Home Ngôn tình sắc 18+ Âm Mưu Của Cô Ấy

Âm Mưu Của Cô Ấy

823 min read
0
0
863

Chương 2

Vì sao lại hôn cô? Anh rõ ràng sẽ không có ý tứ kia, hơn nữa cô vẫn là tiểu nữ sinh vừa tròn mười tám, anh đối với tiểu muội muội không có hứng thú, huống chi tiểu muội muội kia còn họ Mạnh. Vậy vì sao anh lại hôn cô? Nghiêm Quân Dịch nhíu mày, nghĩ đến khuôn mặt nhỏ nhắn quật cường kia, khi đó cằm của cô nâng cao lên, mắt đẹp toát ra vẻ bất tuân, cánh môi hồng nhạt khẽ mím lại, bộ dáng cao ngạo kia, làm cho anh nghĩ đến cô năm năm trước; điều khác là, mặt của cô nhọn hơn, không mượt mà như khi còn nhỏ, nhưng lại có hương vị của một tiểu nữ nhân.

Bộ lễ phục làm lộ ra đôi vai nhỏ, dưới xương quai xanh xinh đẹp là bộ ngực tuyết trắng, bộ lễ phục bao chặt lấy chiếc eo nhỏ nhắn, trong suốt dưới ánh trăng, cô như vậy thực mê người.

Anh thả tay xuống, không phải không đánh được, anh cũng không có thói quen đánh con gái, nhưng lần đầu tiên bị bàn tay con gái đánh, muốn dọa cô thôi. Nhưng mà, anh nên sớm biết, người con gái cao ngạo kia làm sao có thể sợ? Ngược lại là dương cao khuôn mặt nhỏ nhắn, khiêu khích trừng mắt nhìn anh. Bộ dáng quật ngạo(quật cường+kiêu ngạo) kia thực không dễ coi, nhưng anh vẫn ngượng ngùng buông tay, mà trong một giây buông tay kia, anh thấy khóe môi cô gợi lên đùa cợt, ánh mắt có khinh thị. Biểu tình của cô kích thích anh, không kịp nghĩ lại, anh liền hôn cô.

Cô hôn thật mềm thật thơm, cánh môi mềm giống kẹo đường, miệng có vị ngọt của sâm banh, hôn lên cảm giác ngọt ngoài ý liệu.

Đương nhiên, để cho anh đắc ý là ánh mắt kinh ngạc trừng anh kia, hừ hừ, rốt cục cũng kinh ngạc đi? Không dự đoán được anh bày ra chiêu này chứ gì?

Anh ở trong lòng nghĩ ác, nhưng còn chưa đủ, anh cố ý cắn nát môi cô, nếu không đánh con gái, đáp lễ nho nhỏ kia một chút không quá phận?

Nhìn thấy khuôn mặt nhỏ nhắn tức giận, anh không phủ nhận, tâm tình của anh tốt lắm.

Nghĩ vậy, Nghiêm Quân Dịch gợi lên ý cười.

“A!” Cổ tay đột nhiên một trận đau đớn, anh hoàn hồn, nhìn thấy tây dương kiếm trên tay đã bay ra ngoài.

“Chậc chậc, học đệ, khi đấu kiếm không tập trung, không sợ học trưởng anh dùng sức một cái, không cẩn thận cho khuôn mặt xinh đẹp của cậu bị thương sao?”

Lưỡi kiếm sắc bén để trên cổ Nghiêm Quân Dịch, người đàn ông tay cầm tây dương kiếm cởi mặt nạ bảo hộ, lộ ra khuôn mặt anh tuấn tục tằng dã tính.

Ngón trỏ đẩy kiếm ra, Nghiêm Quân Dịch cũng tháo mặt nạ bảo hộ, lộ ra khuôn mặt tuấn mỹ, đám người đang đứng một bên xem cuộc chiến lập tức hò hét. Anh vuốt nhẹ mái tóc đen ẩm ướt, sớm có thói quen bị một đám háo sắc quay chung quanh, mím cánh môi, xoay người nhặt lên tây dương kiếm rơi trên mặt đất.

