô nói nhỏ, ánh mắt cũng không dám nhìn về phía hắn, chỉ sợ lại bị phát hiện, cô lập tức đứng dậy, bước nhanh ra khỏi phòng tập đàn.

“Lôi Lôi!” Thấy cô đột nhiên rời đi, Nghiêm Quân Nghi khó hiểu nhìn về phía em trai.

“Làm sao vậy? Dịch, em đã làm gì Lôi Lôi?”

“Chị có nhìn thấy em làm gì cô ấy sao?” Nghiêm Quân Dịch nhún vai, khuôn mặt anh tuấn tỏ vẻ vô tội, nhưng ánh mắt lại nhìn chằm chằm về phía cửa, nghĩ đến cô thương tâm rời đi, mày hắn không tự giác nhíu chặt, bất an.

Cô ta yêu thầm ai?

Cô không có khả năng thích Nghiêm Quân Dịch, không có khả năng!

Mạnh Uyển Lôi tuyệt đối không thể thừa nhận, hai người căn bản không thường chạm mặt, ánh mắt của hắn chưa bao giờ đặt ở trên người cô, thậm chí, hắn chán ghét cô! Bởi vì cô họ Mạnh, hơn nữa cô trước kia còn đẩy ngã Kiều Kiều xuống nước, thiếu chút nữa hại chết Kiều Kiều.

Hắn đối với cô căn bản không có hảo cảm gì, mà cô…… cũng không thích hắn, luôn chú ý đến hắn chính là thời gian dài tới nay đã dưỡng thành thói quen mà thôi. Học đánh đàn là vì cô cảm thấy đàn dương cầm rất thú vị, đấu kiếm cũng như vậy, vào trường này cũng thế, bởi vì ở đây nổi tiếng về âm nhạc, để cô có thể học được nhiều kĩ năng thanh nhạc tốt hơn. Tuyệt đối không phải bởi vì hắn, không phải!

Mạnh Uyển Lôi cắn chặt cánh môi, mấy ngày hôm trước cô đã muốn rút lui khỏi câu lạc bộ, trốn ở nhà để tránh cơ hội chạm mặt Nghiêm Quân Dịch. Cô cũng không muốn lại tò mò về chuyện này chuyện kia của hắn, cho dù là học chung một trường, nhưng cô chỉ mới năm nhất còn hắn đã là sinh viên năm thứ tư, sẽ rất hiếm có khả năng chạm mặt nhau, cô cứ như vậy an ổn tránh đi hắn mấy ngày.

Cô nghĩ, việc rút khỏi câu lạc bộ của mình hắn nhất định nghe được, là hắn cũng không có tới tìm cô, hẳn là tán đồng ý muốn rút khỏi câu lạc bộ của cô? Cũng đúng, theo ngay từ đầu hắn cũng không muốn cho cô tham gia, cô rút lui chính là hợp ý hắn. Mi mắt cụp xuống, Mạnh Uyển Lôi nói không nên lời những cảm giác ngổn ngang trong lòng, rõ ràng không nghĩ lại nhìn đến hắn, nhưng là hắn cũng như vậy chẳng thèm quan tâm, coi như cái gì cũng chưa từng phát sinh qua, làm cho lòng cô không khỏi cảm thấy mất mát. Rõ ràng là chính mình lựa chọn, mà khi đã làm, cô lại phát hiện chính mình tựa hồ tuyệt nhiên không vui vẻ chút nào. Cô sớm nên biết, cô đối hắn mà nói vốn không tính là cái gì, trong lòng hắn chỉ có dì cùng Kiều Kiều, mà cô, chính là hắn chán ghét nhất người Mạnh gia. Không sao cả, dù sao…… Dù sao cô cũng không thích hắn!

Cô lại phiền muộn lo nghĩ, đi đến phòng học tập đàn, muốn đánh đàn để giải tỏa trong lòng nỗi buồn, cô mới nhẹ nhàng đẩy ra cánh cửa, chợt nghe đến bên ngoài cửa một cuộc đối thoại.

