Home Ngôn tình lãng mạn Không Thể Thiếu Em

Không Thể Thiếu Em

2214 min read
0
0
341

Tác giả: Nhân Hải Trung
Dịch giả: Nguyễn Trang
Nhà xuất bản: NXB văn học – Nhà sách Quảng Văn
Ngày xuất bản: 03 – 2012
Giá bìa: 99.000 VNĐ
Số Chương: 22 Chương

Giới Thiệu:
Truyện Không Thể Thiếu Em là câu chuyện xoay quanh mối tình của Đổng Tri Vy và Viên Cảnh Thụy, một mối tình chân thực, sống động gần gũi với bạn đọc. Đổng Tri Vy không phải là Lọ Lem, dù rằng gia cảnh nghèo khó, địa vị bình thường, ngoại hình mờ nhạt. Vì cô thực tế, lý trí và sống nghiêm túc, luôn tự lực cánh sinh, không bao giờ dựa dẫm vào người khác hay chờ mong vận may từ trên trời rơi xuống. Tri Vy luôn phân định rạch ròi ranh giới giữa lãnh đạo và nhân viên trước một người chủ hào hoa phong nhã như Viên Cảnh Thụy. Cô như một hạt olive, luôn che giấu vị ngọt ngào dưới lớp vỏ cứng rắn, nếu không cắn vỡ vỏ thì sẽ chẳng ai cảm nhận được.

Viên Cảnh Thụy cũng không phải là hoàng tử, mặc dù anh đang đứng trên đỉnh cao danh vọng – ông chủ tập đoàn Thành Phương; tiền tài, quyền lực, ngoại hình….tất cả đều có đủ. Anh có một tuổi thơ khốn khó, phải vất vả gây dựng sự nghiệp từ hai bàn tay trắng, luôn dùng nụ cười để giữ khoảng cách với người khác. Đổng Tri Vy xuất hiện bên đời anh với tư cách thư ký, như một ly nước ấm, giản dị nhưng thiết yếu, ban đầu anh không quá chú ý đến cô, dần dần lại cảm thấy không thể rời xa cô được. Thế nhưng quá khứ bí ẩn, địa vị cao vời và những mối nguy hiểm luôn luôn kề cận bên anh khiến Tri Vy thấy e sợ, không dám đón nhận tấm chân tình ấy.
Đây là truyện tình cảm của hai người giữa thế giới hiện đại, không ủy mị, không quá hào nhoáng chỉ giản đơn và chân thực. Không phải là truyện cổ tích “Lọ Lem – hoàng tử”, truyện như một khúc ca dịu dàng, trầm bổng, có lúc lên, lúc xuống và có những điểm nhấn nhất định trong từng thời điểm. Đọc truyện bạn sẽ cảm nhận thực sự được bản nhạc cuộc sống đa màu này.

Không Thể Thiếu Em
Không Thể Thiếu Em – Tác giả Nhân Hải Trung

Chương 1: Viên thuốc tây

Một người đàn ông có vẻ ngoài lịch lãm bên trong có thể cũng rất lưu manh, giống như một viên thuốc đắng được bao bọc bởi lớp vỏ đường, giống như sếp của cô – Viên Cảnh Thụy.

Đổng Tri Vy
1
Ký ức của Đổng Tri Vy bắt đầu từ con phố nhỏ bên cạnh nhà xưởng nồng nặc mùi thuốc bắc. Bố mẹ cô đều là công nhân trong một xưởng sản xuất thuốc. Thời ấy, có một công việc ổn định là có tất cả mọi thứ. Có công việc thì mới được xã hội thừa nhận, mới có cơ hội xây dựng gia đình, mới có thể sinh con, chăm con. Bố mẹ của Tri Vy từng bước hoàn thành các mục tiêu trên, cuộc sống đơn giản trôi qua từng ngày.

Căn nhà tập thể cũ màu xám được xưởng thuốc phân cho, xây ngay bên cạnh xưởng thuốc, chỉ là một căn phòng nhỏ, lúc mới ở ngay cả đường dẫn khí đốt cũng không có, vào những ngày mùa đông, tất cả mọi người trong khu nhà đều kéo nhau ra bếp lò ngoài cửa đốt than quả bàng, mùi than cháy thơm nức mũi còn mang theo mùi thơm của rau xào, khói trắng bốc ngùn ngụt từ tầng một lên tận tầng sáu.

Trong phòng cũng vô cùng chật chội, rộng chưa đầy bốn mươi mét vuông, những ngày hè Tri Vy bắc một chiếc ghế nhỏ ra ngoài ngồi tước đậu, nhặt rau, chốc chốc lại cẩn thận để ý cái chậu nhỏ tráng men sợ bị người lớn tất bật qua lại giẫm phải.

Đôi mắt của mẹ Tri Vy không tốt, bị cận thị rất nặng, làm việc không được nhanh nhẹn lắm, cũng may chồng bà là người tận tâm, việc gì cũng tranh làm với bà, con gái cũng rất ngoan ngoãn, cảm giác được người nhà chăm sóc rất hạnh phúc, mỗi lần đón lấy rổ đậu đã được nhặt sạch sẽ bà đều thơm lên má con gái một cái và nói: “Con gái ngoan”.

Còn bố của Tri Vy mỗi khi về nhà đều gây ra tiếng động rất lớn, cửa mở xoạch một cái là bước vào nhà, nếu như trời nóng, vừa nhìn thấy con gái là ông vui vẻ cúi người xuống bẹo má con và nói to: “Lại đây uống nước khoáng mặn bố mang về nào”. Bố cô làm việc trong phân xưởng, nước khoáng mặn chính là phúc lợi chỉ những hôm nhiệt độ cao mới có, ông không uống mà thường để trong một cái bình giữ nhiệt nho nhỏ mang về nhà, lúc đổ ra vẫn còn mát lạnh, trộn với những viên kem gói rồi uống. Đó là những ký ức đẹp đẽ nhất về mùa hè của Tri Vy.