Anh lại mất tập trung khi đang luyện kiếm, điều này trước nay chưa từng có, khi luyện kiếm anh vô cùng chuyên chú, nhưng hôm nay vẫn nghĩ đến người con gái Mạnh Uyển Lôi kia, làm cho anh đã quên chính mình đang cùng người ta so kiếm.

Nghiêm Quân Dịch mặt hơi trầm xuống, mày không khỏi nhíu lại.

“Học đệ, cậu đang nghĩ gì?” Phương Nhĩ Kiệt tới gần Nghiêm Quân Dịch, trên mặt vô cùng tò mò, lần đầu tiên nhìn thấy anh (Nghiêm Quân Dịch) so kiếm không chuyên tâm, dễ dàng khiến cho anh (Phương Nhĩ Kiệt) đánh bại.

“Không có gì.” Nghiêm Quân Dịch đi vào phòng nghỉ, buông mặt nạ bảo hộ, cầm lấy khăn mặt lau mặt và nước khoáng.

“Thật không?” Phương Nhĩ Kiệt theo ở phía sau, tùy tay đem mặt nạ bảo hộ ném tới ghế, một đôi mắt thẳng đánh giá Nghiêm Quân Dịch.

“Làm sao?” Quán nước miếng, nhìn thấy ánh mắt Phương Nhĩ Kiệt hứng thú dạt dào, Nghiêm Quân Dịch giọng điệu có điểm ác liệt.

“Đừng dùng ánh mắt kia nhìn em, em không có cái hứng thú này.”

“Yên tâm, anh biết em như thế nào mà.” Hai người bọn họ là mặc chung quần mà lớn lên, cho dù Nghiêm Quân Dịch bộ dạng đẹp đến đâu, anh cũng không có hứng thú với đàn ông.

Mặc kệ anh ta, Nghiêm Quân Dịch cởi bộ kiếm phục màu trắng trên người ra, trên người là quần bò cùng áo T-shirt, cầm lấy ba lô màu đen chuẩn bị rời đi.

“Này! Đừng như vậy! Chỉ nói cho anh nghe thôi!” Phương Nhĩ Kiệt cũng không buông tha cho anh, cánh tay nắm ở vai.

“A Dịch, cậu gần đây làm sao vậy? Thường thường mất hồn mất vía, phát sinh chuyện gì?”

“Phương Nhĩ Kiệt, anh rảnh lắm sao?” Nghiêm Quân Dịch tức giận đẩy tay anh ta ra, đem ba lô đeo ở sau người, tiếp tục đi về phía trước.

“Anh đang quan tâm đến cậu.” Phương Nhĩ Kiệt tiếp tục ở sau lưng nói.

“Không cần.” Cùng nhau lớn lên từ nhỏ, anh làm sao không biết họ Phương thầm nghĩ muốn nghe bát quái?

“Đừng như vậy! Có cái gì phiền não nói cho anh nghe đi, có lẽ anh có thể giúp……” Bóng người phía trước ngừng lại, Phương Nhĩ Kiệt cũng dừng lại cước bộ.

“Làm sao vậy?” Theo ánh mắt Nghiêm Quân Dịch nhìn xuống, anh ta huýt sáo.

“Oa! Rolls-Royce, đây là đại tiểu thư nhà ai?”

Nghiêm Quân Dịch không nói chuyện, nhưng thật ra mày chậm rãi nhăn lại. Chiếc xe này……

“Đây là học sinh mới sao? Ngày đầu tiên đến trường đã phô trương như vậy.” Phương Nhĩ Kiệt đứng ở bên cạnh Nghiêm Quân Dịch, khuỷu tay dựa vào lan can, tò mò nhìn chằm chằm chiếc xe xa hoa kia.

Dưới lầu cũng vây quanh một đám người, tò mò chỉ trỏ chiếc xe.

Lái xe xuống xe, cung kính mở cửa xe phía sau, một bóng người mảnh khảnh đi ra. Nhìn thấy là con gái, Phương Nhĩ Kiệt lại thổi một tiếng huýt gió.

“Chậc chậc chậc, là mỹ nữ nha! Bộ dạng thật đúng là đẹp, xem ra hoa hậu giảng đường của trường chúng ta phải thay đổi…… Hả? Sao anh cảm thấy mỹ nữ này có điểm quen mặt…… Nha? Đây không phải Mạnh Uyển Lôi sao?”