“Em thích anh.” Mạnh Uyển Lôi ngẩn ra, không nghĩ tới sẽ có người tự nhiên tỏ tình công khai, cô đang muốn lặng lẽ đóng cửa lại, mắt lại nhìn đến một bóng dáng quen thuộc, cô ngẩn ra, bàn tay muốn đóng cửa đột nhiên dừng lại.

Bên trong phòng học, Nghiêm Quân Dịch ngồi ở trên bàn, trên người áo sơmi bị thoát mở, tư thái mị hoặc nhắm mắt, mà cô gái kia thân mật dán chặt vào hắn, trên người quần áo không chỉnh tề, bầu ngực tuyết trắng kề sát vào lồng ngực tinh tráng. Cô mím môi, trong lòng nhanh chóng có một chút cảm giác đau đớn, nhìn đến tình cảnh ái muội này, cô có thể tưởng tượng được mới vừa rồi ở trong phòng học phát sinh ra chuyện gì. Hèn hạ!

“Thì sao?” Nghiêm Quân Dịch mở mắt ra, tuấn mỹ khuôn mặt, không có một chút ý cười, tóc đen tán loạn, vài sợi tóc lạc giữa trán, càng lộ rõ thêm một tia cuồng dã trên dáng vẻ hắn. Lúc này hắn giống như đồ xấu xa, bộ dáng tà tứ dễ dàng làm lay động lòng của phụ nữ, lại làm cho người ta không thể bắt lấy.

“Dịch, để em làm bạn gái có được không?” Cô gái với ngón tay thon dài ở trước ngực hắn vẽ loạn, nâng lên khuôn mặt nhỏ nhắn, trêu đùa cái cằm khêu gợi của hắn.

“Không được.” Không chút nghĩ ngợi, Nghiêm Quân Dịch mở miệng cự tuyệt, trên mặt hiện lên một tia phiền chán, hắn đem cô gái đẩy ra, tự mình sửa sang lại quần áo trên người.

“Dịch!” Hắn đột nhiên tỏ ra biểu tình lạnh nhạt làm cho cô gái hết sức sửng sốt, mà ở ngoài cửa Mạnh Uyển Lôi cũng nhìn thấy được mặt của cô ta, nhận ra người con gái đó là ai. Là người luôn xem cô không vừa mắt tiền nhiệm hoa hậu giảng đường!

“Vì sao? Anh không thích em?” Cô gái truy vấn.

“Không thích.” Lưu loát trả lời làm cho cô gái tổn thương.

“Em không tin, vậy anh vừa mới là vì sao……”

“Là cô chính mình dâng lên không phải sao?” Nghiêm Quân Dịch nhún vai, vẻ mặt lạnh nhạt.

“Tôi chỉ không cự tuyệt mà thôi.” ( XX: Anh này xấu xí quá, hận á, ghét á, ai mà đụng anh này khổ dài dài, đáng tiếc là nam chính oaoa….)

Hắn vừa vặn đang buồn, là chính cô tự dâng mình lên cửa làm cho hắn giải sầu, nhưng là tâm tình của hắn một chút cũng không khá lên được. Mày vênh lên, Nghiêm Quân Dịch cảm thấy tâm tình của mình vẫn không tốt, rất khó chịu, mà tất cả đều là do hắn nhận được cái tin tức đồ chết tiệt kia rút lui khỏi câu lạc bộ. Hơn nữa đơn xin rút khỏi câu lạc bộ còn không phải do bản thân cô tự mình đưa tới, mà là tùy tiện nhờ người khác tiện tay đưa đến cho hắn. Qua một ngày, rồi mấy ngày sau đó, cô liền thật sự biến mất hoàn toàn, rõ ràng hai người học cùng một trường, cùng luyện tập trong một phòng, bất quá lại hoàn toàn không chạm mặt nhau.