Đến tuổi đi học, hàng ngày Tri Vy đeo cặp sách, men theo con đường nhỏ bên cạnh khu công xưởng đi tới ngôi trường tiểu học cách nhà tầm trăm mét. Góc quẹo nơi con phố nhỏ có những bức tường vây cao, thẳng, bên trên có mái che, đó là phân xưởng sản xuất thuốc, nơi đó luôn luôn có khói trắng bay lên, cho dù là sáng sớm hay tối khuya thì bên trong luôn phát ra ánh sáng màu vàng tăm tối. Bởi vì quanh năm ngày tháng có khí bay lên ẩm ướt nên lớp xi măng trên những bức tường cao mọc đầy rêu xanh, mặt đất luôn ẩm ướt, không khí lúc nào cũng nồng nặc mùi thuốc bắc.

Lúc mới đi học, có bạn nam nghịch ngợm đã dọa Tri Vy, cậu nói đó là nơi công xưởng để xác chết. Tri Vy không nghi ngờ gì cả, lúc đó cô cảm thấy cuộc sống của những người xung quanh mình đều kết thúc trong công xưởng này, vì thế cô sợ hãi đến nỗi mỗi lần đi qua đây đều cắm đầu chạy, chưa bao giờ dừng lại nửa bước. Cho tới khi bố dẫn cô vào trong đó xem thì mới biết trong đó chẳng qua chỉ có một đống máy móc, sau này cô mới đỡ sợ hơn một chút. Những lúc ấy, Tri Vy luôn cho rằng, tất cả mọi thứ mãi mãi không bao giờ thay đổi.

Tri Vy luôn không nhớ nổi những đám hơi nước màu trắng tưởng chừng không bao giờ ngừng bốc lên ấy đã ngừng bốc hơi vào hôm nào, khiến cho cả bức tường cao đầy rêu xanh cũng trở nên khô ráo, sau đó hàng loạt sự việc đáng sợ đã xảy ra, xưởng thuốc đóng cửa, chỉ trong một đêm bố mẹ cô đã thất nghiệp.

Quãng thời gian sau đó cho dù hoàng hôn có đượm màu thế nào đi chăng nữa thì ngọn đèn trong nhà luôn bị quên bật lên, cho đến khi bóng đêm đen kịt bao trùm lên tất cả.

Bố cô chạy đôn chạy đáo khắp nơi để tìm việc làm, thường xuyên vắng nhà, mẹ yếu ớt thường khóc thầm lúc nửa đêm, lại sợ con gái nghe thấy nên luôn dùng chăn che kín mặt.

Lúc đó Tri Vy đã mười bốn, mười lăm tuổi, cái tuổi cứ nghĩ thứ gì cũng hiểu nhưng chẳng có sức để làm gì cả, cô biết bố mẹ không muốn cô nhìn thấy họ rơi vào hoàn cảnh này, vì thế cô vờ như không thấy gì cả, nhưng nỗi đau là thật, bởi vì cô không biết tương lai sau này sẽ thế nào.

Nhưng ngày ngày cô vẫn nghe thấy bố mẹ khe khẽ bàn bạc với nhau trong đêm tối, những tiếng nói ấy dường như đang thề thốt, tràn đầy quyết tâm.
“Không thể làm lỡ việc của con”.

“Ừ, nói gì cũng không được”.

Cả hai người cứ nghĩ cô ngủ rồi nhưng cô không thể, trong bóng tối Tri Vy luôn tự hỏi mình có thể làm được gì cho cái nhà này? Nhưng đáp án luôn chỉ là sự tuyệt vọng, cô vẫn còn là một đứa trẻ, thậm chí cô còn chưa đủ tuổi có thể cầm trong tay tấm chứng minh thư.

Những ngày sau đó bố mẹ cô bắt đầu bận rộn, bố cô tìm được công việc trông coi nhà kho buổi đêm, luôn về nhà lúc ánh trăng chỉ còn rơi rớt lại vào sáng sớm, còn mẹ cô, hàng ngày bà ở nhà làm những đồ thêu nho nhỏ, những mũi thêu chồng lên nhau, mắt bà lại kém nên khi thêu cứ gí sát mặt vào bóng điện, có lúc nửa đêm Tri Vy đang làm bài và đột ngột ngẩng lên, cô cảm thấy mái tóc của mẹ như được bao bọc bởi một lớp hào quang.

Tri Vy tới gần rồi cầm lấy tay mẹ, nói: “Mẹ đừng làm nữa”.

Mẹ gạt tay cô ra và nói: “Làm cho vui thôi con, ở nhà chán quá!”.

Thực ra mẹ Tri Vy làm những thứ này không phải để cho vui, tất cả đều để bán lấy tiền bù vào thu nhập của gia đình, bà sợ con gái biết nên luôn đợi sau khi Tri Vy đi học mới lên xe đi bán, bà cũng không dám bán ở gần nhà nên lần nào cũng phải đi lòng vòng rất lâu.

Công việc vất vả như vậy nên đôi mắt vốn đã cận thị cao độ của bà đã mau chóng có vấn đề, ban đầu là hai mắt đau nhức, hay chảy nước mắt, sau đó nhãn cầu trở nên đục ngầu. Lúc đó Tri Vy học lớp tám, mỗi ngày rời khỏi trường cũng đã gần bảy giờ, bố lại thường xuyên vắng nhà, cho đến khi mắt mẹ cô bắt đầu xuất hiện những chấm đen, rồi chảy máu thì mọi việc đã không thể cứu vãn được nữa.