Phương Nhĩ Kiệt trừng lớn mắt, Mạnh Uyển Lôi…… Đó không phải là Kiều Kiều……

“A Dịch, sao cô ta lại chạy tới trường chúng ta?”

Nghiêm Quân Dịch căn bản không nghĩ trả lời Phương Nhĩ Kiệt, trừng mắt nhìn bóng dáng Mạnh Uyển Lôi, anh chau mày. Cô xuất hiện tại đây cũng làm anh ngoài ý muốn.

Hôm nay là ngày học sinh mới nhập học, đến trường bọn họ chỉ có một nguyên nhân, nhưng là, vì sao? Anh nghĩ đến Mạnh Uyển Lôi sẽ đi học ở trường học quý tộc, bằng không thì là đi du học, nhưng cô lại xuất hiện ở đây, quả thực làm cho người ta không thể tưởng tượng.

“Này! A Dịch, cô ta bước vào tòa nhà khoa âm nhạc của cậu nha!” Phương Nhĩ Kiệt lấy tay chỉ chỉ.

“Cô ta sẽ không học ở khoa âm nhạc chứ?”

Nghiêm Quân Dịch mím môi, liếc trắng mắt.

“Anh thực ầm ỹ.” Nói xong, xoay người tiếp tục đi về phía trước.

Phương Nhĩ Kiệt cũng không tức giận, nhún vai, tiếp tục theo ở phía sau.

“Được, anh không ầm ỹ, nói nghiêm túc với cậu này, nghe nói cậu cự tuyệt vào học viện âm nhạc Julia?” Trường học kia là giấc mộng của những người học âm nhạc, người này lại cự tuyệt.

“Ừ!” Nghiêm Quân Dịch lên tiếng.

“Vì sao cự tuyệt? Là không có tiền sao? Anh có thể cho cậu mượn nha!” Hắn Phương Nhĩ Kiệt thực ra rất tốt bụng.

Nhưng lời nói của anh lại đổi lấy cái nhìn thoáng qua của Nghiêm Quân Dịch.

Phương Nhĩ Kiệt lập tức phiết môi,

“Rồi, anh biết cậu đại gia cái gì cũng không thiếu, mà tiền thì nhiều nhất.”

Nghiêm ba, nghiêm mẹ sinh tiền nhưng gia đình có chút danh tiếng âm nhạc, lưu lại di sản rất nhiều, hơn nữa Nghiêm Quân Dịch mê một ít đầu tư, cũng buôn bán lời không ít.

“Vậy cậu làm sao không đi du học? Đây chính là cơ hội khó có được, cự tuyệt rất đáng tiếc?”

Nghiêm Quân Dịch dừng lại cước bộ, quay đầu nhìn hắn ta.

“Anh chẳng phải cũng cự tuyệt vào học viện y Havard hay sao?” Anh ta có tư cách nói anh sao?

“A? Cậu có biết!” Phương Nhĩ Kiệt vẻ mặt vô tội.

Nghiêm Quân Dịch hừ nhẹ, lại tiếp tục cước bộ.

Phương Nhĩ Kiệt lần này không hề đi theo đằng sau Nghiêm Quân Dịch, ngược lại đi đến bên cạnh anh, cánh tay dùng sức ôm lấy cổ của anh.

“Tiểu tử, sau khi tốt nghiệp sẽ trở về trấn nhỏ sao?”

“Vô nghĩa!” Nếu không phải vì học bài, anh cũng sẽ không ở lại đây.

“Cậu bỏ lại chị Quân Nghi và Kiều Kiều sao?” Phương Nhĩ Kiệt nhíu mày, nhưng mà đáp án sớm đoán được, thanh mai trúc mã này của anh thích sự yên tĩnh, ham muốn hưởng thụ vật chất thấp, chỉ thích ở một nơi nhỏ vùng nông thôn tận hưởng những ngày ưu nhàn, năm đó nếu không phải chị Quân Nghi bắt cậu ấy, cậu ta căn bản sẽ không đến Đài Bắc học đại học.

Đối với Nghiêm Quân Dịch mà nói, âm nhạc là tùy ý, chỉ cần nghe, ở nơi nào cũng có thể là khúc nhạc tuyệt vời, mà không nhất định phải học đại học.