Hắn sớm đã biết, một người năm thứ nhất, và một kẻ năm thứ tư, cơ hội chạm mặt nhau rất là thấp, lúc trước hắn không phải cảm thấy may mắn vì điều này sao? Nhưng là, tâm tình của hắn không hiểu sao ngày càng kém. Nhưng muốn hắn đi tìm cô…… Hắn mới không thèm. Tìm cô làm cái gì? Rút lui thì rút lui, nhìn đến cô, hắn cũng không vui vẻ gì lắm. Có thể tưởng tượng nghĩ là như vậy, nhưng tâm tình của lại càng ngày càng bức rứt, liền ngay cả đánh đàn cũng không giúp hắn giải tỏa được phiền muộn.

Ngay tại thời điểm buồn chán, mà cô ta lại chính mình dâng lên cho hắn, thấy bộ dạng cô cũng rất khá còn có thể đập vào mắt, hắn cũng liền không suy nghĩ tiếp nhận rồi. Nhưng là, tâm tình của hắn vẫn rất kém, không phải vì phát tiết mà cảm thấy một tia vui sướng, ngược lại càng cảm thấy âm trầm, thật sự là gặp quỷ!

“Cô có thể đi, tôi còn muốn luyện đàn.” Sửa sang lại quần áo, Nghiêm Quân Dịch mặt không chút thay đổi nhìn cô ta.

“Anh……” Sự vô tình của hắn làm cho cô gái tức giận, cái cảm giác bị nhục nhã làm cho cô sinh khí nâng lên cánh tay. Nghiêm Quân Dịch bắt lấy tay cô, mày nhướng lên, khóe môi gợi lên trào phúng

“Có cái gì tức giận sao? Tự động dâng hiến bản thân chính là cô.”

Cô gái cắn cắn môi, biết hắn nói đều là sự thật, chỉ có thể nhục nhã bỏ ra tay hắn, tức giận đi thẳng về phía cửa. Dùng sức mở cửa, lại nhìn đến đứng ở cửa là Mạnh Uyển Lôi, cô ta sửng sốt, thật không ngờ hình ảnh mất mặt của chính mình sẽ bị nhìn thấy, hơn nữa người đó lại là người mình ghét nhất.

“Nhìn cái gì vậy!” Cô ta giận chó đánh mèo tát Mạnh Uyển Lôi một cái.

Thình lình xảy ra chuyện, bị bàn tay nóng nảy giáng xuống làm cho Mạnh Uyển Lôi sửng sốt, cô ôm lấy má, mà cô ta thì giận dữ, liếc cô một cái liền lập tức bỏ đi. Mạnh Uyển Lôi ngây ngốc đứng ở tại chỗ, trên mặt đau đớn làm cho cô bất động biểu tình.

“Cô là ngu ngốc sao?” Không dự đoán được cô sẽ ở ngoài cửa, thấy cô ngu ngơ đứng ở nơi đó để bị đánh, Nghiêm Quân Dịch không khỏi nhíu mày. Hắn đi về phía cô, kéo cô vào phòng học, gỡ ra bàn tay đang che trên mặt, nhìn đến bên má bị sưng đỏ, mày nhất thời nhíu chặt bất an.

“Mặt của cô đỏ lên cả rồi, đi, tôi mang cô đến phòng cấp cứu.”

“Không cần!” Mạnh Uyển Lôi bỏ ra tay hắn, cô mới không muốn nhận sự quan tâm của hắn.

“Còn không phải do anh ban cho!” Nếu không phải vì hắn, cô cũng sẽ không vô cớ bị đánh.

“Đâu có chuyện gì liên quan tới tôi?” Nghiêm Quân Dịch nhíu mày, cũng không phải hắn đánh cô.

“Nếu không phải anh, tôi cũng sẽ không bị giận chó đánh mèo.” Nghiêm mặt tức giận, Mạnh Uyển Lôi trừng mắt hắn? Nhìn đến hắn ở trên cổ có dấu hôn ngân, cô lập tức lảng tránh ánh mắt mình.

“Ai bảo cô ở bên ngoài nhìn lén?” Nhìn thấy cô, Nghiêm Quân Dịch phát hiện chính mình mấy ngày liền đều phiền muộn đột nhiên nhanh chóng biến mất, thậm chí nổi lên hưng trí cùng cô tranh cãi.