Khi bác sĩ công bố kết quả bà bị bong võng mạc, bố cô đứng sững như phỗng ở hành lang, ông không ngừng lẩm bẩm: “Đều do tôi không tốt, do tôi không tốt”.

Bố Tri Vy cũng giống như nhiều người bình thường khác, không có kiến thức về y học, chưa bao giờ ngờ rằng cận thị cao độ cũng có thể ác tính dẫn tới mức bị mù, mẹ cô bị giấu chuyện này trong một thời gian, nằm trên giường bệnh bà vẫn lần tìm tay chồng kêu khóc.

“Chúng ta không cần khám bệnh nữa đâu, mau về nhà thôi. Tôi nhỏ thêm ít thuốc nhỏ mắt rồi tĩnh dưỡng ở nhà mấy bữa là khỏi, con gái sắp lên cấp ba rồi, không nên nằm viện làm gì cho tốn tiền”.

Bởi vì không nhìn thấy nên bà không biết con gái mình đứng bên cạnh nghe bà lặp đi lặp lại những lời đó không biết bao nhiêu lần.

Tri Vy nghe xong mà cảm thấy như có trăm nhát dao xuyên qua trái tim mình, nhưng cô không dám khóc thành tiếng, chỉ biết cúi đầu nhìn những giọt nước mắt của mình rơi ướt tấm ga giường bệnh, sợ mẹ sờ thấy nên cô dùng một bàn tay che lại. Cứ che mãi, che mãi, một hồi lâu sau vết ướt vẫn không khô, đến nỗi nhiều năm sau nhớ lại ngày đó cô vẫn cảm thấy lòng bàn tay ươn ướt.

Tiền thuốc thang đắt đỏ đã tiêu tốn chút tiền cuối cùng còn lại của gia đình nhỏ này, người mẹ mù lòa cũng cần chăm sóc, cuối cùng Tri Vy từ bỏ cơ hội bước chân vào cấp ba, cô chọn theo học một trường trung cấp thương nghiệp gần nhà.

Thành tích của Tri Vy rất tốt, nhà trường miễn giảm học phí cho cô, cô thuận lợi theo học hết ba năm trung cấp, sau khi tốt nghiệp cô đi làm ngay, sau đó vừa kiếm tiền vừa học, vừa học vừa kiếm tiền, cứ nỗ lực dựa vào chính mình như vậy cuối cùng cô cũng giành được bằng đại học tại chức buổi tối. Có lần vào dịp Tết, tới nhà họ hàng ăn cơm, đúng dịp con gái nhà người cô đi du học tự túc từ nước ngoài trở về, nói tới chuyện đi học và tìm việc làm. Ông chú bĩu môi, nói cùng là sinh viên nhưng văn bằng tại chức buổi tối như Tri Vy còn kém xa so với văn bằng đại học chính quy.

Ông chú vừa dứt lời thì ngay lúc đó mặt bố cô sầm lại, trước giờ ông vốn hiền lành vậy mà hôm đó suýt nữa cãi nhau với ông chú ngay trong bữa cơm.
Lúc đợi xe, mẹ cô đứng bên hè phố cứ nắm chặt tay cô không buông, Tri Vy biết trong lòng bà đang nghĩ gì, cô vội lên tiếng an ủi:
“Như nhau thôi mẹ ạ, công việc của con bây giờ rất tốt”.

Cô vừa nói vừa cảm thấy hạnh phúc vì mình vào được Thành Phương, mặc dù Viên Cảnh Thụy không phải là ông chủ hoàn hảo không khiếm khuyết nhưng được cái tính tình rộng rãi, danh tiếng công ty lại lớn, mỗi lần công ty tuyển người, người xếp hàng chẳng khác gì xếp hàng chờ mua vé tàu trong dịp tết. Số người vò đầu bứt tóc muốn vào Thành Phương không hề ít, một cô gái tốt nghiệp đại học tại chức như cô có thể làm lên vị trí này không biết đã khiến bao nhiêu người kinh ngạc.
Nhiều cái lợi như thế đương nhiên cũng phải trả giá, cường độ công việc cao tới mức khủng khiếp, tăng ca là chuyện thường ngày như cơm bữa, bắt đầu từ chín giờ sáng cho tới bảy, tám, chín, mười giờ tối thậm chí sáng sớm, nhưng Tri Vy không để tâm tới điều đó.

Chí ít nó còn tốt hơn công việc mà cô đã từng làm, chí ít còn tốt hơn ở bên Ôn Bạch Lương.

Nhớ tới cái tên đó Tri Vy lại thầm chửi mình, đã nói nhiều lần là không được nhớ lại nữa rồi, đối với cô mà nói quãng thời gian ấy không đáng để nhớ lại, day dứt không quên chỉ càng cảm thấy xấu hổ mà thôi.

Đổng Tri Vy hai mươi tư tuổi, cô có dáng người nhỏ nhắn, ăn nói nhỏ nhẹ, vì làm thư ký nên khi gặp người khác cô luôn nở nụ cười trên môi, thế nhưng nội tâm cô đã bị cuộc sống giày vò tới mức chai cứng như sắt thép, điều này cô rõ hơn ai hết.

2
Tám giờ bốn mươi lăm phút sáng, Đổng Tri Vy ngồi trước bàn làm việc, bật máy tính, mở kế hoạch công việc một ngày lên, cô uống một ngụm nước đậu tương để trong cốc giữ ấm, ánh mắt lướt qua ba chiếc điện thoại đặt trước mặt. Không biết hôm nay chiếc điện thoại nào sẽ đổ chuông trước.