“Em sẽ lên thăm bọn họ.” Anh nhìn về phía Phương Nhĩ Kiệt.

“Không phải sau khi tốt nghiệp anh cũng trở về sao?” Thành phố lớn này tuy rằng phồn vinh, nhưng bọn họ vẫn thích nhóm cố hương.

“Đương nhiên.” Phương Nhĩ Kiệt cười rất đáng ghét, trừng mắt với anh.

“Người nghèo như anh, ở nông thôn vẫn thích hợp hơn.”

Nghiêm Quân Dịch lạnh nhạt liếc mắt một cái nhìn anh ta, khóe môi cũng khẽ nhếch, nhưng vẫn bỏ cánh tay anh ta đang để trên vai mình xuống.

“Nói chuyện thì nói, nhưng đừng động thủ động cước.” Anh cũng không hứng thú cho đàn ông chạm vào.

“Đừng lạnh lùng như thế!” Phương Nhĩ Kiệt phiết môi, tiếp tục pha trò.

“Đúng rồi, Mạnh Uyển Lôi vào trường chúng ta học, về sau không phải sẽ thường chạm mặt?”

Nghiêm Quân Dịch căn bản không muốn trả lời. Trường học lớn như vậy, khả năng chạm mặt rất thấp, huống chi Phương Nhĩ Kiệt học khoa y, cách khoa âm nhạc rất xa, về phần anh……

Năm thứ tư cùng năm thứ nhất thường không cùng xuất hiện, nhưng……

Vì sao cô lại đến đây học? Nghiêm Quân Dịch nhíu mi, tâm tư lại truyền xa……

Đúng vậy, không cùng xuất hiện, nhưng những lời này ở ngày thứ ba đi học liền bị phá vỡ.
Nghiêm Quân Dịch nheo mắt nhìn đám con gái lớp dưới đang xin tiến vào câu lạc bộ, có học sinh nữ anh không ngại, câu lạc bộ đấu kiếm có anh cùng Phương Nhĩ Kiệt chủ đạo, bốn năm chả có cái gì nhiều nhưng nữ sinh muốn gia nhập thì một đống.

Nhưng mà, bình thường ở cửa đầu tiên đã bị loại.

Anh muốn có người thực lòng muốn vào câu lạc bộ, mà không phải một đám háo sắc, bởi vậy ngay từ đầu đã phải giải thích các quy tắc của câu lạc bộ.

Thứ nhất, phải có thể lực tốt, bởi vậy mặc kệ nam nữ, tất cả phải chạy ba ngàn mét.

Thứ hai, thành tích tốt, ít nhất không thể bị đúp, anh cũng không muốn trước đêm trận đấu còn có một đống ngu ngốc phải thi lại.

Thứ ba, cũng là điều quan trọng nhất, anh sẽ cử ra người yếu nhất của câu lạc bộ so kiếm với người đang muốn gia nhập, chỉ cần thắng, có thể vào.

Điều kiện khắc nghiệt như vậy, bình thường hai cửa đầu tiên đã loại một đống người, đương nhiên, nữ sinh muốn gia nhập ở cửa thứ nhất đã hoàn toàn bỏ mình. Cho tới bây giờ, chưa có nữ sinh nào đạt được ba cửa này.

“Này! Mạnh Uyển Lôi cũng biết đấu kiếm?” Phương Nhĩ Kiệt thú vị nhỏ giọng hỏi anh, một đôi mắt tràn đầy hứng thú nhìn mỹ nữ lớp dưới đang đứng ở phía trước. Trưởng câu lạc bộ đấu kiếm là anh, phó câu lạc bộ là Nghiêm Quân Dịch, trên cơ bản một người năm thứ năm, một người năm thư tư, hai người sớm nên nhường lại vị trí cán bộ thôi.

Nhưng mà, ai bảo ở câu lạc bộ đấu kiếm không ai mạnh hơn bọn họ, bởi vậy trước khi tốt nghiệp, bọn họ vẫn tiếp tục ở câu lạc bộ này.

“Ai biết?” Anh đối với Mạnh Uyển Lôi căn bản không quen, ai biết cô ta hiểu biết về đấu kiếm hay không? Liền ngay cả cô ta học ở khoa âm nhạc này cũng làm cho anh kinh ngạc được chưa?