“Cô ở bên ngoài nhìn lén đã bao lâu?” Hắn khuynh thân, khuôn mặt anh tuấn kề sát gần cô.

“Ai nhìn lén…… Đừng tới gần tôi!” Trên người hắn mùi hương lan tỏa làm cho cô nhíu mày, trong lòng không khỏi sinh ra một tia lửa giận,

“Thật sự, anh ở trong phòng cùng con gái làm chuyện đó, thật sự là vô sỉ!”

Nghiêm Quân Dịch nhún vai, không thèm để ý lời của cô.

“Chính mình đưa tới cửa, tôi làm sao không hưởng dụng?”

“Xấu xa!” Cô trừng lấy hắn, xoay người muốn đi.

“Này!” Nghiêm Quân Dịch theo bản năng giữ chặt tay cô.

“Làm cái gì?” Hắn hành động làm cho cô giật mình. Nghiêm Quân Dịch buông ra tay cô, lòng bàn tay cô nhỏ nhắn, mềm mại, lại làm cho lòng hắn nổi lên một tia chấn động

“Chuyện rút lui khỏi câu lạc bộ tôi đã nghe qua.”

“Thì sao?”

Hàng mi cô lấp láy, đôi mắt đẹp ngạo nghễ nhìn chằm vào hắn. Nhìn đến khi trên mặt cô ửng hồng, Nghiêm Quân Dịch hơi hơi nhíu mi, bạc môi theo thói quen gợi lên một chút tiếu dung

“Vì sao rút lui? Là vì thua trên tay tôi, hay vì lòng tự trọng của cô bị tổn thương?”

“Anh không phải muốn tôi rút lui sao?” Cô đã làm theo điều hắn mong muốn, không tốt sao?

“Là vậy, nghĩ không nhìn thấy không ngờ lại nhìn thấy cô, thực làm cho tôi vui vẻ.” Hắn nghe qua lời cô nói, cảm thấy cô hôm nay có điểm kì quái

“Quái lạ, cô hôm nay như thế nào lại tức giận đến vậy?” Mạnh Uyển Lôi ngẩn ra, mím môi, cả người co quắp mở to mắt

“Không có.”

“Phải không?” Hai tay khoanh trước ngực, Nghiêm Quân Dịch mới không tin lời của cô, lại nhớ đến lần hắn nghe cô đánh đàn phảng phất đầy tâm sự

“Như thế nào? Cô không phải là bị người nam sinh nào từ chối chứ?”

“Anh đang nói linh tinh gì thế? Tôi mới không có thầm mến ai cả!” Cô cắn cánh môi trừng hắn một cái, cô mới sẽ không thích hắn cái này tên đàn ông xấu xa!

“Phải không?” Nghiêm Quân Dịch mới không tin, đánh giá lại cô, nhìn đến má phải sưng đỏ, mày lại nhíu chặt

“Mặt của cô thực xấu, đi, đến phòng cấp cứu thôi.” Trên mặt cô, bàn tay đang ấn vào rất là chói mắt. Hắn giữ chặt tay cô, bàn tay bá đạo đem tay cô cầm lấy.

“Không cần!” Mạnh Uyển Lôi tưởng bỏ ra tay hắn.

“Nếu cô lại tiếp tục giãy giụa tôi sẽ dùng cánh tay này ôm đi, đến lúc đó sẽ không đẹp mặt chút nào.” Hắn nhíu mày cảnh cáo.

“Anh!” Mạnh Uyển Lôi trừng hắn, cắn cắn môi, biết hắn sẽ làm thật, đành phải khuất phục. “Buông tay, tôi sẽ tự đi.”

“Được rồi.” Nghiêm Quân Dịch buông ra tay, thấy cô khó có dịp tỏ vẻ dịu ngoan, hắn nhịn không được khóe miệng gợi lên tươi cười, mang theo cô đi vào phòng cấp cứu. Mở ra cánh cửa, không thấy bác sĩ trực, hắn đi vào trong phòng cấp cứu

“Ngồi xuống.” Ngón trỏ chỉ chỉ lên trên giường,

“Tôi tìm xem có đá để chườm không.” Mở ra tủ lạnh, hắn lấy ra một cục đá, rồi tìm cái khăn bông đem cục đá bỏ vào, sau đó đi đến trước mặt cô, cúi người, đem khăn mặt đặt trên má cô.