Nếu là chiếc đầu tiên, cô phải đứng dậy nghe để thể hiện sự tôn trọng và lịch sự, chiếc thứ hai là nội bộ công ty, mặc dù khá phức tạp nhưng lúc xử lý công việc lại đơn giản, còn về chiếc thứ ba thì thực sự khiến cô cảm thấy đau đầu.

Cửa mở, người bước vào mang theo một làn gió nhẹ, trời lạnh, bóng chiếc áo khoác lớn lướt qua trước mặt cô, cùng lúc tiếng chuông điện thoại đột ngột vang lên.
Tri Vy không kịp lên tiếng chào hỏi người đó, cô vội nhấc điện thoại lên trả lời, người vừa bước vào lại quay lại nhìn cô, thấy cô đang cầm chiếc điện thoại đó bèn nheo mắt lại rồi lắc đầu với cô.

Tri Vy đáp: “Xin lỗi, tổng giám đốc Viên gần đây rất bận, không ở Thượng Hải, tôi cũng không biết khi nào ông mới về”. Giọng nói chân thành chuyên nghiệp tới mức không thể chuyên nghiệp hơn được nữa.

Người đàn ông trước mặt cô liền gật đầu mỉm cười, Viên Cảnh Thụy năm nay mới ngoài ba mươi nhưng đã lăn lộn trên thương trường rất nhiều năm, điều đáng nói là thân hình của anh vẫn rất chuẩn, dù mặc những bộ quần áo đơn giản nhưng vẫn có thể khiến phụ nữ phải đỏ mặt, lúc anh cười khóe mắt xuất hiện mấy nếp nhăn, trông càng thêm hấp dẫn.

Đổng Tri Vy vẫn đang bận trả lời những câu truy hỏi của đối phương qua điện thoại, ánh mắt nhìn theo sếp mình bước vào căn phòng làm việc nổi tiếng đó, cánh cửa màu đen tự động khép lại sau lưng anh, nhẹ nhàng không một tiếng động.

Lúc Tri Vy gác máy, mặc dù cách một đường dây phức tạp không thể nhìn thấy nhưng cô vẫn nghe thấy tiếng trái tim vỡ vụn. Thực sự không cần thiết phải như thế.
Một người đàn ông có vẻ ngoài lịch lãm bên trong có thể cũng rất lưu manh, giống như một viên thuốc đắng được bao bọc bởi lớp vỏ đường, giống như sếp của cô – Viên Cảnh Thụy.

Không thể trách Tri Vy nghĩ như vậy được, cô mới vào làm được một tháng đã được chứng kiến Viên Cảnh Thụy đánh lộn, nửa đêm lái xe tới nơi vắng vẻ còn bị người ta bao vây. Ban đầu cô không biết xảy ra chuyện gì, cho tới khi những thanh gỗ và những chiếc búa, rìu thô ráp gõ đập vào cửa xe cô mới kêu lên một tiếng, cô càng sợ hãi hơn khi Viên Cảnh Thụy và lái xe cùng xông ra ngoài, cảnh tượng vô cùng hỗn loạn. Cô bò ra sau xe định gọi cảnh sát, vừa rút điện thoại ra thì mọi thứ bỗng trở nên yên lặng.

Ý nghĩ đầu tiên xuất hiện trong đầu cô đó là: Xong rồi, có báo cảnh sát cũng không giải quyết được vấn đề, nhìn thấy trong bãi cỏ có một viên gạch, cô vội ném điện thoại sang một bên rồi nhặt lấy nó.

Sau đó cô nghe thấy tiếng bật lửa vang lên “tách” một cái, hình như có người đang châm thuốc, sau đó cô nghe thấy tiếng gọi khẽ: “Thư ký Đổng, thư ký Đổng?”.
Cô muốn đứng dậy nhưng hai chân cứ nhũn ra, có tiếng bước chân vòng qua đầu xe tới gần bên cô, cô ngẩng lên nhìn. Dưới bóng trăng là hình ảnh một người đàn ông chỉ mặc áo sơ mi, áo khoác ngoài không biết đã vứt đi đâu mất, cổ áo xộc xệch, đôi mắt đen láy như được phủ một lớp dầu, sáng đến nỗi khiến cô khiếp sợ.
Cô vẫn ngồi im bất động, anh cúi người xuống, đưa bàn tay không cầm điếu thuốc về phía cô. Chắc anh nghĩ cô sợ đến đờ người ra nên không gọi cô là thư ký nữa mà gọi cả tên họ cô: “Đổng Tri Vy!”.

Cô giật mình khi nghe tiếng anh gọi rồi bất giác nắm chặt tay anh, lòng bàn tay anh nóng bừng nhưng những ngón tay lại vô cùng lạnh lẽo, trên mu bàn tay còn dính vết máu, cũng chẳng biết là máu của ai.

Cô khẽ rụt tay lại, anh cũng không để ý. Thấy tay kia của cô vẫn đang cầm viên gạch anh liền bật cười, rồi quay sang vỗ vai bác lái xe đang bước tới.
“Cô ấy còn muốn giúp chúng ta nữa này”.

Bác Trần lái xe là một người đàn ông trung niên có nước da ngăm đen, bình thường vốn ít nói. Lúc này cả người bác đầy dấu vết sau một trận ẩu đả nhưng nhìn không hề thê thảm mà ngược lại bác còn nhìn cô cười.

Lúc cảnh sát và phóng viên báo chí tới nơi thì Viên Cảnh Thụy đã đi rồi, Tri Vy và bác Trần phải đối mặt với họ. Giải quyết vấn đề thì chỉ có Tri Vy, bác Trần im lặng đứng bên xe, không nói một lời nào.