Danh viện thiên kim học vài nhạc khí hẳn không ngại, tuy nhiên có học được tốt hay không lại là chuyện khác, nhưng hai ngày nay anh lại thường nghe được chuyện về Mạnh Uyển Lôi.

Bao gồm tiếng đàn của cô làm cho giáo sư kêu là thiên nhân, hô rằng thiên tài âm nhạc thứ hai cuả trường học đã xuất hiện – người thứ nhất là anh, Nghiêm Quân Dịch.

Không chỉ như vậy, còn nghe nói cô đối với nhạc lý cùng các loại âm nhạc đều rất quen thuộc, ở lớp học trao đổi cùng giáo sư, làm cho giáo sư rất vui.

Còn có, trừ bỏ học thức, nghe nói cô còn là ngôi sao sáng giá của câu lạc bộ tennis, một thân mát mẻ đánh cầu hấp dẫn một đống nam sinh vây xem.

Mới hai ngày, ba chữ Mạnh Uyển Lôi liền nổi tiếng tại trường học, thành hoa hậu giảng đường chỉ ngắm mà không thể chạm trong miệng nam sinh, xinh đẹp cùng có học thức, thời gian ngắn ngủn đã trở thành nhân vật phong vân, mặc kệ đi đến đâu cũng có thể nghe được chuyện của cô.

Mà hiện tại, cô ta còn bước vào câu lạc bộ đấu kiếm, nhìn cô ta gầy teo yếu ớt, cổ tay nhỏ tưởng như bẻ là gãy, cô ta biết đấu kiếm?

Nghiêm Quân Dịch thu hồi tầm mắt, tầm mắt lại chuyển sang học đệ canh giữ ở cửa thứ ba, hoài nghi anh ta nhân nhượng.

Chú ý tới ánh mắt học trưởng, học đệ vội vàng kêu oan.

“Học trưởng, em không có, cô ấy thật sự rất mạnh.” Anh cũng bị dọa đó? Thế nhưng bại bởi một người con gái, lại còn là mỹ nữ, ngao ô……

“Thật sự?” Phương Nhĩ Kiệt ôm lấy cổ học đệ, nhỏ giọng hỏi:

“Hai người so mấy chiêu?”

Học đệ giơ ra một ngón tay.

“Một chiêu, em đã thua.”

Phương Nhĩ Kiệt huýt sáo.

“Chúng ta tiếp tục mắt to trừng đôi mắt nhỏ như vậy sao?” Tiếng Mạnh Uyển Lôi đạm vang lên, nhìn quét qua bọn họ một cái, cuối cùng ánh mắt dừng ở trên người Nghiêm Quân Dịch.

“Hay là chuyện có con gái vượt qua sự kiểm tra đã đả kích sự tự cao tự đại buồn cười của đàn ông các anh?”

“Ái chà, lời này rất khiêu khích!” Phương Nhĩ Kiệt hích vai Nghiêm Quân Dịch.

“Phó câu lạc bộ, người ta khiêu khích cậu nha!”

“Thực kinh ngạc, không nghĩ tới thiên kim Mạnh gia cũng biết đấu kiếm, đó không phù hợp với trò chơi của danh viện nha.” Nghiêm Quân Dịch nhếch môi, nhàn nhạt trào phúng lại.

“Chỉ đơn giản là phòng thân, chơi đùa thôi.” Mạnh Uyển Lôi cười một chút dịu dàng có lễ với anh,

“Không nghĩ tới tôi đùa một chút cũng có thể vượt qua bài kiểm tra, tôi cũng thực kinh ngạc.”

“A, người có thể thắng Tiểu Kỉ cũng rất nhiều, cô không phải người đầu tiên.” Ngụ ý, thắng loại gà yếu như Tiểu Kỉ cũng không cần cao hứng.

“Học trưởng, em trúng đạn rồi sao?” Hơn nữa còn bị thật nhiều súng bắn, đau quá đi!

“Hư!” Phương Nhĩ Kiệt che miệng Tiểu Kỉ.

“Vậy là tốt rồi.” Mạnh Uyển Lôi thở một hơi, cười càng đẹp hơn.