Trên mặt đau đớn làm cho cô nhíu mày, hừ nhẹ một tiếng.

“Rất đau sao?” Hắn nâng lên cằm cô, khuôn mặt kề gần cô, rồi lấy ra khăn mặt xem hai má của cô, lại đem khăn mặt nhẹ nhàng đặt trở lại.

“Đáng đời, ai bảo cô ngốc không trốn đi.” Hắn tỏ ý chê cười, giọng điệu tuyệt không đồng tình, nhưng là hành vi rất dịu dàng.

Còn không phải do hắn làm hại…… Cô có thể đấu khẩu với hắn, nhưng lại nói không ra lời, đôi mắt đẹp kinh ngạc nhìn hắn, hắn dựa vào thật gần, hơi thở phảng phất đến trên mặt cô, làm cho tim cô càng đập loạn lên. Mà trong mắt hắn đầy vẻ dịu dàng càng làm cho ngực cô thổn thức, đây không phải lần đầu tiên cô nhìn thấy sự dịu dàng trong mắt hắn, nhưng là lần này hắn đối với cô……

“Như thế nào không nói chuyện?”

Không nghe được cô đáp lời, Nghiêm Quân Dịch nhíu mày, con ngươi đen tà nghễ nhìn cô, nhưng cũng giật mình vì ánh mắt chính mình. Thế này, mới phát hiện hai người dựa vào nhau thật sự gần, mặt của cô bị hắn nâng lên, cánh môi hé mở, chỉ cần hắn khẽ cúi đầu là có thể đụng tới đôi môi hồng hào kia, trong suốt mắt đẹp chăm chú nhìn hắn, trong mắt lóe ra tia dụ hoặc làm cho người ta say nắng.

Hắn nâng mắt, chậm rãi cúi đầu, mà cô cũng không có cự tuyệt……

Ngay tại hai người môi sắp quấn lấy nhau, tiếng chuông di động đột nhiên vang lên, đánh vỡ không khí ám muội đang bao trùm, hai người nhanh chóng hoàn hồn, vội vàng rời xa lẫn nhau.

Đáng chết! Hắn vừa mới bị làm sao vậy?

Nghiêm Quân Dịch khẽ vuốt tóc, trong lòng hỗn loạn mở ra di động.

“Kiều Kiều, sao thế……Cháu sao lại khóc?” Mạnh Nhược Kiều khóc nấc lên làm cho hắn bất an.

“Có chuyện gì sao……” Sắc mặt của hắn thoáng chốc biến đổi.

“Cậu lập tức đến ngay.” Hắn cúp điện thoại, nhanh chóng hướng phía cửa mà đi.

“Làm sao vậy?” Lần đầu tiên nhìn đến bộ dáng lo lắng, bối rối của hắn, Mạnh Uyển Lôi hơi nhíu mày, bước nhanh đi theo hắn ở phía sau.

“Kiều Kiều xảy ra chuyện gì sao?”

“ Chị gái tôi xảy ra tai nạn xe hơi.” Nghiêm Quân Dịch cước bộ không ngừng, sắc mặt cực kỳ khó coi.

Cái gì?! Mạnh Uyển Lôi cực kì kinh ngạc.

Giải thích: 派蒂.奥斯汀 (*): ca sĩ Patty Austin ( với bản nhạc Say you love me)

Tìm hiểu về ca sĩ Austin qua đường link sau en.wikipedia.org/wiki/Patti_

Austin Austin sinh tại Harlem, New York. Cô ấy xuất hiện lần đầu tiên tại Nhà hát Thần mặt trời khi mới bốn tuổi và có hợp đồng với RCA khi cô ấy chỉ mới lên năm. Quincy Jones và Dinah Washington đã tự xưng như là cha mẹ đỡ đầu của cô ấy. Vào cuối những năm 1960, Austin là nhạc sĩ có phần sung mãn và ca sĩ jingle thương mại .