Đám người phục kích đều bị đưa hết lên xe, Tri Vy giải trình rất đơn giản nhưng vẫn có người đứng bên cảm thán, đó là một nữ phóng viên, cô ấy cầm máy ghi âm mà cứ như muốn chọc thẳng vào mũi Tri Vy vậy.

“Vậy anh Viên bị kinh sợ rồi”.

Tri Vy luôn giữ thái độ lịch sự, lễ độ nhưng không trả lời, trước mặt cô lại hiện lên đôi mắt sáng như được phết một lớp dầu bóng của người đàn ông ấy sau trận ẩu đả, đó là ánh mắt vô cùng vui sướng. Kinh sợ ư? Cô cảm thấy bị kinh sợ là đám du côn kia mới đúng.

Sau đó Tri Vy nghe được một số tin đồn từ cô bạn Tề Đan Đan cùng học lớp buổi tối, nói là tin đồn nhưng thực chất nó là những tin cũ đã từng ồn ào một thời gian. Nghe nói Viên Cảnh Thụy xuất thân từ đường phố, có được gia thế, địa vị như ngày hôm nay đều dựa vào vợ cũ của anh, vợ cũ của anh đã từng là nữ chủ nhân của Thành Phương, ngày thứ ba sau khi hai người kết hôn, cũng chính là đêm trước khi tòa nhà này khánh thành, chị đã bất ngờ bỏ mạng do sự cố thang máy.

Cũng có người nói, đó là âm mưu rắp tâm hãm hại chị, chẳng qua không có chứng cớ mà thôi. Trên thương trường Viên Cảnh Thụy ra tay gớm ghê có tiếng, Trình Tuệ Mai – chủ tịch hội đồng quản trị hữu danh vô thực này từ lâu đã trở thành tảng đá vướng chân anh, cuối cùng cũng có cơ hội đoạt công ty một cách danh chính ngôn thuận, anh lập tức ra tay không cần chờ đợi thêm một ngày nào nữa.

Những lời này chắc chắn Đổng Tri Vy không bao giờ nghe được ở Thành Phương, mọi chuyện về gia cảnh và quá khứ của Viên Cảnh Thụy giống như những điều cấm kỵ ở nơi đây. Chưa bao giờ có người công khai nhắc tới hay bình luận về chuyện này. Do cả ngày đi theo Viên Cảnh Thụy nên Tri Vy không có cơ hội vun đắp tình cảm thân thiết với đồng nghiệp để nghe họ bàn luận chuyện đời tư của sếp.

Tề Đan Đan làm việc trong hiệp hội các doanh nghiệp Chiết Giang, bình thường cô vốn thích thu thập những tin đồn trong giới, nghe Tri Vy nhắc tới Viên Cảnh Thụy cô lập tức lấy tinh thần rồi kể hết mọi chuyện mình biết cho Tri Vy nghe. Vừa nói hai mắt như vừa phát sáng:

“Hóa ra em là thư ký riêng của Viên Cảnh Thụy, có cơ hội nhớ chụp nhiều ảnh vào nhé”.

“Chụp ảnh anh ấy để làm gì?”. Tri Vy không hiểu.

“Đương nhiên để ngắm trai đẹp mọi góc độ rồi”.

Tề Đan Đan lườm cô một cái rồi tiếp lời: “Em ở Thành Phương lâu quá nên phát dại rồi, nên ra ngoài ngắm thế giới thật nhiều hơn, chỗ nào cũng là khủng long đực, hàng chất lượng cao vừa có tiền vừa có tướng mạo như Viên Cảnh Thụy giờ tìm đâu được chứ? Em đúng là sống trong bể phúc mà không biết hưởng phúc”.

Nhưng bản thân Tri Vy đâu nghĩ mình có phúc, ngồi trước mặt Tề Đan Đan đang thao thao bất tuyệt mà cô cảm thấy rùng mình. Bởi vì từng câu chữ vụn vặt về quá khứ cấm kị của Viên Cảnh Thụy đều khiến cô cảm thấy nó như mang theo mùi tanh của máu, anh khiến cô cảm thấy sợ hãi.

Đêm đó Tri Vy không tài nào ngủ được, cô trằn trọc mãi trên giường, cứ nhắm mắt vào là lại nhìn thấy máu chảy lênh láng, trước mặt là hình ảnh mơ hồ về một người phụ nữ, cho đến khi trời tờ mờ sáng cô mới chợp mắt được một lúc.

Mới qua sáu giờ một chút cô đã tỉnh vì tiếng chuông đồng hồ báo thức, ánh nắng sớm nhẹ nhàng như sương xuyên qua khung cửa sổ nhảy nhót trên mặt cô. Cô vật vã thức dậy, lúc rửa mặt mới ngẩng đầu nhìn mình trong gương, cảm thấy sắc mặt mình xám xịt khó coi quá. Khi đi làm, lúc bước vào thang máy cô cũng không dám dừng lại quá lâu.

Sau đó có kết quả điều tra, mấy người đó do giám đốc công ty xây dựng thua trong một vụ đấu thầu phái tới, họ nói muốn cho Viên Cảnh Thụy nếm mùi đau khổ. Có báo còn đưa tin đầy đủ, Viên Cảnh Thụy cũng đọc được tin đó, sau khi xem xong anh chỉ cười rồi tiện tay ném tờ báo sang một bên.

Nhưng Tri Vy lại thu dọn tờ báo đó lại, bởi vì trên đó có ảnh cô đứng giữa khung cảnh hỗn loạn, mặc dù vẫn điềm tĩnh nhưng mọi thứ trong đôi mắt cô vô cùng thê thảm.