“Tiểu Kỉ học trưởng, người ta nói danh sư xuất cao đồ (thầy giỏi thì trò giỏi), chỉ tại thầy kém thôi……” Cô dừng một chút, tư thái tao nhã lại mê người.

“Cho nên không phải anh sai, mà là cấp trên chỉ đạo quá kém.”

“Ách…… Ha ha, thật không?” Nhìn thấy mỹ nữ cười, Tiểu Kỉ thẹn thùng gãi đầu, đoạn trúng đạn bi thảm vừa rồi toàn bộ biến mất.

Nhưng lập tức một mắt lạnh trừng đến làm cho anh ta sợ tới mức vội vàng thu hồi nụ cười trên mặt.

Thu hồi cái trừng lạnh, Nghiêm Quân Dịch đem tầm mắt dời về phía Mạnh Uyển Lôi, thấy cô đang cười xinh đẹp, nhưng ánh mắt lại toát ra tia lửa. Tia lửa kia anh không xa lạ, một đêm nào đó nửa tháng trước, trong mắt cô lóng lánh loại khiêu khích này. Mà nửa tháng nay, anh không gặp qua cô. Ngày trước khi đưa Kiều Kiều trở về đều nhất định sẽ gặp cô, nhưng nửa tháng nay lại biến mất, anh nghĩ là nụ hôn kia dọa đến cô, hoặc là làm cho cô tức giận đến không muốn lại nhìn thấy anh.

Anh cũng không có khái niệm, không thấy cô ta cũng sẽ không chết.

Nhưng hiện tại cô lại chủ động xuất hiện ở trước mặt anh, hơn nữa lại là một bộ dáng kiêu ngạo bất tuân.

Tốt lắm, có ý tứ!

Nghiêm Quân Dịch nở nụ cười, bất thình lình tươi cười làm cho Mạnh Uyển Lôi giật mình, mắt đẹp hiện lên một tia cảnh giác, nhưng khuôn mặt nhỏ nhắn vẫn bình tĩnh như trước, lạnh lùng cùng anh nhìn nhau.

“Học muội, hoan nghênh tham gia vào câu lạc bộ đấu kiếm.” Nghiêm Quân Dịch khom người hoan nghênh, làm một cái lễ với cô như một kị sĩ, hành động tự nhiên mà mê người.

“Khó có được học muội gia nhập câu lạc bộ, muốn tỷ thí một chút hay không?”

Anh cầm hai thanh kiếm, quăng một cái cho cô.

Mạnh Uyển Lôi bắt được kiếm, mày nhướn lên, cũng không cự tuyệt, tùy tay vung lên vài cái, sau đó lui về sau vài bước, đem kiếm giơ lên trước người đứng giữa, cánh môi nhếch lên.

“Học trưởng, thỉnh chỉ giáo.”

“Lẫn nhau.” Nghiêm Quân Dịch vừa cười vừa đến gần cô, xuất kỳ bất ý (bất thình lình, làm người ta không kịp đối phó) đâm ra một kiếm về phía cô.

Thương một tiếng, hai kiếm giao nhau, Mạnh Uyển Lôi xinh đẹp ngăn trở công kích, lập tức phản kích, công kích của cô nhẹ nhàng mà lợi hại, áp dụng công pháp rất nhanh. Nghiêm Quân Dịch kinh ngạc nhíu mày, kiếm nghệ của cô thật tốt, khó trách Tiểu Kỉ thất bại, nếu anh có một tia khinh thường, chỉ sợ cũng sẽ bại trận.

Mới nghĩ, lưỡi kiếm đột nhiên đến gần mặt anh, anh nhanh chóng nghiêng một bên, mặt nguy cơ thiếu chút nữa bị rạch, người con gái này!

Anh nheo mắt, bắt giữ được đắc ý hiện lên trong mắt cô. Tốt lắm, muốn đùa sao?

Anh giơ lên bạc môi, thừa dịp khi tới gần cô, ở vành tai cô nhẹ giọng nói:

“Học muội, cảm giác khi hôn cô thật kém!”

Cái gì? Mạnh Uyển Lôi ngẩn người một chút, mà anh thừa dịp này quét về phía kiếm của cô, mũi kiếm cố ý cũng hướng vào khuôn mặt xinh đẹp nhỏ nhắn kia.