Trong suốt những năm 1980, cô ấy kí hợp đồng với Jones’s Qwest Records, cô bắt đầu sáng chói cho thời kỳ hitmaking sung mãn. Cô ấy viết hai mươi ca khúc R & B từ 1969 đến 1991 và thành công với bài Hot Dance Music/Club Play, nơi cô ấy đoạt danh hiệu số một vào năm 1981 với ”Do You Love Me?” / “The Genie”. Album tập hợp các bài hit, Every Home Should Have One, cũng tạo ra danh tiếng lớn cho cô ấy.

”Baby, Come To Me“, song ca với James Ingram, ban đầu đạt mức cao nhất ở vị trí 73 trong 100 Hit vào đầu năm 1982…( xem tiếp tại đây ( en.wikipedia.org/wiki/Patti_Austin )

Cùng thưởng thức bản nhạc dễ thương này qua đường link sau: .youtube /watch?v=Bu8_rrSyGrE ( có dịch a!) .nhaccuatui /nghe?M=bS9g1IuFNm

Say you love me

Don’t you know that I want to be more than just your friend

Holdin’ hands is fine, but I’ve got better things on my mind

You know it could happen if you’d only see me in a different light

Maybe when we finally get together, you will see that I was right Say you love me

You know that it could be nice

If you’d only say you love me

Don’t treat me like I was lice, ooh, woo, woo Please love me

I’ll be yours and you’ll be mine

If you’d only say you love me, baby

Things would really work out fine Don’t you know that I want to be more than just your friend

Holdin’ hands is fine, but I’ve got better things on my mind

You know it could happen if you’d only see me in a different light

Maybe when we finally get together, you will see that I was right Say you love me

You know that it could be nice

If you’d only say you love me

Don’t treat me like I was lice, ooh, woo, woo Please love me

I’ll be yours and you’ll be mine

If you’d only say you love me, darlin’

Things would really work out fine Say that you love me

Mmm…mmm…ooh…ho…ho…

Say that you love me

Mmm…mmm…mmm… Hoo…hoo…baby

Would you say you love me

You know that it could be nice

If you’d only say you love me

Don’t treat me like I was lice, ooh, woo, woo Please love me

I’ll be yours and you’ll be mine

If you’d only say you love me, baby

Things would really work out fine If you’d only say you love me, darlin’

Things would really work out fine

If you’d only say you love me, darlin’

Things would really work out fine

Pages 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11
Tải thêm
  • Yêu Thương Tình Nhân Một Đêm

    Nàng mỉm cười, không thừa nhận cũng chẳng phủ nhận. Thế là Dương Cao lại được dịp đắc ý nó…
  • Em gái dễ bắt nạt

    Thật sự là nôn người chết! Con trai chất lượng tốt trên thế giới nhiều như vậy, Còn cô lại…
  • Dụ dỗ tiểu kiều thê

    Dụ dỗ tiểu kiều thê. Tiêu sái, phong lưu, đa tình, cao ngạo… Aiya, 100% là đại diện cho đà…
  • Cảnh Cáo Cô Vợ Bỏ Trốn

    Ngày xem mắt hôm đó, lựa chọn tiệm ăn gần nhà cô gái, cả nhà cô có 5 người đi, cứ nghĩ đã …
  • Anh chàng bỉ ổi đáng yêu

    Hoa hồng điêu tàn Emma tự sát. Siêu sao đoạt giải Oscar này được cho rằng đã gặp phải vấn …
  • Mười Giờ Tối Ngày Thứ Sáu

    Mười Giờ Tối Ngày Thứ Sáu. ‘Vì sao mỗi lần anh đều nhiều thế?’ Cô từng hỏi như vậy, khó có…
Tải thêm Ngôn tình sắc 18+

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Xem ngay!

Yêu Thương Tình Nhân Một Đêm

Nàng mỉm cười, không thừa nhận cũng chẳng phủ nhận. Thế là Dương Cao lại được dịp đắc ý nó…