Điện thoại lại đổ chuông, lần này là nội bộ công ty, hơn chín giờ, cả tầng lầu giống như cung điện bị yểm bùa đột nhiên bừng tỉnh.
Tri Vy gác máy rồi đứng dậy đi rót nước, lúc qua bàn làm việc còn tiện tay cầm luôn tập tài liệu vừa sắp xếp xong rồi đi tới trước cánh cửa tự động gõ hai tiếng lấy lệ.

Bước vào trong, Tri Vy đặt cốc nước lọc lên chiếc bàn làm việc lớn màu đen, sau đó mở sẵn tập tài liệu ra cho Viên Cảnh Thụy xem.

Thư ký không phải là một công việc thoải mái, đặc biệt là thư ký của Viên Cảnh Thụy. Tập đoàn Thành Phương phát triển nhiều ngành nhiều nghề như ngày hôm nay, chỉ mỗi việc ký tên hàng ngày thôi cũng đã tiêu tốn mấy tiếng đồng hồ của sếp cô rồi. Một đống tài liệu dày cộp mở ra thấy đủ loại ngôn ngữ với chi chít chữ, thỉnh thoảng có lúc ký tên sếp cô không vui còn ngước lên nhìn cô một cái rồi nheo mắt lại theo thói quen, ý bảo những thứ thế này cũng phải đặt trước mặt anh hay sao?

Ban đầu cô không hiểu lắm nên hỏi anh: “Nếu mắt anh không thoải mái thì nên đi khám bác sĩ đi”.

Lời vừa dứt đã bị người ta cười nghiêng ngả.

Thực ra vừa nói xong Tri Vy đã thấy hối hận vì sự đường đột của mình nhưng cô không kìm nén được.

Do chuyện của mẹ cô nên Tri Vy đặc biệt chú ý tới những triệu chứng bất thường của mắt, nếu Viên Cảnh Thụy không chớp mắt mà bị lệch mũi thì cô sẽ không lên tiếng hỏi làm gì.

Giờ nghỉ trưa, Viên Cảnh Thụy một mình lên bể bơi trên tầng cao nhất của tòa nhà, từ trước tới giờ anh là một người thích vận động, tiếng đập nước vang vọng trong không trung được truyền đi rất xa, bác Trần khoanh tay đứng bên cạnh, im lặng như mọi khi.

Vì yên tĩnh nên tiếng trượt cửa kính cũng trở nên đột ngột, Đổng Tri Vy ăn mặc nghiêm chỉnh bước vào, cô tính toán chính xác thời gian anh lên bờ rồi ngồi xổm bên thành bể bơi nói chuyện.

“Anh Viên, đây là tài liệu khẩn cần anh xem gấp”.

Anh đặt hai tay lên thành bể bơi nhưng không nhoài người lên bờ mà cứ thế nhìn theo tay cô mở từng trang tài liệu cho anh xem.

Hai người cách nhau rất gần, đàn ông khi bơi thường không đeo kính bơi, lông mi toàn là nước, Tri Vy bất giác lùi lại phía sau, anh chợt ngước lên nhìn cô, đôi mắt đen lánh một màu nước.

Cô lập tức lên tiếng: “Xin lỗi, tôi sợ tài liệu bị ướt”.

Nghe xong anh sững lại rồi bật cười: “Vậy để tôi lên bờ”. Nói xong anh chống hai tay rồi nhảy phốc lên thành bể.

Khăn tắm được đặt sẵn trên ghế nằm cạnh bể bơi, anh bước tới lau qua người. Tri Vy đứng bên cạnh nghiêng mặt nhìn thẳng như đang chiêm ngưỡng phong cảnh thành phố bên ngoài bức tường kính.

Viên Cảnh Thụy nhìn cô, trong lòng thầm nghĩ tại sao anh có thể chọn được một thư ký tốt như thế này nhỉ.
3
Khi gặp Viên Cảnh Thụy cũng là lúc Đổng Tri Vy đang ở vực sâu nhất của cuộc đời cô.

Lúc đó cô vừa mất việc, đồng thời mất người bạn trai đã yêu nhau hai năm chín tháng – Ôn Bạch Lương.

Đổng Tri Vy quen Ôn Bạch Lương khi cô vừa tốt nghiệp trung cấp, lúc đó cô đang cầm tấm bằng thực chất không đáng một xu chạy vạy tìm việc khắp nơi. Các công ty lớn không thèm ngó tới hồ sơ của cô, thất bại không biết bao nhiêu lần, cuối cùng cô bước vào một tòa nhà dân cư bình thường.

Đó không phải là tòa nhà kinh doanh, tầng lầu cũ kỹ trước mắt khiến cô phải check lại địa chỉ không biết bao nhiêu lần mà cuối cùng vẫn không dám tin. Bước ra khỏi thang máy, khắp nơi đều là đồ vật ngổn ngang, Đổng Tri Vy cẩn thận bước qua chúng và đi tới trước cửa căn phòng số 1130. Lúc bấm chuông trong lòng vẫn còn do dự không biết bản thân mình có nên quay đầu rời khỏi đây không nữa.

Nhưng lúc đó có tiếng nói vọng ra sau cánh cửa:

“Cửa không đóng, tự vào đi”.

Cô đẩy nhẹ, quả nhiên thế thật, cảnh tượng hỗn loạn sau cánh cửa vượt quá sức tưởng tượng của cô. Vỏ hộp được xếp đầy góc tường, nền nhà, trên ghế, thậm chí cả trên bàn, giữa đống lộn xộn ấy là một chàng trai trẻ đeo kính, cổ đang kẹp điện thoại, tay thoăn thoắt gõ phím, thấy cô đứng ở cửa cũng không nói gì mà chỉ dùng ánh mắt ra hiệu cho cô bước vào trong.