Đương nhiên, chỉ dọa cô thôi.

Mạnh Uyển Lôi trong lòng cả kinh, vội vàng tránh ra, nhưng bóng dáng anh lại rất nhanh gần sát, lấy tiếng nói chỉ có hai người nghe được:

“Nhưng nhìn cô đêm đó còn say mê, nếu tôi không cắn nát môi của cô, cô vẫn chưa định thần lại đi?”

Nói bậy! Mạnh Uyển Lôi buồn bực, kiếm thế bắt đầu biến loạn.

“A! Đáng tiếc tôi đối với tiểu muội muội không có hứng thú, hơn nữa cô vẫn là con gái tên họ Mạnh kia, cho nên cho dù cô thích tôi, tôi cũng không có khả năng nhận cô.”

“Ai thèm……” Cô tức giận đáp lời, phát hiện tiếng nói của mình quá lớn, vội vàng im bặt, nhưng công kích lại càng mãnh liệt mà không có trật tự. Này hỗn trướng! Anh ta cố ý muốn làm cô loạn!

Cô họ Mạnh thì đã sao? Ai thích anh ta? Mạnh Uyển Lôi buồn bực, nhất thời mất bình tĩnh.

“Thương!” Kiếm trên tay bị đánh văng lên trời, mũi kiếm lợi hại chỉ vào cổ của cô, mà chủ nhân thanh kiếm vẫn tươi cười tuấn mỹ mê hoặc người ta, ung dung nhìn cô.

Cô trừng anh, nắm chặt chuôi kiếm.

“Ti bỉ!”

“Cám ơn.” Nghiêm Quân Dịch bị mắng không đến nơi đến chốn, giơ lên nụ cười mê người, giống thân sĩ khuynh thân hành lễ với cô.

“Học muội, đa tạ, hy vọng trận này có thể làm cho cô bởi vì thắng Tiểu Kỉ mà tự cao tự đại hiểu được chút đạo lý khiêm tốn.”

“Anh……” Mạnh Uyển Lôi giận trừng mắt nhìn anh, nhưng cũng biết chính mình không thể mất mặt, thở sâu, cô tự nhiên tươi cười tao nhã, thanh âm vững vàng mà ngọt.

“Cám ơn học trưởng chỉ giáo.”

“Không khách khí.” Thấy lửa giận trong mắt cô, Nghiêm Quân Dịch cảm thấy tâm tình thật tốt.

Mà tươi cười trên mặt anh ta, làm cho Mạnh Uyển Lôi tâm tình càng ác liệt.

Đáng giận! Xú nam nhân ti bỉ này!

Pages 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11
Tải thêm
  • Yêu Thương Tình Nhân Một Đêm

    Nàng mỉm cười, không thừa nhận cũng chẳng phủ nhận. Thế là Dương Cao lại được dịp đắc ý nó…
  • Em gái dễ bắt nạt

    Thật sự là nôn người chết! Con trai chất lượng tốt trên thế giới nhiều như vậy, Còn cô lại…
  • Dụ dỗ tiểu kiều thê

    Dụ dỗ tiểu kiều thê. Tiêu sái, phong lưu, đa tình, cao ngạo… Aiya, 100% là đại diện cho đà…
  • Cảnh Cáo Cô Vợ Bỏ Trốn

    Ngày xem mắt hôm đó, lựa chọn tiệm ăn gần nhà cô gái, cả nhà cô có 5 người đi, cứ nghĩ đã …
  • Anh chàng bỉ ổi đáng yêu

    Hoa hồng điêu tàn Emma tự sát. Siêu sao đoạt giải Oscar này được cho rằng đã gặp phải vấn …
  • Mười Giờ Tối Ngày Thứ Sáu

    Mười Giờ Tối Ngày Thứ Sáu. ‘Vì sao mỗi lần anh đều nhiều thế?’ Cô từng hỏi như vậy, khó có…
Tải thêm Ngôn tình sắc 18+

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Xem ngay!

Yêu Thương Tình Nhân Một Đêm

Nàng mỉm cười, không thừa nhận cũng chẳng phủ nhận. Thế là Dương Cao lại được dịp đắc ý nó…