Mới bước được một bước cô đã giẫm phải đồ, cúi đầu nhìn hóa ra là một tập giới thiệu sản phẩm, cô cúi xuống nhặt lên xem, đó là tập giấy và bản chữ in thô kệch, xấu xí, bên trên cũng không có câu văn hoa mỹ bắt mắt gì mà chỉ là những dòng chữ đen đơn giản nhất, tất cả không bắt mắt chút nào.

Ở nhà cô dọn dẹp mọi thứ quen rồi nên đã nhặt món đồ thứ nhất lên liền tiện tay nhặt luôn cái thứ hai, thứ ba, trên đường đi vào cô thu dọn hết những món đồ vứt lung tung trên sàn rồi xếp gọn gàng lại với nhau.

Ôn Bạch Lương nói chuyện điện thoại một lúc rồi im bặt, bởi vì mọi thứ trước mắt như được hóa phép, những chiếc hộp mở nắp nằm lung tung giờ đã được đóng gọn gàng, sắp xếp có tuần tự ở trong góc nhà, những chiếc ghế lộn xộn cũng tìm được vị trí. Cô gái mặc chiếc váy liền thân nhạt màu đang nhanh nhẹn thu dọn mọi thứ trước mặt anh rồi đi tới trước bàn đặt tập giấy giới thiệu sản phẩm đã được sắp xếp gọn gàng lên trước mặt anh.

Chiếc điều hòa trong căn phòng đi thuê này không tốt lắm, trời nóng nực, cô lại vừa đi từ ngoài vào, bận rộn thu dọn một lúc là mồ hôi đã túa ra ướt đẫm. Thấy anh đang nhìn mình cô cảm thấy ngài ngại, dùng tay quệt mồ hôi một cái, cô nhẹ nhàng nói:

“Xin lỗi, tôi nhiều chuyện rồi”.

Anh suýt đứng bật dậy rồi nắm lấy tay cô và lắc đầu.

Sao có thể chứ? Giây phút ấy anh cứ ngỡ mình nhìn thấy một nhà ảo thuật.

Sau đó Đổng Tri Vy liền làm việc ở công ty của Ôn Bạch Lương.

Đây là một công ty tư vấn đầu tư độc lập, Ôn Bạch Lương vừa là giám đốc công ty, đồng thời kiêm luôn bán hàng, quảng cáo, kỹ thuật… nói thẳng ra thì, trước khi Tri Vy tới đây, anh chính là người duy nhất của công ty này.

Sau khi tốt nghiệp đại học Ôn Bạch Lương đã từng làm việc cho một công ty tư vấn đầu tư rất nổi tiếng, anh rất có năng lực và tài hoa, đã từng làm nhiều hợp đồng lớn gây chấn động trong giới. Thành công tới quá nhanh, anh lại đang tuổi trẻ khí thế, nên mau chóng cảm thấy bất mãn với sự kìm kẹp ràng buộc của công ty, sau đó cãi nhau một trận tơi bời với cấp trên đã cướp công lao của anh, anh quyết tâm từ chức rồi ra ngoài tung hoành, va chạm xã hội, tự mình xây dựng một vùng đất mới.

Nhưng anh chỉ là con em xuất thân từ một gia đình bình thường, không có điều kiện và ô dù. Khi anh còn làm việc ở công ty nổi tiếng kia, ai ai trong giới gặp anh cũng đều tươi cười đon đả, người người xưng anh em, tay bắt mặt mừng, bá cổ bá vai. Sở dĩ anh quyết tâm từ chức lập nghiệp cũng vì tưởng rằng bản thân mình đã đủ vây đủ cánh. Không ngờ, vừa quyết định ra đi xong mọi thứ đã thay đổi hoàn toàn, những người ngày trước cùng anh nói nói cười cười giờ ngoảnh mặt quay lưng, những người còn chút lòng tốt thì từ chối khéo léo trên điện thoại, kém tốt hơn một chút thì điện thoại đều để thư ký nghe, còn bản thân họ thì chẳng bao giờ có thời gian.

Khởi nghiệp có nghĩa là hôm nay là địa ngục, ngày mai là địa ngục, ngày kia có thể mới là thiên đường, nhưng phần lớn mọi người đều chết ở ngày mai. Khi Tri Vy gặp Ôn Bạch Lương chính là lúc anh đang là kẻ khởi nghiệp chới với trong địa ngục. Sự nhiệt tình và tham vọng luôn tràn trề nhưng bốn mặt đều va phải tường, không ngừng giằng co trong thất bại, chỉ cần thỉnh thoảng có một tia sáng lóe lên cũng đủ khiến anh vui sướng mấy ngày liền.

Có thể có nhiều người cảm thấy dè bỉu, coi thường giấc mơ một bước thành công của chàng thanh niên đầy nhiệt huyết này, nhưng lúc đó Tri Vy thực sự bị cảm động. Cô trở thành nhân viên đầu tiên của Ôn Bạch Lương, nhìn ánh mắt lấp lánh của giám đốc miêu tả kế hoạch tương lai trong căn phòng đi thuê đơn giản và chật hẹp.
Ôn Bạch Lương lúc đó có thể đi làm việc với ba, bốn khách hàng trong một ngày dưới thời tiết nắng nóng bốn mươi độ, còn cô ở lại văn phòng, một mình hoàn thành công việc của nhiều người. Trên điện thoại cô luôn mỉm cười và nói: “Vâng, tôi là Vivian, vấn đề này tôi xin mời đồng nghiệp thuộc phòng nghiên cứu thị trường của công ty giải thích cho quý khách”, sau đó cô lại dùng ID của Billy để đăng nhập MSN nói chuyện với khách hàng về một hạng mục nào đó.

Công ty dần dần đi vào chính quy, văn phòng công ty chuyển chỗ liên tục, cuối cùng chuyển vào tòa nhà thương vụ ở một đoạn đường khá đẹp. Đội ngũ nhân viên ban đầu chỉ có mình cô, dần dần có ba người, năm người, mười người, còn Tri Vy lúng túng ban đầu bây giờ đã thành thạo mọi việc, và còn có thời gian để đi học thêm nữa.
Cô đăng ký đại học tài chính, do có căn bản tốt nên việc thi cử với cô không thành vấn đề, rất nhanh sau đó cô bắt đầu cuộc sống vất vả khi phải chạy giữa công ty và lớp học buổi tối. Tuổi trẻ sức khỏe phơi phới, cô học xong lớp buổi tối còn chạy về công ty, đẩy cửa bước vào, thấy điện vẫn sáng, thỉnh thoảng thấy Ôn Bạch Lương mệt mỏi ngồi ngủ gật, cô bèn lấy tấm chăn đã chuẩn bị sẵn trong ngăn tủ ra đắp cho anh, sau đó quay về bàn làm việc tiếp tục bận rộn.

Lúc tỉnh dậy, anh đi tới bên cô rồi áp gương mặt mình lên mái tóc mai mềm mại của cô và nói: “Tri Vy, không có em anh phải làm thế nào đây?”.

Trước giờ cô vốn không phải là một cô gái thích làm nũng, khi còn nhỏ cô không muốn bố mẹ thấy mình yếu đuối, sau khi lớn lên điều này đã trở thành thói quen. Thân mật như thế nhưng cô cũng chỉ cọ trán với anh rồi nói: “Người ta thấy bây giờ”. Khóe miệng lấp lánh nụ cười.

Cho tới khi Ôn Bạch Lương biến công ty từ nhỏ bé, vô danh trở nên có tiếng anh càng thêm phấn chấn. Anh hào hứng chỉ phong cảnh phồn hoa bên ngoài cửa sổ và nói:
“Chúng ta phải trở thành công ty tư vấn đầu tư tốt nhất Trung Quốc, chỉ đá hóa vàng, hóa mục nát thành thần kỳ”.

Còn Tri Vy ngồi bên đang lo lắng mấy dự án gần đây liệu có vượt quá phạm vi khả năng của công ty không, có lúc làm ăn lớn là việc tốt, nhưng làm nhanh quá, lớn quá sẽ giống như mới đi qua Hương Sơn mà đã quyết định sẽ leo lên đỉnh Chomolungma(1), khiến người ta thực sự thấp thỏm lo âu.

Lại còn mấy người trong giới suốt ngày khuyên Ôn Bạch Lương nên thử đầu tư lợi nhuận cao, càng khiến cô kinh hồn bạt vía. Tri Vy xuất thân con nhà nghèo sớm đã quen với việc từng xu từng hào cũng do bố mẹ vất vả cố gắng mới kiếm được nên cô khó mà chấp nhận kiểu đầu tư một mà kiếm lời cả trăm.

Nhưng Ôn Bạch Lương lại cười chê bạn gái của mình, tham vọng của anh vô cùng mạnh mẽ, dù chân anh đang bước trên đất bằng nhưng ngón tay đã nóng lòng muốn chạm tới trời xanh, anh không chỉ muốn làm công ty tư vấn đầu tư tốt nhất Trung Quốc mà còn muốn trở thành người may mắn phất nhanh chỉ sau một đêm.

Kết quả đã chứng minh điều Tri Vy lo lắng nhất, món đầu tư kếch sù của Ôn Bạch Lương mở đầu vô cùng rực rỡ, cuối cùng lại kết thúc vô cùng thảm hại. Vì chuyện thu nạp tài sản phi pháp nên đã dính dáng tới kiện cáo. Một vụ kiện đã khiến Ôn Bạch Lương bồi thường hết tài sản của cá nhân và gia đình nhưng vẫn không thể nào giải quyết nổi. Tình hình công ty vô cùng thê thảm, giậu đổ thì bìm leo, các đề án đang thương thảo đều bị dừng lại hoàn toàn, thấy tình hình trước mắt khó mà khống chế được Tri Vy bèn đem toàn bộ số tài sản tích góp được của mình ra, thế nhưng chỉ như muối bỏ bể, có tác dụng gì đâu?

Pages 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21
Tải thêm
  • Chết! sập bẫy rồi

    Chết! sập bẫy rồi. Cô sinh viên khoa tiếng Anh năm cuối Tần Khanh vì trượt môn tự chọn nên…
  • Hạnh Phúc Ngọt Ngào

    Hạnh Phúc Ngọt Ngào. Phó Dục Ninh và Cố Trường An quen nhau trong một buổi hôn lễ. Khi ấy …
  • Chồng À! Anh Làm Em Buồn Rồi Nhé

    Chồng À! Anh Làm Em Buồn Rồi Nhé thuộc thể loại ngôn tình kể về một đứa con gái sinh ra tr…
  • Hợp Đồng Sinh Baby

    Một buổi sáng đẹp trời, giữa sân trường của đại học F.R.H những tia nắng ấm áp đang chiếu …
  • Bản Báo Cáo Tình Yêu

    Bản báo cáo tình yêu. Hóa ra do tức giận, có lẽ run sợ đã biến thành yêu, điều này không p…
  • Tình yêu tuổi Teen

    Đã có 1 bài thơ nói về tình yêu tuổi teen, tuổi học trò thế này: Tình yêu học trò như me c…
Tải thêm Ngôn tình lãng mạn

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

Xem ngay!

Chết! sập bẫy rồi

Chết! sập bẫy rồi. Cô sinh viên khoa tiếng Anh năm cuối Tần Khanh vì trượt môn tự chọn nên…